Xuyên Thành Vợ Trước Của Ông Trùm Cuồng Con Gái - Chương 91: Chăm Sóc Đôi Chân Của Lê Tiêu

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:39:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mùng Một Tết là ngày con cháu chúc Tết lớn. Sáng sớm, con thím Mã hàng xóm ngoài, khiến căn nhà của Giang Nhu và Lê Tiêu bên cạnh cũng trở nên quạnh quẽ hơn vài phần.

 

Lê Tiêu và Giang Nhu cần chúc Tết. Năm ngoái Lê Tiêu gì đó với khiến quan hệ giờ gần như cắt đứt, họ hàng cũng qua nên cần ngoài.

 

Giang Nhu cũng tương tự. Cô là xuyên , ký ức của nguyên nên rõ tình hình nhà ngoại lắm. Tuy nhiên Lê Tiêu bảo cô cần về, đây "Giang Nhu" cũng chẳng bao giờ về.

 

Điểm khác hẳn với Giang Nhu ở kiếp . Trước đây cứ hễ Tết đến là nhà cô vô cùng náo nhiệt, cả nhà chúc Tết ông bà nội ngoại, trong nhà lúc nào cũng chật kín : chú bác, dì... Chỉ riêng đám trẻ con riêng một bàn lớn .

 

Không giống như bây giờ, quạnh quẽ và yên tĩnh.

 

Chắc là thấy Giang Nhu buồn chán nên buổi sáng Lê Tiêu đưa cô đến nhà Kim Đại Hữu: “Sẵn tiện thăm em gái em luôn.”

 

Giang Nhu gật đầu.

 

Đối với cô em gái đột ngột xuất hiện , cô quá nhiều tình cảm. Trước đây cô là con út trong nhà, chị nhường nhịn, cô từng chị nên cũng chẳng thế nào cho .

 

Đặc biệt là Phó Tiểu Nguyệt thiết với cô. Trước Tết cô mời cô bé sang ăn cơm nhưng từ chối, lẽ đối với cô bé, cô cũng là một xa lạ.

 

thăm cũng , quyết định lo cho cô bé thì trách nhiệm đến cùng.

 

Giang Nhu và Lê Tiêu xách theo ít quà cáp, dắt con đến nhà bạn Kim Đại Hữu.

 

Kim Đại Hữu và bà nội đang ở nhà. Nhà cũng chẳng còn nào khác. Giang Nhu Lê Tiêu kể vẫn luôn tìm trai mất tích nên về, ban đầu cha cũng tìm nhưng đó bỏ cuộc và lập gia đình mới.

 

Năm ông nội gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, cha đưa kế và hai đứa con về một chuyến.

 

Lê Tiêu còn kể, nếu nhớ lầm thì ở kiếp , Kim Đại Hữu tìm thấy , nhưng bà phát điên. Kim Đại Hữu học chăm sóc , đồng thời tiếp tục tìm kiếm trai, nhưng mãi đến lúc Lê Tiêu gặp chuyện vẫn tin tức lành gì.

 

Còn Kim Đại Hữu thì vẫn luôn kết hôn. Theo lời thì cần thiết khổ con gái nhà , hạng như thì ai lấy cũng chỉ thêm gánh nặng.

 

Giang Nhu chuyện nhà Kim Đại Hữu mà thấy xót xa: “Hy vọng tìm trai.”

 

Lê Tiêu khẽ "ừ" một tiếng, nhưng trong lòng hy vọng đó mong manh. Bao nhiêu năm tìm thấy, Kim Đại Bằng lạc lúc bảy tuổi, lẽ ký ức, nếu lừa bán thì cũng đường chạy về. Nếu về thì lẽ gặp chuyện chẳng lành .

 

Chỉ là Lê Tiêu Giang Nhu mủi lòng, đây chỉ vì chuyện của khác mà cô buồn mất mấy ngày, nên tranh cãi với cô về chuyện .

 

Lê Tiêu chỉnh tư thế cho con gái đang vai để cô bé thoải mái hơn.

 

Tiểu nha đầu vai ba, tầm rộng mở nên tâm trạng , nhất là mỗi khi cúi xuống là thấy ngay bên cạnh.

