Xuyên Thành Vợ Trước Của Ông Trùm Cuồng Con Gái - Chương 88: Sửa Sang Tổ Ấm, Chăm Sóc Ân Cần

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:39:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nhu cảm kích Lê Tiêu, buổi tối nấu cho một bàn đầy món ngon. Cơm nước xong, cô chỉ tự tắm rửa đ.á.n.h răng mà còn chuẩn sẵn một chậu nước tắm cho . Lê Tiêu thấy dáng vẻ ân cần của cô thì gì.

 

Buổi tối giường, Lê Tiêu hiếm khi chủ động lên tiếng: “Ngày mai ngoài một chuyến, đại khái một tuần mới về.”

 

Giang Nhu đang chơi với con, cũng hỏi nhiều, gật đầu đáp: “Vâng.”

 

Lê Tiêu là một tuần, nhưng bốn ngày về. Giang Nhu cũng gì, mãi đến khi Chu Kiến trở về, trong huyện mới rộ lên tin mấy vị lãnh đạo bắt vì tham ô, hai nhà máy đình chỉ vì vi phạm quy định, thậm chí một trong đó còn nghi ngờ phạm pháp... Chuyện xôn xao khắp huyện, ngay cả ít cửa như Giang Nhu cũng , hình như còn kinh động đến cấp , tỉnh phái lãnh đạo lớn về chuyên trách xử lý.

 

Khi Lê Tiêu về đến nhà, Giang Nhu đang ở trong sân giặt cặp sách cho con. Cô ngẩng đầu , cũng cô, cuối cùng Giang Nhu mỉm , giơ ngón tay cái với : “Làm lắm.” Cô sẽ hành động, nhưng ngờ nhanh như . Tuy nhiên, Giang Nhu vẫn hỏi thêm một câu: “Còn những kẻ hung thủ thực sự thì ?”

 

Ánh mắt Lê Tiêu trầm xuống: “Anh tự tính toán.”

 

Giang Nhu gật đầu, nhắc nhở một câu: “Anh chú ý an đấy.”

 

Ánh mắt Lê Tiêu dần trở nên nhu hòa, nữa: “Được.”

 

Tim Giang Nhu đập thình thịch, ảo giác , cô thấy ánh mắt dường như thêm điều gì đó khác lạ. Chỉ là kịp kỹ, rũ mắt xuống.

 

Chu Kiến về là lập tức đến tìm Lê Tiêu. Cậu gọi điện liên tục mười mấy ngày, Tiêu lúc nào cũng bảo bận, lúc đầu tin thật, mới cố ý tìm cớ nên dứt khoát xin nghỉ phép về một chuyến. Lê Tiêu Chu Kiến thành kiến với Giang Nhu, chuyện cũng phần của . Trước đây đối xử lạnh nhạt với “Giang Nhu”, khiến Chu Kiến cũng ghét lây cô. Vì Lê Tiêu dẫn về nhà mà ngoài ăn tiệm.

 

Chu Kiến tàu hỏa mấy ngày, ngủ ngon ăn yên, quầng thâm mắt hiện rõ. Cậu lùa vội mấy miếng cơm hỏi Lê Tiêu rốt cuộc tình hình thế nào. Lê Tiêu bạn lớn lên từ nhỏ với , liền dự định của . Chu Kiến định đến thành phố S bắt đầu từ đầu thì ngẩn , theo bản năng hỏi: “Vậy còn tỉnh G thì ?”

 

Lê Tiêu gì, nhưng thái độ quá rõ ràng. Chu Kiến trầm mặc một lúc, nghĩ ngợi nhiều, cuối cùng nhíu mày hỏi: “Có Thường Dũng ?”

 

Lê Tiêu thẳng: “Anh định một thời gian nữa sẽ thành phố S, chú cứ về tỉnh G thu xếp một chút , chờ định bên đó sẽ gọi chú qua.”

 

Chu Kiến lắc đầu: “Anh Tiêu, thế là khách sáo quá , cứ như em chịu khổ . Anh về đó nữa thì em còn về gì? Được , nếu quyết định thì thời gian em ở nhà chăm sóc , khi nào cứ gọi em một tiếng là .”

