Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 7: Mùi Vị Của Thịt Kho, Hạnh Phúc Đơn Sơ

Cập nhật lúc: 2026-02-03 17:40:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời của Tô Hòa vô cùng khách sáo, ông bác cũng ngại ngùng, đáp: “Được, nhà cô chuyện gì cứ đến nhà tìm . Nhà nhà cô hai căn.”

 

Nghe , Tô Hòa liền gật đầu, tiễn khỏi nhà.

 

Nhìn , Tô Hòa đầu , hai đứa trẻ mỗi đứa ôm một bên chân cô, : “Mẹ ơi ơi.”

 

“Ơi, hai bảo bối nhỏ đói ?” Tô Hòa xổm xuống, sờ đầu hai đứa trẻ : “Mẹ nấu cơm cho các con đây.”

 

“Mẹ ơi, con nấu cơm ạ.” Tể Tể xong liền Tô Hòa, như đang chờ cô khen ngợi.

 

Chỉ trong đầy một ngày, Tô Hòa chiếm trái tim của hai đứa trẻ.

 

“Ừm, Tể Tể giỏi quá. Vậy món ăn nhé.” Tô Hòa xong, liền bếp.

 

Bắt đầu chuẩn nguyên liệu, thái thịt, Tô Hòa định món thịt kho tàu.

 

Rồi rửa rau xanh, xào thêm một đĩa rau.

 

Trước đó cô tiện thể đổi thêm mấy quả trứng trong gian, định tối nay ba mỗi ăn một quả trứng ốp la.

 

Sau khi chắc chắn cơm chín, Tô Hòa lấy nồi cơm khỏi bếp lửa. Thời nồi áp suất và nồi cơm điện ở nông thôn còn ít dùng, lẽ phổ biến, nên vẫn dùng bếp củi và nồi sắt để nấu cơm.

 

Thêm củi , mới đặt chiếc nồi lớn rửa sạch lên bếp.

 

Đầu tiên thịt kho tàu, bước một là chần thịt. Cho lượng nước đủ nồi, cho thịt ba chỉ khi nước còn lạnh, thêm một lượng rượu nấu ăn đủ. Đun sôi lửa lớn, vớt bọt, vớt để ráo.

 

Bước hai là thắng nước màu. Đun nóng nồi một chút, cho một lượng dầu ăn đủ , thêm đường phèn. Xào lửa nhỏ.

 

Sau đó cho thịt ba chỉ nồi, đảo nhanh tay. Để mỗi miếng thịt ba chỉ đều phủ một lớp nước màu.

 

Lúc mùi thơm lan tỏa, hai đứa trẻ ngửi thấy mùi thơm liền chạy bếp, mắt sáng long lanh món thịt kho tàu trong nồi.

 

“Sắp xong , chuẩn ăn thịt nhé.” Tô Hòa với hai đứa trẻ.

 

“Mẹ ơi ơi, con ăn thịt.” Nữu Nữu từng ngửi thấy mùi thịt thơm như , đây dù thịt, cũng chỉ luộc lên, nhiều hương vị.

 

“Được.” Tô Hòa xong, liền lấy một đôi đũa, gắp một miếng thịt kho tàu đặt lên miệng thổi nguội, đưa đến miệng Nữu Nữu.

 

Nữu Nữu “a” một tiếng ăn miếng thịt, kêu lên: “Ngon quá.”

 

Tô Hòa lúc gắp miếng thịt thứ hai, cho Tể Tể cũng thử.

 

“Ngon lắm, ạ.” Tể Tể cuối cùng cũng còn vẻ mặt nghiêm túc như ông cụ non nữa.

 

“Được, xào thêm một chút nữa là thể ăn cơm , các con ngoài chơi .” Ở đây đều nấu ăn bằng bếp củi, nên trong nhà đôi khi khói nhiều, cay mắt, Tô Hòa hai đứa ở trong bếp lâu.

 

“Con ở bên cạnh .” Nữu Nữu phòng khách, lúc cô bé càng ngày càng bám Tô Hòa.

 

Tể Tể tuy gì, nhưng bé cũng ngoài.

 

Tô Hòa bất lực, đành để chúng chiếc ghế nhỏ bên cạnh bàn ăn thấp chờ cơm.

 

Sau đó xào rau và ốp trứng nhanh hơn nhiều, đặt cơm và thức ăn lên bàn thấp, múc cơm cho hai đứa trẻ xong, Tô Hòa liền : “Ăn cơm thôi.”

 

May mà bàn thấp, nên hai đứa trẻ thể tự gắp thức ăn. Mục tiêu của chúng đều thống nhất, thẳng hướng đến bát thịt kho tàu.

