Xuyên Thành Vợ Cả Kiều Diễm Của Tháo Hán Trong Đêm Động Phòng - Chương 125: Cố Kiều Sụp Đổ, Ý Định Đi Tìm Sự Thật
Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:47:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà họ Cố trấn, lúc bầu khí cũng náo nhiệt kém.
Xiên que Cố Ninh mang đến nhiều ngon, Cố Hữu tay trái một xiên thịt, tay gắp một miếng rau, ăn nhịn : “Chị hai cũng quá lợi hại , xiên que cũng quá ngon , so với xiên que của chị , xiên que Tiết Hân Hân bán đó quả thực đều thể nuốt trôi!”
Cố Thiên Hải sang, “Cháu ăn ?”
Hứa Tĩnh cũng tò mò về phía Cố Hữu, hai vợ chồng họ đều nếm thử xiên que Tiết Hân Hân bán, nhưng ngược đều Tiết Vệ Quốc ở bên ngoài hết lời khen ngợi.
Cố Hữu gật đầu, trong miệng đang nhai đồ ăn, chuyện liền chút hàm hồ, “Không chỉ cháu ăn , chị cháu cũng ăn .”
Nói về phía Cố Kiều, “Chị, chị xem đúng ?”
Cố Kiều đang nhạt nhẽo ăn xiên que thất thần, lúc Cố Hữu gọi cô cô mới hồn, rõ gì, chỉ theo bản năng liền gật đầu : “Ừ đúng, đúng !”
Người nhà họ Cố phát hiện sự bất thường của cô , Cố Thiên Hải cảm thán : “ , ngay cả bác cũng ngờ, Ninh Ninh mà tài giỏi như thế!”
Hứa Tĩnh gật đầu hùa theo, bà đây còn coi thường gia đình nhà chồng đó cơ, bây giờ xem á, nhà họ Cố thể sinh như chồng bà, sinh như Cố Ninh cũng là bình thường!
Chỉ là hời cho Tần Mỹ Hương , Cố Ninh thật sự tiền đồ , dù nữa đó cũng là nhà đẻ của con bé, gặp chuyện con bé khó tránh khỏi giúp một tay, lễ tết cũng khó tránh khỏi biếu xén quà cáp, Tần Mỹ Hương thuộc dạng bỏ bao nhiêu công sức mà hưởng trọn cái !
Hứa Tĩnh chậc một tiếng, ngẩng đầu, liền thấy cô con gái nhà mặt mày ủ rũ quả thực sắp đến nơi, “Kiều Kiều, con ?”
Tim Cố Kiều đang run rẩy, cũng từng trận từng trận ớn lạnh, bố và em trai đều bày dáng vẻ Cố Ninh khen ngợi Cố Ninh, cô sợ hãi hoảng loạn, nhưng phẫn nộ sụp đổ.
Trước mắt Hứa Tĩnh hỏi, cô giống như pháo thăng thiên đột nhiên châm ngòi , lập tức liền nổ tung.
Cô ném đũa dậy, giận dữ : “Cố Ninh Cố Ninh Cố Ninh, trong mắt mỗi các đều là Cố Ninh, Cố Ninh như , các dứt khoát đón chị về nhà con gái ruột luôn !”
“Con học hành , nấu nướng , lớn lên xí tỳ khí còn kém, như con xách giày cho Cố Ninh cũng xứng, để Cố Ninh con gái cho các , con !”
Lạch cạch ném một tràng những lời , cô hung hăng lau nước mắt, xoay cửa lên lầu.
Trên lầu hai truyền đến tiếng cửa phòng đóng sầm , ba nhà họ Cố bên bàn ăn tầng một , , đều hiểu rõ cơn giận dữ đột ngột của Cố Kiều là chuyện gì.
Chị em Cố Hữu và Cố Kiều xưa nay gặp mặt là cấu xé, lúc cũng là mở miệng chuyện đầu tiên, “Chị cháu thần kinh ! Chị hai vốn dĩ tài giỏi, còn cho ?”
Hứa Tĩnh đều chút vui , bà dốc bầu tâm sự với con gái nhiều, rõ ràng lúc đó con gái đều thể lọt tai lời bà, cũng tỏ vẻ sửa đổi .
