Xuyên Thành Vợ Cả Nhà Giàu Hong Kong Thập Niên 80 - Chương 13:Nhát Đao Thứ Mười Ba
Cập nhật lúc: 2026-03-05 00:46:40
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế nhưng, cứ tìm Cường là sẽ tìm con tin.
Bởi vì bọn bắt cóc hoạt động theo băng đảng. Ở Cảng Thành thập niên 80, các băng nhóm xã hội đen hoành hành ngang dọc, thế lực đan xen chằng chịt, bám rễ sâu ngóc ngách.
Một vụ bắt cóc tống tiền thể do một cá nhân đơn lẻ thực hiện, mà đòi hỏi sự mưu tính, lên kế hoạch tỉ mỉ của một nhóm .
Một Tô Lâm Lang, dù giỏi đến cũng thể một tay lật đổ cả thế giới ngầm .
Mục tiêu của cô rõ ràng: Tìm con tin và giải cứu về nhà an .
Cô kịp rút chiếc găng tay , gã béo lắc đầu quầy quậy. Ý gã là gã ?
Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo như t.ử thần gọi tên của Tô Lâm Lang, gã hoảng sợ tột độ, ánh mắt van nài, dập đầu lia lịa xuống sàn kêu "cộp cộp".
muộn ! Ống tuýp sắt trong tay Tô Lâm Lang bất thần giáng mạnh một cú eo bên hông gã béo. Cú đ.á.n.h gây đau đớn dữ dội ngay lập tức, nhưng khiến vùng eo của gã lập tức nhũn , bủn rủn còn chút sức lực.
"Một quả thận nổ . Từ giờ trở , e là ông nuốt cả hộp t.h.u.ố.c cường dương cũng chẳng sức mà bắt nạt con bé nữa ." Tô Lâm Lang nhạt giọng , ngước lên cô bé. Đôi mắt vốn dĩ đờ đẫn, trống rỗng của cô bé bỗng chốc vằn lên những tia m.á.u đỏ rực vì hận thù.
Quả nhiên, những vết bầm tím, sẹo chằng chịt cô bé đều là "tác phẩm" bạo hành của gã đàn ông tồi tệ .
"Vẫn còn một quả thận nữa đấy. Ông cho nó nổ nốt lúc nào đây?" Chiếc ống sắt dính đầy thứ chất bẩn thỉu trượt từ sống mũi gã béo xuống, dừng ngay miệng gã.
Một kẻ mạnh thực sự cần lạm sát. Cô đang hưng phấn nhưng vẫn cố giữ sự điềm tĩnh, nỗ lực kìm nén cơn khát m.á.u và d.ụ.c vọng đùa giỡn với mạng sống con .
Gã béo lúc ngoan ngoãn như một đứa trẻ. Vừa rút găng tay , gã lập tức tuôn một tràng: "Chắc là do Vinh phụ trách."
Tô Lâm Lang thấy Hứa Thiên Tỷ đang gọi "Chị dâu ơi" trong điện thoại nhưng tạm thời trả lời, tiếp tục tra hỏi gã béo: "Làm ông ?"
"Anh Vinh là thủ lĩnh hai của băng đảng." Gã béo vội vàng giải thích: "Dân giang hồ ai cũng chuyện ."
Tô Lâm Lang gật gù: "Đấy, thấy , ông cũng thông minh lắm cơ mà."
Cô áp điện thoại lên tai: "Thiên Tỷ thiếu gia?"
Hứa Thiên Tỷ thở hồng hộc: "Chị dâu ơi, em nổ s.ú.n.g , Lưu Ba ngất xỉu . Giờ nữa?"
Tô Lâm Lang đáp nhanh: "Chờ một lát." Rồi sang gã béo: "Xưa nay Vinh thường hoạt động ở khu vực nào?"
Gã béo khai: "Ở Cửu Long. Quán kem Việt Cảng là do mở, con tin chắc chắn đang giam ở đó."
Lại nhét găng tay miệng gã, Tô Lâm Lang lạnh lùng mỉa mai: "Ông ngoan . Khu Cửu Long nhà cửa san sát như chuồng heo, đông đúc chật chội. Có thằng ngu nào đem giấu con tin ở cái chốn dễ phát hiện như thế?"
Gã béo sức lắc đầu. Đến khi rút găng tay , gã mới vớt vát: "Dạo thấy Vinh mua nhiều mút xốp cách âm. Chính miệng bảo mua về để sửa nhà."
Mút xốp cách âm thường sử dụng trong các hộp đêm, vũ trường để chống ồn. Khu Cửu Long mệnh danh là "vùng cấm" của cảnh sát, ngay cả cảnh sát cũng hiếm khi dám bén mảng tới đó nhiệm vụ. Nếu giấu con tin trong một căn phòng dán kín mút cách âm ở khu , qua thì vẻ khá hợp lý.
Ban đầu, Tô Lâm Lang định gọi Hứa Thiên Tỷ đến tiếp ứng để cùng tiến Cửu Long.
thói quen thận trọng và óc quan sát nhạy bén giữ cô . Khóe mắt cô vô tình bắt gặp một tờ hóa đơn mua hàng vứt lăn lóc trong góc tường.