 

Giang Nhu xách quà, thỉnh thoảng đưa tay chỉnh chiếc khăn quàng cổ cho con, che kín nửa khuôn mặt nhỏ nhắn.

 

Hôm nay đường mấy xe cộ, đa đều bộ, thỉnh thoảng mới thấy vài xe đạp hoặc xe máy.

 

Gia đình ba họ trông cũng chẳng khác gì những gia đình chúc Tết khác.

 

Đến nhà Kim Đại Hữu, thấy đang cửa đ.á.n.h răng, trông như mới ngủ dậy.

 

Phó Tiểu Nguyệt cũng ở đó, đang giặt quần áo cửa.

 

Sau hơn nửa năm chăm sóc, Phó Tiểu Nguyệt giờ trông hồng hào hơn hẳn, da dẻ trắng trẻo, tóc đen mượt, cũng béo lên nhiều. Tuy so với thường vẫn gầy nhưng còn vẻ ốm yếu nữa.

 

Giờ cô bé là một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi xinh .

 

lẽ do những trải nghiệm trong quá khứ nên tính tình cô bé lạnh lùng, thấy họ đến cũng chỉ liếc một cái thản nhiên.

 

lòng cô bé . Khi Kim Đại Hữu chào hỏi họ, cô bé lặng lẽ bếp rót nóng và mang đồ ăn vặt , còn bê cả lò sưởi cho họ sưởi ấm.

 

Kim Đại Hữu nhanh ch.óng rửa mặt xong nhà trò chuyện cùng họ.

 

Trong bếp, bà nội Kim đang bánh bao. Giờ trong nhà thêm hai đứa trẻ nên náo nhiệt hơn hẳn, bà nhiều món ngon để bồi bổ cho chúng.

 

Nghe thấy động tĩnh bà xem, thấy là Lê Tiêu và thì híp cả mắt, bảo họ cứ chơi, bánh bao sắp xong .

 

Buổi trưa, họ ăn một bữa cơm thịnh soạn tại nhà Kim Đại Hữu.

 

Lúc về, Kim Đại Hữu và Phó Tiểu Nguyệt tiễn họ tận cửa. Giang Nhu một đoạn nhịn đầu , hiểu từ xa cô thấy hai họ khá đôi.

 

Giang Nhu nhíu mày, lo lắng hỏi Lê Tiêu: “Tiểu Nguyệt còn nhỏ, để cô bé ở nhà bạn liệu ?”

 

Lê Tiêu hiểu ý cô, khẳng định chắc nịch: “Không , kết hôn .”

 

Giang Nhu đầy nghi hoặc, nhưng thấy Lê Tiêu cô cũng nghĩ nhiều nữa.

 

Thế nên tại đám cưới của Kim Đại Hữu và Phó Tiểu Nguyệt, Giang Nhu đột nhiên nhớ lời cam đoan của Lê Tiêu năm nào, nhịn hỏi : “Đây là cái bảo kết hôn đấy ?”

 

Phó Tiểu Nguyệt nghiệp cùng Kim Đại Hữu đăng ký kết hôn. Nhìn vẻ vội vã của Kim Đại Hữu, Giang Nhu cứ thắc mắc ký ức của Lê Tiêu nhầm lẫn gì .

 

Lê Tiêu chẳng . Ở kiếp Kim Đại Hữu đúng là kết hôn thật, chính miệng ý định đó.

 

Chỉ thể , những chuyện thực sự đổi.

 

Hôm nay bộ khá nhiều, mùa đông vẫn lạnh lẽo. Sau mùa đông tuyết rơi ngày càng ít, giống như bây giờ, tuyết trắng bao phủ dày đến tận bắp chân.

 

Lê Tiêu từ Thành phố S về mang theo giày mùa đông. Đôi giày mới mua Tết là để lúc trời ấm, hôm nay ngoài đôi giày bông thủ công lót nhung mà Giang Nhu mua cho với giá hai đồng. Đôi giày đó mua ở sạp hàng cổng chợ, do mấy bà lão tự khâu, ấm chắc nhưng chỉ hợp trong nhà, ngoài tuyết dễ ngấm nước.