Đây còn mấy ngày, Cố Ninh cũng đắc tội nó chứ, nó đột nhiên lọt tai Cố Ninh ?
Con sợ nhất là so sánh, Cố Kiều và Cố Ninh so sánh với liền tỏ quá hiểu chuyện, Hứa Tĩnh vặn tiết một chiều nay tiết dự giờ, vốn bận rộn gặp tình huống , bà cũng lười quản.
Chỉ Cố Hữu: “Đồ ăn đều bịt miệng con!”
Cố Hữu hừ một tiếng, tiếp tục ăn.
Ăn cơm xong, Hứa Tĩnh liền vội vã đến trường, tiết một buổi chiều chính là tiết dự giờ, bà còn chuẩn thêm một chút.
Cố Hữu về phòng ngủ trưa, Cố Thiên Hải rửa xong nồi bát, thấy cách đến giờ lớp còn một lúc, liền đem xiên que và mì sợi để dành cho Cố Kiều hâm nóng một chút, bưng lên lầu hai.
Cửa phòng Cố Kiều lầu hai gió thổi mở , cô mặc nguyên quần áo giường trùm chăn kín mít, một chút âm thanh nào.
Con gái quả thực hiểu chuyện, nhưng hiểu chuyện đến mấy thì đó vẫn là con gái ruột , ông còn thể mặc kệ?
Cố Thiên Hải nhíu mày thở dài một , tiến lên giọng điệu nghiêm túc : “Kiều Kiều, dậy ăn cơm, chiều còn đấy!”
Giọng Cố Thiên Hải trầm xuống, Cố Kiều chút sợ, để ông gọi thứ hai liền kéo chăn dậy.
Cố Thiên Hải lúc mới thấy cô đầy mặt là nước mắt, ông lập tức kinh hãi, con gái là hiểu chuyện, nhưng hai mươi năm , đây vẫn là đầu tiên ông thấy cô thành thế !
Cố Thiên Hải sải bước tiến lên, đặt bát đũa lên tủ đầu giường, liền xổm xuống bên giường nắm lấy tay con gái, “Sao thế Kiều Kiều, bắt nạt con ?”
Nhìn dáng vẻ căng thẳng lo lắng của Cố Thiên Hải, nước mắt vốn tràn lan của Cố Kiều chảy càng dữ dội hơn, thậm chí còn thành tiếng.
Cố Thiên Hải là một đàn ông vô cùng thương con, lúc con gái thành thế , ông lập tức liền lửa giận ngút trời, buông tay con gái , ông bỗng chốc dậy : “Có ở trường bắt nạt con ? Con đừng sợ, cứ với bố, bố tìm kẻ đó!”
Người bố như , bố như ...
Cố Kiều liên tục lắc đầu, lắc : “Không , , ai bắt nạt con.”
Lửa giận của Cố Thiên Hải tiêu tan một chút, nhưng vẫn căng thẳng: “Vậy con thế là ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-ca-kieu-diem-cua-thao-han-trong-dem-dong-phong/chuong-125-co-kieu-sup-do-y-dinh-di-tim-su-that.html.]
Nghĩ đến nguyên nhân Cố Kiều nổi giận lầu , giọng điệu của ông khỏi mang theo ba phần cẩn thận, “Là vì chúng khen Ninh Ninh ?”
Cân nhắc giọng điệu một chút, Cố Thiên Hải mới tiếp tục : “Kiều Kiều, chúng thừa nhận điểm của khác, Ninh Ninh tiếp tục học, thể xiên que ngon, đây quả thực là ưu điểm của con bé, bất kể con bé là ai, con thích , điều chúng đều thừa nhận.”
“ con bé đến mấy, con bé cũng là con, con mới là con gái của bố , trong lòng bố , con bé đến mấy cũng sánh bằng con.”
“Huống hồ con bé điểm của con bé, con cũng điểm của con, con tính cách cởi mở thẳng thắn, là quả hồ trăn của bố và con. Con còn tỉ mỉ hiếu thuận, bố và con đều vì đứa con gái như con mà vui mừng tự hào!”
Vui mừng tự hào , chỉ dựa cô ?
