Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 449: Giọt Nước Mắt Ngày Đoàn Tụ, Sự Thật Cần Được Phơi Bày

Cập nhật lúc: 2026-02-03 17:55:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nội tâm của Phó Đình Hoa cũng xúc động, nhưng và dì Lam chỉ mới gặp vài , tình cảm gì nhiều.

 

khi rằng vẫn còn một luôn chờ đợi , tìm kiếm , cũng cảm động, xúc động.

 

Hóa thế giới , vẫn còn một yêu đến .

 

Tô Hòa cũng cảm nhận sự xúc động của Phó Đình Hoa, cô nhẹ nhàng đưa tay , nắm lấy tay , trao cho sự khích lệ.

 

Cảm nhận tấm lòng của Tô Hòa, Phó Đình Hoa cũng còn do dự nữa, đưa tay nắm lấy tay dì Lam, : “Sau … con sẽ đối xử với dì như đối với con. Tuy chúng ở bên nhiều, thể lúc đầu xa lạ, nhưng sẽ ngày càng hơn. Hơn nữa con thể giỏi ăn , dù gì khiến dì bận lòng, dì cũng đừng buồn, vì con bao giờ tổn thương dì. Trước đây con luôn trốn tránh dì, là vì trong lòng con dự cảm, sợ dì sẽ phá vỡ cuộc sống hiện tại của con, về điểm , con xin dì.”

 

Dì Lam ngây Phó Đình Hoa, ngờ những lời .

 

Nước mắt cũng như đáng tiền, từng giọt lớn rơi xuống.

 

[Con trai của bà, nuôi dưỡng thành một ưu tú như , bà thật sự tự hào, vui mừng, cũng hạnh phúc.]

 

“Được, dì đều hiểu cả. Sau dù chúng thế nào, chỉ cần con hạnh phúc, dì vui ,” dì Lam vội vàng trả lời.

 

[Phó Đình Hoa lắc đầu, : “Dì chịu nhiều khổ cực , ở bên con, con cần dì chịu thiệt thòi. Dì hài lòng, đều thể .”]

 

Anh thật chu đáo, thật nghiêm túc, dì Lam kìm nữa.

 

“Đình… Đình Hoa…”

 

Con trai của bà quá , đến mức bà cứ , sống mũi ngày càng cay.

 

“Như , Đình Hoa.” Phó Đại Quân cũng lau nước mắt, .

 

[“ , như chúng thêm một , bao. Sau cùng đỡ đần, ông Phó ông ?” Tô Thế Minh cũng lau mặt, .]

 

“Phải , chính là nghĩ như , nên hôm nay mới đến thật với Đình Hoa.” Phó Đại Quân vội .

 

, một yêu cầu.” Dì Lam .

 

“Gì ? Bà ?”

 

[Phó Đại Quân trải qua nỗi đau thất lạc con trai nhiều năm, tuy quan hệ trực tiếp với ông, nhưng cũng gián tiếp dẫn đến việc hai xa cách nhiều năm.]

 

Hơn nữa để tìm con, Lam Nhược Lâm trải qua nhiều khổ cực.

 

hy vọng, chuyện , đừng cho vợ ông . sợ… sợ bà chịu nổi.”

 

[Dì Lam cảm thấy tuy tìm con trai, nhưng khiến một sự thật chôn vùi khác phơi bày.]

 

từng trải qua cảm giác tuyệt vọng đó, nên cũng nuôi của Phó Đình Hoa trải qua.

 

“Đình Hoa, con xem?” Phó Đại Quân trả lời Lam Nhược Lâm ngay, mà hỏi Phó Đình Hoa.

 

Phó Đình Hoa do dự một lúc, mới : “Con đều theo bố.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-449-giot-nuoc-mat-ngay-doan-tu-su-that-can-duoc-phoi-bay.html.]

Ý , chính là đồng ý với lời của dì Lam .