 

Lê Tiêu giơ chén rượu chạm với , gương mặt đen sạm gầy gò của Chu Kiến, mỉm . Đột nhiên cảm thấy, thể về thật .

 

Lúc về, Lê Tiêu vòng qua chợ mua ít thức ăn. Anh nhớ Giang Nhu hình như thích ăn tôm nên cố ý mua nhiều một chút. Quả nhiên, khi về đến nhà, Giang Nhu thấy túi tôm hùm đất lớn thì vô cùng rạng rỡ.

 

Mấy ngày tiếp theo, Lê Tiêu thuê sửa sang nhà cửa. Sàn nhà láng xi măng và lát gạch men trắng, tường cũng sơn . Anh còn dỡ bỏ trần nhà cũ bằng gỗ vốn là nơi chứa đồ và đầy chuột, bằng đá phiến và lợp ngói đỏ. Lê Tiêu còn thông phòng lớn đối diện với phòng nhỏ phía để phòng tắm...

 

Giang Nhu hỏi lãng phí quá , cảm giác đợt tốn ít tiền. Quan trọng là căn nhà chắc cũng chẳng ở bao lâu.

 

Lê Tiêu: “Không , vẫn còn ít tiền tiết kiệm.” Giang Nhu nghĩ cũng đúng, việc ở miền Nam mấy năm, chắc cũng kiếm khá.

 

Vì sửa nhà nên chỗ ở, gia đình Giang Nhu dọn đồ sang nhà Mã thẩm hàng xóm ở tạm vài ngày. Giường nhà Mã thẩm nhỏ, cả nhà ba buổi tối chỉ thể chen chúc. Theo ý Mã thẩm thì nhất nên để con bé ngủ với bà, nhưng Giang Nhu tính An An vốn thiếu cảm giác an nên : “Không cần ạ, chen chút cũng .” An An cạnh Giang Nhu, nắm c.h.ặ.t t.a.y , mới nới lỏng tay .

 

Giang Nhu sai, đúng là chen , nhưng dán c.h.ặ.t . Lê Tiêu thậm chí chân còn thò cả ngoài giường. Lúc ngủ, ba còn ngay ngắn, nhưng khi ngủ , Giang Nhu bắt đầu yên phận, cả cái chân gác qua con gái, đè thẳng lên bụng Lê Tiêu ở phía ngoài. Lê Tiêu đầu , thấy con bé đè đến mức nhíu mày, khựng một chút bế con đặt phía ngoài, còn thì nghiêng ở giữa, che chắn cho con khỏi ngã xuống giường.

 

Anh đổi chỗ xong, Giang Nhu đang ngủ say liền từ phía ôm lấy , còn áp mặt lưng . Qua lớp áo sơ mi mỏng, dường như thể cảm nhận làn da mềm mại của cô. Cơ thể Lê Tiêu lập tức cứng đờ.

 

Sáng hôm , Lê Tiêu Giang Nhu đ.á.n.h thức. Giang Nhu phía vô thức rên rỉ kêu đau. Lê Tiêu lật xem, thấy sắc mặt cô tái nhợt, cuộn tròn , trán lấm tấm mồ hôi. Anh nhíu mày khẽ lay cô: “Sao ? Em thấy khỏe ở ?”

 

Giang Nhu cố gắng mở mắt, tiếng liền nhăn mặt : “Đau bụng quá.”

 

Lê Tiêu nhanh ch.óng dậy: “Để đưa em bệnh viện.”

 

Giang Nhu lắc đầu, uể oải : “Không cần , là đến ngày thôi. Anh pha cho em ly gừng đường đỏ, thái vài lát gừng tươi, bỏ thêm nhiều đường đỏ pha nước sôi nhé.”

 

Lê Tiêu lo lắng cô, nhưng vẫn xuống giường theo lời cô dặn. Chỉ là hai bước, Giang Nhu gọi : “Đợi .”

 

Lê Tiêu đầu , Giang Nhu ngượng ngùng chỉ áo : “Anh cái áo khác hãy ngoài.” Cô cũng mà vạt áo sơ mi của Lê Tiêu dính một mảng m.á.u lớn.