Nếu là đây, Cố Kiều cũng sẽ mù quáng tự tin như , cảm thấy kém Cố Ninh, cảm thấy .
bây giờ sự thật thể xảy , cô còn tự tin nữa, cô căn bản sánh bằng Cố Ninh mà!
Cố Kiều giơ tay dùng sức lau nước mắt, nhưng lau nước mắt mới chảy , cô đành lau hỏi: “Bố, bố thật sự sẽ cảm thấy con đủ đủ xuất sắc ?”
Cố Thiên Hải c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt : “Không ! Trong lòng bố, con gái bố chính là đứa trẻ nhất xuất sắc nhất thế giới !”
Cố Kiều: “Vậy... nếu con... con gái bố thì ?”
Cố Thiên Hải: “Cái đứa trẻ , cái lời gì ? Sao con con gái bố , con với bố quả thực là đúc từ một khuôn, ai thấy cũng con là con gái bố!”
Cố Ninh cũng lớn lên giống bố mà!
Cố Kiều lời nào.
Cố Thiên Hải bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đành nữa: “Được, cho dù con con gái bố, con trong mắt bố cũng là đứa trẻ nhất xuất sắc nhất thế giới !”
“Bố!” Cố Kiều triệt để sụp đổ, lập tức nhào lòng Cố Thiên Hải, gào nức nở.
Trái tim Cố Thiên Hải sắp vỡ vụn , con gái rốt cuộc là , thành thế ?
Cố Kiều giấu giếm nữa, bố cô , cô cũng , những như bọn họ, cô nỡ để bọn họ mãi mãi lừa gạt!
Tuy cô thật sự tham lam sự của bọn họ, tình yêu của bọn họ, nhưng rõ ràng thực sự nên nhận tất cả những thứ là Cố Ninh, Cố Ninh mới là con gái ruột của bọn họ, bọn họ thương nhầm cũng yêu nhầm !
Sau khi một trận đời, Cố Kiều đẩy Cố Thiên Hải , trịnh trọng : “Bố, thực ... con là con gái ruột của bố và , hai ...”
“Cái con bé , hươu vượn gì thế?!” Không đợi Cố Kiều hết lời, Cố Thiên Hải nghiêm túc ngắt lời cô , “Không bậy nhé, lớn thế , thể bậy lời , con đây là đang tổn thương trái tim bố và con ?”
Cố Kiều: “Bố, con thật đấy, con thật sự...”
“Được ! Đừng nhảm nữa!” Cố Thiên Hải ngắt lời cô , “Lau khô nước mắt mau ăn cơm , chiều còn đấy!”
Xem thẳng thông.
Để Tần Mỹ Hương đến ?
Cố Kiều lập tức lắc đầu trong lòng, , khoan đến việc Tần Mỹ Hương chắc chắn sự thật, cho dù bà , cô bây giờ cũng chán ghét bất kỳ tiếp xúc nào với bà !
Hình như tivi chiếu thành phố lớn thể giám định ADN?
Cũng tốn bao nhiêu tiền, tiền trong tay cô nhiều.
“Bố, bố tiền ? Có thể cho con một ít ?” Thấy Cố Thiên Hải dậy định ngoài, Cố Kiều vội gọi ông .
Cố Thiên Hải đối với con cái luôn hào phóng, đặc biệt là đối với con gái, lập tức liền móc túi : “Con bao nhiêu?”
Cố Kiều: “Ba trăm.”
Cố Thiên Hải kinh ngạc: “Nhiều thế?”
Cố Kiều: “Bố, tâm trạng con , tìm bạn chơi vài ngày.”
Nước mắt mặt con gái vẫn lau khô, Cố Thiên Hải yên tâm : “Kiều Kiều, ở trường thật sự ai bắt nạt con ? Con thật sự gặp chuyện gì chứ?”
Cố Kiều miễn cưỡng nặn một nụ , lắc đầu : “Không ai bắt nạt con, con chỉ là mạc danh kỳ diệu tâm trạng , ngoài giải sầu.”
Cố Thiên Hải do dự một chút, rốt cuộc gật đầu: “Được, tối bố với con một tiếng, bố nhiều tiền như .”
Cố Kiều: “Cảm ơn bố.”
Cố Thiên Hải một cái, giục: “Mau ăn cơm , sắp nguội ăn đau bụng đấy!”