Nhặt lên xem, đó là hóa đơn của Tiệm t.h.u.ố.c Long Thành. Danh sách những món đồ mua bao gồm: băng gạc cầm m.á.u, nước muối sinh lý, bông băng y tế trắng, dung dịch đường glucose, t.h.u.ố.c tiêu viêm... Gần như giống hệt những thứ cô chuẩn trong túi xách.
Thư Sách
Tô Lâm Lang hiệu cho cô bé: "Em thử tìm xem quanh đây loại t.h.u.ố.c cấp cứu mới mua nào ."
Cô bé trong. Một lát , em xách một túi ni lông to tướng đựng đầy đồ sơ cứu y tế. Ngoài , tay em còn cầm một chiếc đồng hồ đeo tay mặt bạc dây đen: "Chị ơi, chiếc đồng hồ gã mang về từ tối qua, vứt chung chỗ với đống t.h.u.ố.c cường dương."
Nhìn thấy chiếc đồng hồ, Tô Lâm Lang bật . Sao cô nhận cơ chứ, đây chính là đồng hồ của Hạ Phác Đình!
Đồng hồ ở đây, thì cũng chẳng cách xa là bao.
Cô nhấc điện thoại lên: "Hứa Thiên Tỷ?"
"Em đây."
Từ đống t.h.u.ố.c men và chiếc đồng hồ, thể dễ dàng suy luận rằng "Cửa Hàng Tạp Hóa A Quỷ" chính là trạm trung chuyển, là điểm tiếp tế hậu cần của bọn bắt cóc.
Điều cũng gián tiếp chứng minh rằng con tin giam giữ ở khu Cửu Long đông đúc sầm uất, mà đang nhốt ở một nơi hẻo lánh nào đó gần đây.
Nếu cô vội vàng lao đến Cửu Long, chẳng khác nào tự đ.á.n.h mất dấu vết của con tin. Nước đúng đắn nhất lúc là ém binh bất động tại đây, chờ đợi bọn cướp lấy đồ tiếp tế.
"Cậu tìm một chỗ khuất để giấu xe , đó luôn ở trạng thái sẵn sàng lệnh ." Tô Lâm Lang lệnh.
"Chị dâu, chị dâu!" Hứa Thiên Tỷ gọi với theo dồn dập.
...
"Chị cẩn thận nhé, em sẽ luôn đợi tin chị!" Anh hạ giọng nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-ca-nha-giau-hong-kong-thap-nien-80/chuong-13nhat-dao-thu-muoi-ba.html.]
Từ phía xa vang lên tiếng động cơ ca nô đang tiến gần. Tô Lâm Lang lập tức thu ăng-ten điện thoại .
Cô bé nheo mắt ngoài, thì thầm: "Chị đừng lo, là từ công trường bên qua mua đồ thôi, bình thường."
Phía cửa hàng là một công trường đang thi công. Ngoài việc cấu kết với bọn bắt cóc, tiệm tạp hóa của A Quỷ còn phục vụ bán lẻ cho công nhân ở công trường đó.
Chiếc ca nô cập bến, một giọng đàn ông oang oang vọng : "A Quỷ, lấy ba tút Marlboro, hai lốc xá xị, nhớ cho thêm kẹo cao su khuyến mãi đấy."
Gã béo úp mặt xuống sàn, lúc chỉ hận thể đào một cái lỗ để chui xuống trốn. Tô Lâm Lang lên nòng s.ú.n.g đ.á.n.h "rắc" một tiếng, hất cằm hiệu cho cô bé: "Ra xem thử ."
Trong lúc cô bé đang loay hoay lấy t.h.u.ố.c lá, gã khách mua hàng liên tục đá chân bồm bộp mạn thuyền hối thúc: "A Quỷ, lẹ lên coi!"
"Gấp gáp đầu t.h.a.i ?" Cô bé xách đồ bước ngoài: "Tổng cộng ba trăm đồng."
Gã khách huýt sáo trêu ghẹo: "A Hà, lấy tiền boa ? Lại gần đây, gọi một tiếng ' hai' ngọt ngọt tao cho thêm tiền boa."
"Cút!" Cô bé lạnh lùng đáp trả.
Gã đàn ông vẫn mặt dày sấn tới: "A Hà dạo càng ngày càng dữ dằn nha, hết dễ thương ."
Một gã đàn ông khác cùng, trông vẻ hiền lành hơn, giục bạn: "Mày cứ trêu nó hoài, chốc nữa A Quỷ tẩn cho nó một trận bây giờ. Mau trả tiền thôi."
"Con ranh nếu ở Đại lục thì mà c.h.ế.t đói nhe răng, khéo còn Quân Giải phóng bắt khổ sai. Đến Cảng Thành đúng là thiên đường cho lũ Bắc Cô bọn mày , đáng lý phục vụ tụi tao tận tình chứ." Gã khách lải nhải vươn tay định sờ mó A Hà. gã bạn cùng nổ máy ca nô, đột ngột tăng ga, lôi tuột gã rời .
