Xuyên Thành Vợ Trước Của Ông Trùm Cuồng Con Gái - Chương 90: Công Ty Của Lê Tiêu

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:39:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm Giang Nhu tỉnh dậy liền phát hiện Lê Tiêu tối qua giặt hết quần áo, phơi ngay trong phòng tắm, giờ khô cả .

 

Cô dậy xong, Lê Tiêu cũng dậy theo. Trong lúc Giang Nhu đ.á.n.h răng rửa mặt, xuống lầu mua bữa sáng. Lúc về, Giang Nhu vẫn xong, đang mải trang điểm.

 

Thấy Lê Tiêu xách túi đồ ăn sáng về, cô bảo cứ ăn .

 

Tiểu nha đầu giường mơ màng dụi mắt bò dậy, thấy ba liền tươi.

 

Vì cô bé nhận đang mơ, mà thực sự đến tìm ba .

 

Ăn sáng xong, cả nhà ba chơi, tham quan nhiều nơi và chụp ảnh kỷ niệm.

 

Suốt cả ngày, nụ lúc nào tắt môi tiểu nha đầu.

 

Cô bé còn với Giang Nhu: “Mẹ ơi, hôm nay là ngày con vui nhất.”

 

Buổi trưa, Giang Nhu đưa con ăn KFC, tiểu nha đầu ăn đến no căng bụng mà vẫn nỡ buông miếng đùi gà tay.

 

Giang Nhu thấy con thèm thuồng như , lòng mềm nhũn bảo: “Thôi đừng ăn nữa, mấy ngày nữa đưa con ăn tiếp.”

 

Lúc tiểu nha đầu mới luyến tiếc buông đùi gà xuống, nhỏ với : “Món ngon quá ạ.”

 

Giang Nhu xoa đầu con: “Mẹ còn món ngon hơn thế nhiều, về nhà cho con ăn nhé.”

 

Tiểu nha đầu , gật đầu lia lịa.

 

Chơi cả ngày trời, cuối cùng Giang Nhu đến xem nơi Lê Tiêu việc.

 

Lê Tiêu do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn đưa hai con .

 

Lê Tiêu hiện đang sáng lập một công ty internet tên là X. R.

 

Anh vốn là cao thủ trong lĩnh vực máy tính. Lúc cảnh sát truy lùng phát hiện điều . Anh xóa sạch dấu vết truy cập mạng của , ngoài đời tìm thấy , mạng cũng thấy tăm . Sau đó cảnh sát định nghĩa là tội phạm chỉ thông minh cao.

 

Lúc sư phụ của Giang Nhu thẩm vấn chi tiết, bảo tất cả đều là tự học mạng.

 

Giang Nhu nhớ lúc đó trong cục tình cờ gặp một vụ l.ừ.a đ.ả.o internet từ nước ngoài. Nhân tài mà cục mời đến gặp trục trặc đường nên tới kịp, nhưng điện thoại của nạn nhân reo lên . Cuối cùng sư phụ Giang Nhu quyết định để Lê Tiêu tay.

 

Lúc đó Giang Nhu cũng mặt, cô trong góc khuất, tận mắt chứng kiến mang xiềng xích thao tác máy tính, thần sắc bình tĩnh truy tìm địa chỉ cuộc gọi đó, còn âm thầm đ.á.n.h cắp thông tin điện thoại của đối phương, nhanh chuẩn. Cuộc gọi còn kết thúc thành nhiệm vụ.

 

Đến sư phụ cô đó cũng tiếc nuối bảo: “Cái đầu óc như thế , gì mà chẳng thành công? Cớ con đường lầm lạc.”

 

Sau sư phụ cô phát hiện chân tướng, rạng rỡ hơn bất cứ ai.

 

Tuy nhiên, Lê Tiêu hiện đang ở giai đoạn khởi nghiệp, điều kiện vẫn lắm. Anh thuê một căn hộ khá rẻ gần trường đại học. Cả công ty ngoài và Chu Kiến thì chỉ bốn sinh viên chuyên ngành máy tính.