 

Tô Hòa thấy chúng dùng đũa thạo lắm, liền vội gắp cho mỗi đứa mấy miếng thịt kho tàu, gắp cho mỗi đứa một quả trứng ốp la bát.

 

Hai đứa trẻ đều ăn hăng hái, ăn mấy miếng, Tể Tể đột nhiên : “Mẹ ơi, chúng còn ăn những món ạ?” Giọng bé mong đợi và nghiêm túc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-7-mui-vi-cua-thit-kho-hanh-phuc-don-so.html.]

“Tất nhiên là , chúng sẽ thường xuyên ăn, hứa với các con.” Tô Hòa .

 

“Yeah yeah yeah, thể thường xuyên ăn thịt và trứng ngon như .” Nữu Nữu phấn khích .

 

Nhìn hai đứa vui vẻ, Tô Hòa cũng khỏi mỉm .

 

Sau khi ăn no, Tô Hòa bắt đầu đun nước tắm cho hai đứa trẻ.

 

Thời tiết buổi tối ở nông thôn vẫn còn khá lạnh, nên Tô Hòa trực tiếp rửa sạch chiếc thùng gỗ lớn trong nhà, để hai đứa cùng tắm.

 

dùng điểm đổi một đồ dùng vệ sinh trong gian, nên bây giờ đang dùng sữa tắm và dầu gội dành riêng cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ để tắm cho hai đứa.

 

Khi gội đầu cho Nữu Nữu và Tể Tể, Nữu Nữu hỏi: “Mẹ ơi, cái thơm thế ạ? Con hình như từng thấy bao giờ.”

 

“Cái là đồ giấu đây, bây giờ mới lấy dùng.” Tô Hòa trả lời.

 

Đối với lời giải thích qua loa của Tô Hòa, hai đứa trẻ cũng nghi ngờ gì. Chủ yếu là vì chúng còn quá nhỏ, thấy thể lấy nhiều thứ chúng từng thấy, ngược cũng nhiều thắc mắc.

 

Cuối cùng cũng tắm cho hai đứa trẻ thơm tho, Tô Hòa lập tức bế chúng phòng riêng.

 

Cô hôm nay bận rộn cả ngày, còn phòng của hai đứa xem qua.

 

Sau khi mở cửa phòng chúng, Tô Hòa kinh ngạc.

 

Phòng bẩn thể tả, tường đều mốc hết, chăn đệm cũng ẩm ướt, giường cũng trông như sắp sập.

 

Trước đó tâm trí cô đều đặt việc xuyên đến một thế giới xa lạ, bây giờ nghĩ nơi trong nhà đều bừa bộn thể tả, Tô Hòa chỉ c.h.ử.i thề. phòng của hai đứa trẻ là điều khiến Tô Hòa sụp đổ nhất.

 

Chúng còn nhỏ như , sống trong môi trường , sớm muộn gì cũng sẽ bệnh.

 

Nguyên chủ Tô Hòa rốt cuộc kiểu gì? Cô thật sự hiểu hai đứa con đáng yêu như mà cô hồ đồ đến thế!

 

“Mẹ ơi, ạ?” Hai đứa trẻ Tô Hòa bế trong lòng, vẻ mặt u ám của Tô Hòa, khỏi thấp thỏm hỏi.

 

Tô Hòa hít một thật sâu, cố gắng nhỏ nhẹ, : “Không , tối nay các con ngủ với ? Ở đây bừa bộn quá.”

 

“Dạ , con ngủ với !” Nữu Nữu lập tức .

 

“Con cũng ngủ với .” Tể Tể nhỏ giọng .

 

“Được, thì ngủ với .”

 

Tô Hòa bế hai đứa trẻ phòng , ga giường xù lông, chăn bông bẩn thỉu, nén cảm giác khó chịu trong lòng, chỉ thể tạm bợ tối nay.

 

Cô trải giường cho ngay ngắn, mới bế hai đứa lên giường.

 

Lên giường , hai đứa trẻ đều tỏ phấn khích, nhảy nhót giường.

 

Tô Hòa với chúng: “Hai con chú ý an nhé, tắm đây.”

 

Vừa lúc tắm cho hai đứa, cô tiện thể đun nước nóng, bây giờ thể tắm ngay.

 

“Dạ, ạ.” Hai đứa trẻ đều phấn khích.

 

Tô Hòa tiện tay lấy một bộ quần áo rộng rãi trong tủ, tắm.

 

Ngày mai tổng vệ sinh , nhà bẩn bừa bộn, nhiều quần áo giặt mà nhét thẳng tủ.

 

Nguyên chủ Tô Hòa sống một cuộc sống, chút hy vọng nào.

 

 

Loading...