 

Lúc về đến nhà, tất bên trong của Lê Tiêu ướt sũng. Anh gì, chỉ tất sưởi ấm, nên Giang Nhu cũng để ý.

 

Mãi đến tối giường, Giang Nhu vô tình chạm chân , thấy một bên chân lạnh ngắt, cô theo bản năng hỏi: “Sao chân lạnh thế ? Có ngâm chân ?”

 

Lê Tiêu khẽ nhíu mày, dường như đang chịu đựng điều gì đó: “Không , lát nữa là ấm thôi.”

 

một lúc Giang Nhu chạm vẫn thấy lạnh, trong khi chân thì nhiệt độ bình thường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-truoc-cua-ong-trum-cuong-con-gai/chuong-91-cham-soc-doi-chan-cua-le-tieu.html.]

Giang Nhu hỏi thẳng: “Rốt cuộc là ?”

 

Cô đột nhiên nhớ , ở kiếp chân từng thương và khập khiễng.

 

Lê Tiêu cô, đành thú thật: “Hồi ở miền Nam mắt cá chân trái thương một chút, nhưng nghiêm trọng lắm, chỉ là lúc trời lạnh ẩm thì đau, bình thường vẫn . Chắc hôm nay do ướt chân nên mới thế.”

 

Đối với thì thực sự tính là nghiêm trọng, so với kiếp thì chẳng thấm , bản bình thường cũng chú ý.

 

Ở kiếp , khi chân thương kịp dưỡng cho khỏe lao việc ngay, để di chứng, thế nên khi thương nữa thì cái chân đó coi như phế luôn.

 

Giang Nhu thấy vẻ để tâm thì lườm một cái sắc lẹm, nhỏm dậy xuống giường lấy nước nóng cho ngâm chân.

 

Trong nhà vẫn còn ít ngải cứu thím Mã cho hồi năm ngoái, bảo thứ đun nước ngâm chân thể trừ hàn.

 

Giang Nhu bỏ ngải cứu chậu, đổ nửa chậu nước sôi , đắp khăn lên bưng phòng cho Lê Tiêu ngâm chân.

 

Lê Tiêu thấy Giang Nhu xụ mặt bưng chậu , đặt xuống hung hăng bảo: “Sau tối nào cũng ngâm chân cho , nếu đỡ thì bệnh viện khám đấy.”

 

Lê Tiêu ngoan ngoãn dậy giường.

 

Giang Nhu sợ coi trọng nên thêm vài câu: “Cha em hồi trẻ thanh niên xung phong nên sức khỏe ảnh hưởng, nhất là cha em, thấp khớp nặng. Cứ hễ trời mưa mùa đông là chân lạnh đau, em mắng ông đáng đời, bảo hồi trẻ giữ gìn sức khỏe.”

 

“Em già còn hầu hạ , bản còn chẳng nổi việc gì mà còn chăm sóc một ông già què thì khổ lắm.”

 

Chân Lê Tiêu khẽ chạm làn nước nóng hổi. Vì ngải cứu nên trong phòng nồng nặc mùi thảo mộc. Anh làn khói nghi ngút, những lời cô , dường như thấy cảnh tượng hai già bên .

 

Anh ích kỷ nghĩ rằng, nếu thực sự ngày đó thì cũng tệ chút nào.

 

lẽ , cuộc sống bình dị mà khác dễ dàng là thứ mà từng hằng ao ước.

 

Trước đây, mỗi đêm Giao thừa của chỉ là một gói mì tôm hoặc vài miếng bánh quy cho xong bữa. Người khác cả nhà đoàn viên, vui vẻ, còn chỉ thể bên lề đường , xong lầm lũi rời một .

 

Lê Tiêu ngâm chân xong chui chăn. Giang Nhu chạm chân , thấy ấm , cô hỏi nhỏ: “Đỡ hơn nhiều đúng ?”

 

Tiểu nha đầu phía trong ngủ say nên Giang Nhu dám to.

 

Lê Tiêu cô, khẽ "ừ" một tiếng.

 

Anh lười biếng, chỉ là quen với cuộc sống tạm bợ một đây. Lúc đó sống kiểu chăng chớ, chẳng màng đến thứ gì, kể cả bản .