 

Lê Tiêu là ông chủ, Chu Kiến là cổ đông thứ hai. Chu Kiến rành máy tính nhưng nhờ lăn lộn ở miền Nam mấy năm nên mồm mép khá , chuyên lôi kéo nhân tài và tìm kiếm hợp đồng.

 

Mấy sinh viên là nhân viên thêm.

 

Lê Tiêu thuê một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách. Lúc cô đến, căn nhà bừa bộn vô cùng. Phòng khách cải tạo thành khu việc, mấy chiếc máy tính đặt đối diện , dây nhợ đất chằng chịt như mạng nhện. Quần áo, giày dép, rác rưởi vứt lung tung.

 

Tiểu nha đầu lưng ba, cửa theo bản năng lùi một bước, vẻ mặt đầy sự chê bai.

 

Lúc chỉ Chu Kiến và hai sinh viên ở đó. Lê Tiêu đặt túi KFC lên bàn, giới thiệu với xong liền dẫn Giang Nhu phòng.

 

Lê Tiêu và Chu Kiến ngủ chung một phòng, hai chiếc giường sắt đặt cách . Chiếc bên trái là của Lê Tiêu, trông vẻ sạch hơn một chút nhưng cũng chẳng sạch đến , khác hẳn với vẻ siêng năng của khi ở nhà. Quần áo vứt bừa bãi giường, giày gầm giường thì chiếc một nơi chiếc một nẻo.

 

Lê Tiêu hỏi cô khát .

 

Giang Nhu nghĩ tiểu nha đầu ăn xong chắc cũng khát nên gật đầu.

 

Lê Tiêu rót nước, Giang Nhu dẫn tiểu nha đầu phòng. Cô bé bịt mũi nhỏ với : “Mẹ ơi, hôi quá.”

 

Làm hôi cho ?

 

Giày gầm giường bẩn đến mức chắc bao giờ giặt.

 

Giang Nhu đến bên giường Lê Tiêu, cô thấy mắt nên cúi xuống gấp gọn quần áo giường .

 

Lê Tiêu thấy bóng dáng bận rộn của cô. Con gái cũng hiểu chuyện, học theo nhặt giày gầm giường của ba xếp ngay ngắn.

 

Thấy cảnh , bỗng nhiên nên lời, đầu tiên cảm nhận cảm giác khác quan tâm, chăm sóc.

 

Giang Nhu dậy cất quần áo gấp tủ bên cạnh, thấy đang đó, thấy thần sắc vẻ lạ, cô hỏi: “Sao thế ?”

 

Lê Tiêu lắc đầu, gì.

 

một lát, Lê Tiêu cùng Giang Nhu rời .

 

Lúc họ từ trong phòng bước , bên ngoài thêm hai nam sinh trẻ tuổi, ai nấy đều nghiêm chỉnh máy tính. thấy họ khỏi, mấy đó liền ồn ào vây quanh Chu Kiến: “Anh Chu ơi, vợ Lê xinh quá mất!”

 

“Anh kết hôn khi nào thế? Sớm thật đấy, em cứ tưởng chỉ hơn em vài tuổi thôi chứ.”

 

“Con gái cũng xinh, mỗi tội còn nhỏ quá.”

 

“Cút !”

 

Lê Tiêu đưa Giang Nhu đến một khách sạn gần đó, đặt phòng đôi.

 

Giang Nhu đầy vẻ kỳ quái, Lê Tiêu giải thích gì nhiều.

 

Đến tối Giang Nhu mới hiểu , Lê Tiêu đợi con ngủ xong liền bế cô bé sang chiếc giường bên cạnh.

 

“...”

 

Giang Nhu ngượng ngùng kéo chăn che nửa mặt: “Anh gì thế?”

 

Lê Tiêu cô một cái, xuống cạnh cô.

 

Mặt Giang Nhu đỏ bừng, một lúc lâu cô nhịn : “Anh cứ em mãi gì?”

 

Lê Tiêu những dời mắt mà còn do dự một chút vươn tay ôm lấy Giang Nhu.

 

Cả hai đều cứng đờ .

 

Tim Giang Nhu đập loạn nhịp, cô nín thở dám gì, cuối cùng đỏ mặt thận trọng vươn tay ôm .