 

Lê Tiêu xuống theo tay cô, gì, tìm quần áo trong túi đồ mang theo. Sau khi lấy bộ đồ sạch, khựng một chút trực tiếp lưng cởi áo bẩn . Giang Nhu lén một cái, phát hiện dáng cực kỳ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-truoc-cua-ong-trum-cuong-con-gai/chuong-88-sua-sang-to-am-cham-soc-an-can.html.]

Thay đồ xong Lê Tiêu liền ngoài, khi còn dặn: “Em đợi chút, về ngay.”

 

Giang Nhu tranh thủ lúc , nghiến răng xuống giường tìm bộ đồ sạch , còn cả băng vệ sinh. Khi Lê Tiêu phòng, Giang Nhu đang khom lưng cuộn bộ đồ bẩn định giấu . Lê Tiêu bước tới: “Đừng nữa, lát nữa để mang giặt, uống nước đường .”

 

Giang Nhu nữa, đón lấy bát nước xổm xuống uống. Lê Tiêu tấm ga trải giường bẩn. Tuy nhẹ tay nhưng vẫn con bé đang ngủ say thức giấc. An An mơ màng dụi mắt, thấy là Lê Tiêu liền gọi khẽ: “Ba ơi——”

 

Lê Tiêu vụng về xoa đầu con: “Ngủ thêm chút nữa con.”

 

An An lắc đầu, bò xuống giường, thấy đang xổm bên cạnh liền sán gần, lo lắng hỏi: “Mẹ ốm ạ?”

 

Giang Nhu đưa một tay xoa đầu con: “Không , chỉ khó chịu chút thôi, lát là khỏi ngay.” Tiểu nha đầu nép lòng , đưa bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Giang Nhu. Vô cùng hiểu chuyện khiến Giang Nhu thấy ấm lòng.

 

Lê Tiêu ga xong bảo Giang Nhu lên giường nghỉ thêm. Giang Nhu cũng từ chối, đưa bát cho chậm chạp bò lên giường . Cũng Lê Tiêu bỏ bao nhiêu đường đỏ và gừng, Giang Nhu xuống mà trong miệng vẫn còn vị cay ngọt, sặc đến mức khó chịu ở cổ họng.

 

Lê Tiêu dẫn con ngoài. Một lát , bưng một chậu nước ấm phòng, đặt cạnh giường xuống : “Thím bảo dùng khăn nóng chườm bụng sẽ đỡ.” Nói xong, chẳng quản nước nóng, trực tiếp vắt khô chiếc khăn trong chậu đưa cho Giang Nhu.

 

Giang Nhu đưa tay định nhận nhưng vì sợ nóng nên chạm rụt ngay. Lê Tiêu thấy liền lật chăn lên, cách lớp quần áo áp chiếc khăn nóng lên bụng cô. Giang Nhu khẽ “tê” một tiếng vì nóng, nhưng nhanh đó, ấm lan tỏa khiến cảm giác đau bụng dịu phần nào.

 

Lê Tiêu cô, : “Anh giặt đồ, khăn lạnh thì gọi .”

 

Giang Nhu ngoan ngoãn lời, mang bộ đồ bẩn cùng tấm ga giường ngoài. Cô chợt nhớ trong đống đồ đó còn cả đồ lót của . Định gọi nhưng chẳng tự giặt, dứt khoát nhắm mắt mặc kệ sự đời.

 

Lê Tiêu sân giặt đồ. Mã thẩm đang bên giếng nhặt rau, thấy nhịn : “Nhìn Tiểu Tiêu thương vợ thế, hồi trẻ chú nhà thím còn chê thím đấy.” Lê Tiêu đang vò chiếc quần lót của Giang Nhu, thì mặt đỏ lên, lúng túng dời tầm mắt chỗ khác.

 

Giang Nhu đau bụng cả buổi sáng. Lê Tiêu giặt đồ xong ngoài một chuyến, lúc về tay xách hai con gà mái già và một rổ trứng gà. Anh thịt một con gà, bỏ nồi đất hầm với kỷ t.ử và táo đỏ. Buổi trưa Giang Nhu dậy là vặn ăn, canh gà thơm phức, ngọt lịm, ngon hơn bất kỳ món gà nào cô từng ăn đây.