 

Ngày hôm , Giang Nhu vẫn lo cho cái chân của Lê Tiêu nên cố ý bệnh viện mua mấy củ nhân sâm. Cô cũng chẳng rành mấy thứ , chỉ nhớ đây trong nhà ai ốm dậy là mua nhân sâm, hồng sâm về hầm canh gà hoặc xương sườn để bồi bổ.

 

Tết trong nhà sẵn nhiều xương sườn, thế là những ngày tiếp theo, ngày nào Giang Nhu cũng hầm canh nhân sâm xương sườn cho Lê Tiêu uống.

 

Anh sắp , đến lúc đó lao tâm khổ tứ, giờ tranh thủ bồi bổ thì sức khỏe chịu nổi.

 

Chẳng là do ngâm chân do canh nhân sâm xương sườn tác dụng, hoặc là cả hai, mà Lê Tiêu cảm thấy chân trái thực sự còn lạnh nữa. Không những thế, lúc nào cũng hầm hập, ăn cơm xong là cởi áo bông , nếu sẽ đổ mồ hôi.

 

Anh đang ở độ tuổi sung mãn, bồi bổ mạnh như nên cơ thể chút chịu nổi, biểu hiện rõ nhất là sự đổi của cơ thể mỗi khi thức dậy buổi sáng.

 

Sáng mùng Tám, Lê Tiêu thậm chí còn chảy m.á.u cam vì nóng trong .

 

Giang Nhu đ.á.n.h thức, thấy đang lau m.á.u cam thì hoảng hốt, thận trọng nhích gần. Cô mới tỉnh nên để ý, hình như vô tình chạm chỗ nào đó, khiến đàn ông rên khẽ một tiếng vì đau.

 

Giang Nhu hậu tri hậu giác nhận , mặt đỏ bừng, lí nhí hỏi: “Anh chứ?”

 

Lê Tiêu lau sạch m.á.u cam, trầm giọng : “Anh phòng tắm một lát.”

 

Giang Nhu thấy áy náy: “Có cần em giúp gì ?”

 

Cô cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, nào ngờ đàn ông đang định dậy bỗng khựng , dường như hiểu lầm điều gì đó, cô thật sâu, giọng khàn đặc hỏi: “Giúp thế nào?”

 

Giang Nhu trẻ con, tự nhiên hiểu ánh mắt của , mặt đỏ lựng lên, cuối cùng nhỏ: “Anh xuống .”

 

Lê Tiêu thực sự xuống theo lời cô.

 

Giang Nhu đ.á.n.h liều bảo: “Nhắm mắt .”

 

Anh nhắm mắt .

 

Giang Nhu sợ nhắm kỹ nên còn lấy một tay che mắt , bàn tay lặng lẽ vươn về phía .

 

Một lúc lâu , cô chút thiếu kiên nhẫn hỏi: “Anh xong thế?”

 

Lê Tiêu lầm lũi đáp lời.

 

Tiểu nha đầu ngày 17 khai giảng, Lê Tiêu dự định đến ngày 24 sẽ .

 

Sau khi đưa con đến trường, hai về nhà chẳng việc gì nên cùng xem tivi. Xem một lúc thì dính lấy , hôn giường, thậm chí cuối cùng còn chui tọt trong chăn.

 

Ngày 23 là thứ Bảy, lúc ăn trưa Lê Tiêu bảo tiểu nha đầu lát nữa sang nhà bà nội hàng xóm chơi.

 

Tiểu nha đầu hiếm khi bám , còn hiểu chuyện gật đầu: “Con , ba sinh em trai em gái cho con chứ gì.”

 

“...”

 

Mặt Giang Nhu đỏ bừng vì hổ, vội vàng : “Ai bảo thế? Không chuyện đó .”

 

Dưới gầm bàn cô dùng sức đá Lê Tiêu một cái.

 

Tiểu nha đầu ngước , vẻ mặt đầy mong đợi: “ mà con em trai em gái mà. Các bạn đều em cả, con sẽ một chị .”

 

Lê Tiêu bất động thanh sắc bảo: “Ăn cơm con.”

 

00093

Loading...