 

Lê Tiêu cảm nhận động tác của cô, vòng tay ôm cô c.h.ặ.t thêm một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-truoc-cua-ong-trum-cuong-con-gai/chuong-90-cong-ty-cua-le-tieu.html.]

 

Cả hai đều gì, mãi Giang Nhu mới nhịn lên tiếng : “Anh nhẹ tay chút ?”

 

Cô sắp thở nổi .

 

Lê Tiêu khẽ "ừ" một tiếng, nới lỏng lực tay một chút nhưng vẫn ôm khá c.h.ặ.t.

 

Giang Nhu đợi mãi, chỉ thấy đỉnh đầu vẳng một câu: “Ngủ .”

 

“...”

 

Hại cô lo lắng, hồi hộp nãy giờ.

 

Giang Nhu chơi ở đây vui. Sáng ngày về, Lê Tiêu tiễn hai con. Họ khá sớm, lúc đến bến xe trời vẫn sáng.

 

Tuy chỉ chơi vài ngày nhưng đồ mang về ít, đựng đầy một vali. Lê Tiêu cất vali hầm xe khách, Giang Nhu và tiểu nha đầu chờ bên cạnh.

 

Lúc lên xe, Giang Nhu đột nhiên , nhón chân hôn nhanh lên môi một cái.

 

Lê Tiêu sững sờ tại chỗ.

 

Đến khi phản ứng thì Giang Nhu chạy lên xe . Anh khựng một chút, lùi vài bước.

 

Giang Nhu và con bên cửa sổ, đôi mắt cô sáng lấp lánh .

 

Tiểu nha đầu còn cố gắng vẫy tay: “Ba ăn cơm đầy đủ nhé!”

 

Ánh mắt Lê Tiêu dịu : “Về đến nhà gọi điện cho ba nhé, Tết ba sẽ về.”

 

Giang Nhu đến híp cả mắt.

 

Chuyến thực sự vui.

 

Tiểu nha đầu về đến nhà là ngày nào cũng dán mắt tờ lịch, mong ngóng đến Tết để ba về.

 

Gần đến cuối năm, Lê Tiêu khá bận. Ban đầu định đầu tháng Giêng sẽ về, nhưng đó nhận một hợp đồng khá lớn nên lùi vài ngày.

 

Giang Nhu đành tự chuẩn đồ Tết. Vương Mẫn Quân, con gái thím Mã hàng xóm, nghỉ học là về ngay. Cô tính tình khá trầm lặng. Nghe thím Mã kể đây cô hoạt bát, từ khi ba mất mới trở nên ít như .

 

, về còn mang quà cho Giang Nhu. Biết cô đang chuẩn thi đại học, cô còn mượn sách từ giáo viên cấp ba giúp Giang Nhu.

 

Ngày 28 Tết Lê Tiêu về đến nhà, trông gầy nhiều. Chắc mấy ngày liền nghỉ ngơi t.ử tế nên quầng thâm mắt đậm, râu ria lởm chởm cũng kịp cạo.

 

Anh ngủ một giấc thật ngon ở nhà, hôm cùng Giang Nhu sắm Tết.

 

Đầu tiên họ dạo phố, mua cho Lê Tiêu một chiếc áo khoác và một đôi giày mới. Giang Nhu và tiểu nha đầu mỗi cũng mua một chiếc mũ, đó mới chợ.

 

Trên đường còn gặp Chu Kiến. Chu Kiến cũng mua đồ ăn, Lê Tiêu sức khỏe nên ít khi ngoài. Chu Kiến cũng chẳng mua gì, Lê Tiêu và cũng chợ nên theo luôn.

 

Đến chợ, Giang Nhu mua thêm ít rau tươi, kéo Lê Tiêu đến sạp bán cá. Cá ăn tươi nên mấy ngày mua.

 

Mấy sạp cá đều đông nghịt , cá trắm, cá mè tươi hầu như bán hết. Giang Nhu quanh một lượt, cuối cùng dẫn đến một sạp cá phía mà cô mua. Trên đường cô giải thích: “Hai vợ chồng quê, nhà thầu một đầm cá, thật thà, cá bán cũng ngon.”