 

Sau bữa trưa, Lê Tiêu kể cho Giang Nhu chuyện hỏi thăm . Đứa bé ở thị trấn Trúc Điền, nhưng ở thị trấn Hương Lĩnh bên cạnh một cặp vợ chồng họ Lưu cưới nhiều năm con, thời gian nhà họ bỗng nhiên một bé trai. “Tình hình nhà khá khớp với những gì em , thấy họ gọi đứa bé là Nhạc Nhạc. Anh định liên hệ với cha ruột của đứa bé để họ qua đây xem .”

 

Giang Nhu xong nhíu mày: “Lỡ như , họ thất vọng ?”

 

Lê Tiêu đang dùng điện thoại hỏi của cha đứa bé, liền thẳng: “Dù cũng hơn là hy vọng gì.” Nói xong bảo Giang Nhu: “Ngày mai lái xe đưa em đến thị trấn Hương Lĩnh xem thử, đến lúc cha nó qua, cũng cái cớ để .”

 

Giang Nhu gật đầu: “Vâng, hết.”

 

Lê Tiêu câu thì thấy vui trong lòng, nét mặt ôn hòa hẳn , hỏi: “Bụng còn đau ?”

 

Giang Nhu xoa bụng: “Đỡ nhiều , gì to tát , con gái ai chẳng thế, đừng lo.”

 

Ngày hôm , Lê Tiêu lái xe đưa Giang Nhu đến thị trấn Hương Lĩnh. Vừa ở đó một ông thầy lang nổi tiếng, hai dứt khoát đóng vai bệnh đến khám. Không ngờ đến khám đông, Giang Nhu đợi mãi mới đến lượt. Thầy lang bắt mạch cho cô, cơ thể cô suy nhược khá nặng, kê cho mấy chục thang t.h.u.ố.c bảo về sắc uống hàng ngày, uống hết thì khám . Giang Nhu cũng cảm thấy dạo sức khỏe , tinh như .

 

Rời nhà thầy lang, hai lái xe dạo quanh phố, tìm đến địa chỉ nhà họ Lưu . Lê Tiêu đỗ xe đối diện, cùng Giang Nhu xuống xe quán mì ăn trưa. Lê Tiêu ăn nhanh, ăn xong liền giả vờ dạo xung quanh, còn trò chuyện vài câu với ông chủ tiệm tạp hóa gần đó. Anh là quan sát nhạy bén, lúc liền với Giang Nhu chắc là đúng : “Anh thấy đứa bé đó , nó lẩm bẩm một câu giọng tỉnh G, nhưng cặp vợ chồng cảnh giác, lập tức bế nó nhà ngay.”

 

Giang Nhu vẫn ăn xong bát mì, nhưng cô cũng chẳng còn tâm trạng ăn nữa, đang bưng bát húp nước dùng liền đặt xuống: “Có cần báo cảnh sát ngay ?”

 

“Đợi cha nó qua đây sẽ hơn.”

 

Giang Nhu hiểu tại , nhưng cô tin tưởng Lê Tiêu, vì đây là mà ngay cả sư phụ cô cũng khen là thông minh. Sư phụ bao giờ khen cô thông minh, mắng cô chân tay vụng về, đầu óc chậm chạp.

 

Lê Tiêu thấy Giang Nhu ăn nữa, liền cầm lấy bát của cô lùa vài miếng cho hết, ngửa đầu húp sạch nước dùng. Uống xong vô thức rút khăn tay lau sạch vành bát và đũa, để dấu vết gì. Giang Nhu thấy hết. Lê Tiêu chạm ánh mắt cô, khựng một chút nhưng vẫn bình thản bỏ chiếc khăn túi áo.

 

Lên xe, Giang Nhu nhịn trêu : “Hèn gì đời cảnh sát tìm mãi .”

 

Lê Tiêu sang cô, thấy trong mắt cô chỉ ý chứ gì khác, thầm thở phào nhẹ nhõm. Anh nhắc quá khứ đó, liền lảng sang chuyện khác: “Anh lấy điện thoại của cha đứa bé , về nhà tính tiếp.”

 

Giang Nhu quả nhiên nghiêm túc , gật đầu: “Vâng.” Rồi cô nhịn hỏi: “Bao giờ họ mới qua ạ?”

 

“Nhanh nhất là tối mai.”

 

 

Loading...