 

Phó Đại Quân hài lòng với câu trả lời của , chút tức giận, : “Con giấu như , chỉ với ruột của con, mà còn với con.

 

Con thật sự nghĩ, chuyện thể giấu cả đời ?

 

Nếu một ngày nào đó bà đột nhiên phát hiện sự thật, sẽ còn khó chấp nhận hơn bây giờ.

 

Vậy nên… cuối tuần , về nhà thật với bà .”

 

Phó Đại Quân thẳng thắn.

 

Tô Hòa , , cũng cảm thấy vẫn nên thật thì hơn.

 

Bây giờ đều sự thật , cả nhóm cùng giấu Ngô Diễm Hoa, đợi đến ngày Ngô Diễm Hoa đột nhiên sự thật, bà thể sẽ những lời dối thiện ý của cho tức c.h.ế.t.

 

Vì đổi góc độ suy nghĩ, cô cảm thấy chính là như .

 

“Con… con cũng thấy lời bố chút lý.” Thế là trong sự im lặng, Tô Hòa lặng lẽ bỏ phiếu tán thành.

 

Phó Đại Quân về phía Tô Hòa, nở một nụ hài lòng.

 

, bao nhiêu năm , nên để bà . Hơn nữa, bà cũng quyền sự thật. Lúc đầu giấu, là vì bà mong chờ đứa c.o.n c.uối cùng, hơn nữa cơ thể bà còn yếu như , dám cho bà sự thật, sợ bà chịu nổi.”

 

Phó Đại Quân xong, dậy, : “Cứ quyết định như , , trời tối nhanh, về làng .”

 

“Bố, về gì chứ? Hay là tối nay ở đây luôn ?” Tô Hòa vội dậy giữ .

 

“Haizz, , , trong thành phố quen, các con mà. Đi đây, đây, Quốc Khánh còn đang ở cửa hàng của con đợi đấy. À đúng , quýt đường chúng lên núi hái một ít, gửi qua cho con .” Phó Đại Quân lúc mới nhớ đến chuyện ăn.

 

“Bố, bây giờ tối nào cũng tuyết rơi, những quả quýt đường đó, thật cũng cần để ý nữa, tiền cũng kiếm đủ , sức khỏe quan trọng hơn. Vừa tuần về, con sẽ phát tiền hoa hồng cho .” Tô Hòa vội .

 

“Chậc, để ý, đó đều là tiền cả. Con cần quan tâm, chúng cách lên núi hái quýt đường là .” Phó Đại Quân nỡ lãng phí, còn nhiều quýt đường cây, hái xuống.

 

“Ôi, con thật đấy. Số quýt đường còn , cứ để núi, sang năm phân bón, .” Tô Hòa bất lực, tiền quan trọng mạng quan trọng chứ.

 

“Ai lấy hoa quả phân bón, thôi nữa, đây, đây.” Phó Đại Quân , định ngoài.

 

Sau đó, như nhớ điều gì, nhắc nhở Phó Đình Hoa: “Đình Hoa , ruột của con cũng dễ dàng gì, cũng cố ý bỏ con, đừng oán bà nhé. Lúc đầu ân nhân của bố với bố, con là vì gia đình bỏ rơi, mới tìm bố nuôi. Bây giờ nghĩ , ông chắc là sợ bố nghĩ, đứa trẻ sớm muộn gì cũng về với cha ruột, nên sẽ tận tâm nuôi dưỡng, mới với bố như .”

 

Phó Đại Quân , cảm khái.

 

“Con bố, bố yên tâm .” Phó Đình Hoa trả lời.

 

“Bố, con lái xe đưa bố đến cửa hàng, bố đợi một chút.”

 

Tô Hòa xong, định vòng qua Phó Đại Quân, lên lầu lấy chìa khóa xe.

 

khi cô mở cửa phòng bếp, thấy cửa, lập tức kinh ngạc.

 

 

Loading...