 

Đến sạp cá, Giang Nhu mua hai con cá vược tươi.

 

Cá vược đắt hơn một chút, vẫn còn mấy con to.

 

Lúc , phía vẳng tiếng gọi: “Uông Nhạn ——”

 

Chu Kiến phía theo bản năng đầu , thấy cặp vợ chồng bán cá đang thoăn thoắt cá và nhận tiền. Hai vợ chồng dường như tình cảm , còn mỉm . Không hiểu thấy cảnh đó, trong lòng bỗng thấy khó chịu, nhíu mày .

 

Phía Lê Tiêu gọi: “Ngẩn gì thế? Chị dâu hỏi chú Tết qua nhà ăn cơm kìa?”

 

Chu Kiến sực tỉnh, chậm chạp đáp một câu “Vâng”, khách sáo : “Vậy phiền chị dâu quá.”

 

Phía Lê Tiêu đón lấy hết đồ đạc từ tay Giang Nhu, còn với cô: “Vậy mua thêm ít thịt , thích ăn món đó.”

 

Giang Nhu liền : “Nói cứ như thật , bộ thích ăn chắc?”

 

Lê Tiêu cũng , khóe môi khẽ cong lên, phụ nữ mặt với ánh mắt đầy ý .

 

Đi phía , Chu Kiến cảnh tượng hai ở bên , đột nhiên thấy vô cùng hâm mộ.

 

Đêm 30 ăn cơm tất niên, ngoài con Chu Kiến còn con thím Mã hàng xóm, đầy một bàn.

 

Mọi ăn uống vui vẻ, đây thể là bữa cơm tất niên náo nhiệt nhất mà họ từng ăn.

 

Buổi tối, Lê Tiêu đợi con ngủ xong liền lặng lẽ nhích gần ôm Giang Nhu lòng. Giang Nhu mím môi thầm, cô còn chủ động hơn cả , hai tay thuần thục ôm lấy eo , còn ngẩng mặt đòi hôn.

 

Cái tay còn yên phận chui vạt áo sờ loạn.

 

Lê Tiêu tự nhiên, nhưng vẫn cúi xuống hôn lên môi cô. Chẳng hôn bao lâu, lúc dứt thở dốc : “Năm đăng ký kết hôn nhé.”

 

Giang Nhu còn thở dốc hơn cả , liền cần suy nghĩ mà từ chối ngay: “Không thèm.”

 

Lê Tiêu cúi xuống cô.

 

Giang Nhu lý sự: “Đợi tiền, mua nhẫn cầu hôn em, còn đám cưới nữa em mới chịu đăng ký. Giờ đang yêu , yêu là gì ? Anh mà đối xử với em là em đá luôn đấy.”

 

ngốc, ai đời mới yêu đăng ký ngay?

 

Lê Tiêu bật : “Được .”

 

Thấy vẻ mặt kiêu ngạo kiểu “ dám bắt nạt thử xem” của cô, nhịn cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô một cái nữa, cảm thấy cô cũng thích .

 

Giang Nhu lập tức xìu xuống, rúc đầu cổ , còn ghé tai kháy: “ mà, thể vài chuyện để thúc đẩy tình cảm đấy.”

 

Dứt lời, vòng tay ôm cô của Lê Tiêu vô thức siết c.h.ặ.t .

 

Giang Nhu .

 

Nghe tiếng của cô, Lê Tiêu chẳng cô là cố ý trêu chọc hiểu sai ý nữa.

 

Trong lòng bất đắc dĩ, dâng lên một nỗi ngọt ngào khó tả.

 

Cảm giác là thứ từng trải qua đây. Anh cũng từng thời niên thiếu, nhưng thời đó chỉ lo ăn no và sống qua ngày, kịp hiểu chuyện tình cảm thì vô duyên vô cớ trở thành cha của một đứa trẻ, đó gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình.

 

Đôi khi nghĩ , cũng thấy tiếc nuối, cuộc đời dường như luôn đầy rẫy những chuyện bất đắc dĩ.

 

00092

Loading...