...
Khi chỉ còn hai đối diện , Tô Lâm Lang cất lời: "Em tên A Hà, em theo đến Cảng Thành ? Thế em ?"
Những cô gái từ Đại lục sang đây, trừ Tô Lâm Lang may mắn như trong truyện cổ tích gả hào môn, thì đa phần đều vật lộn ở tầng đáy xã hội, sống cảnh khốn cùng.
Nét bi thương xẹt qua đáy mắt A Hà: "Gã... gã đ.á.n.h vỡ đầu em. Mẹ em hôn mê hai ngày ... qua đời."
"Vậy em về Đại lục? Chẳng lẽ em sợ Quân Giải phóng bắt khổ sai thật ?" Tô Lâm Lang hỏi.
Quân Giải phóng Nhân dân (PLA) của Đại lục. Vào thập niên 80, ở Cảng Thành lan truyền những tin đồn thất thiệt rằng Quân Giải phóng vô thiên vô pháp, thích là nổ s.ú.n.g b.ắ.n bừa bãi, đường bạ ai cũng thể tóm cổ đem lao động khổ sai.
cha của Tô Lâm Lang vốn là một cựu binh Quân Giải phóng, cô thừa những lời đồn thổi đó là nhảm nhí.
A Hà từ Đại lục sang, đương nhiên cũng đó chỉ là lời dối trá. cô bé thở dài thườn thượt: "Ở nhà nghèo lắm chị ơi, về đó thì chỉ c.h.ế.t đói thôi."
Tô Lâm Lang hất cằm về phía chiếc két sắt trong góc tường: "Em cần mật mã ?"
A Hà lắc đầu: "Em mật mã mà. trốn cũng vô dụng thôi. A Quỷ là trùm sò đường dây vượt biên, ở Đại lục Cảng Thành, bến bãi nào gã cũng tay trong. Em mà bỏ trốn thì sớm muộn cũng bắt , đến lúc đó chỉ đ.á.n.h đập tàn nhẫn hơn thôi."
"Em nghĩ gã còn sống qua khỏi đêm nay ?" Tô Lâm Lang nhướng mày.
Tô Lâm Lang ở nông trường là một cô gái lạnh lùng, chậm chạp; nhưng Tô Lâm Lang thời tinh tế là một cỗ máy c.h.é.m g.i.ế.c m.á.u lạnh. Khi hai linh hồn hòa một, cô bắt đầu những cung bậc cảm xúc của một con bình thường.
Nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m của A Hà, cô thấy phẫn nộ, thấy xót xa.
A Hà dẫu vẫn chỉ là một đứa trẻ, cô bé lí nhí đáp: "Mẹ em từng dặn, g.i.ế.c thì đền mạng. Hôm nay đền thì cũng trốn lưới trời."
Nghe thấy thế, gã béo sức gật đầu đồng tình, dập đầu lia lịa xuống sàn.
Mặt trời đang dần khuất bóng. Không gian chật hẹp của căn nhà thuyền ngập ngụa mùi m.á.u tanh hòa quyện cùng mùi xú uế nồng nặc, cộng thêm mùi mặn mòi của gió biển thổi , tạo thành một thứ mùi kinh tởm khiến buồn nôn. Đột nhiên, gã béo "bủm" một tiếng, bốc thứ mùi xú uế còn kinh khủng hơn. A Hà bụm miệng suýt nôn.
"Chị... chị ngửi thấy mùi gì ?" Cô bé hỏi.
Là một nữ quân nhân từng lăn lộn chiến trường, lên từ một lính quèn trở thành Thượng tướng nhờ sự quyết đoán, tàn nhẫn, chút mùi hôi thối thể ảnh hưởng đến tâm trí của Tô Lâm Lang ?
Tô Lâm Lang vỗ nhè nhẹ lưng A Hà, hiệu cho cô bé về phía gã béo.
Gã nãy giờ vẫn đang lén lút trườn về phía quầy hàng. Phía gầm quầy giấu một khẩu s.ú.n.g. Gã đang chực chờ cơ hội lấy s.ú.n.g để phản công.
Tô Lâm Lang từ từ rút thanh quân đao Raikiri sáng loáng khỏi lớp áo bọc, khẽ hỏi A Hà: "Em yêu , và cũng nhớ bà , đúng ?"
Nhìn theo ánh mắt của Tô Lâm Lang, A Hà thấy bàn tay gã béo sờ tới báng s.ú.n.g. Cô bé nghẹn ngào thốt nên lời, những giọt nước mắt lăn dài má như tràng hạt đứt dây.
Cuối cùng, cô bé hít một thật sâu, ánh mắt bỗng trở nên vô cùng sắc lạnh và quyết tuyệt.
Ánh hoàng hôn vụt tắt. Bàn tay gã béo chuẩn nắm lấy khẩu s.ú.n.g. Ngay lập tức, Tô Lâm Lang nắm lấy tay A Hà, hai cùng giơ cao thanh quân đao...
...
Tại dinh thự nhà họ Hạ.