Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 378: Lời Khuyên Xương Máu, Tuyệt Đối Đừng Đi Dạy Học Vùng Sâu!

Cập nhật lúc: 2026-02-03 17:53:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật ? Chị nhớ bây giờ em nghiệp, chuẩn thực tập đúng ?” Tô Hòa hỏi.

 

“Vâng, đúng , em đến, chính là để tạm biệt chị.” Hạ Miểu đột nhiên , giọng điệu chút lưu luyến.

 

“Tạm biệt? Em định nơi khác thực tập ?” Tô Hòa hiểu hỏi.

 

Lại thấy Hạ Miểu rạng rỡ, đôi mắt sáng long lanh : “Vâng, thực nhà họ Hạ nhờ quan hệ giúp em, thực tập ở Đại học Ôn.

 

thời gian em suy nghĩ nhiều, cảm thấy thể chuyện gì cũng dựa nhà họ Hạ.

 

Hơn nữa, những đứa trẻ mồ côi cha như em, ở nước chắc chắn nhiều.

 

Chị ? Bây giờ nhà nước bắt đầu đề xướng giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm, nhưng thực hiện ở các nơi khó.

 

Những nơi như Ôn Thành, tự nhiên cần lo lắng.

 

những vùng sâu vùng xa, thực hiện , khó như lên trời.

 

Rất nhiều phụ vẫn còn phong kiến, cho con , đặc biệt là con gái học.

 

Luôn nghĩ để chúng giúp gia đình ruộng, thể gánh vác thêm một chút việc đồng áng.

 

em xin dạy học tình nguyện ở nông thôn , em cứu những đứa trẻ cảnh giống em.

 

Để chúng đều sách chữ, , báo đáp tổ quốc, báo đáp xã hội.”

 

Những lời của cô khiến Tô Hòa vô cùng cảm động.

 

Tuy nhiên, Tô Hòa đối với chuyện lạc quan như Hạ Miểu.

 

Phải rằng, dạy học tình nguyện ở vùng sâu vùng xa là một chuyện dễ dàng.

 

Tạm thời đến bối cảnh thời đại hiện tại, cho dù đến thế kỷ 21 , trong nhiều giáo viên nữ dạy học tình nguyện ở nông thôn, nhiều cuối cùng cũng thể thoát khỏi ngọn núi khép kín đó.

 

Hạ Miểu tuy từng kinh nghiệm sống ở nhà chú, nhưng đó dù cũng chỉ là thời gian ngắn.

 

Hơn nữa cô từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Hạ, gia đình yêu thương chiều chuộng, thể nuông chiều từ bé.

 

Một như cô quá ngây thơ đơn thuần, gần như gì về sự hiểm ác và mặt tối của xã hội.

 

Thông thường, những nơi gọi là cần dạy học tình nguyện, thường là những nơi cực kỳ nghèo đói lạc hậu, tư tưởng quan niệm vô cùng phong kiến bảo thủ.

 

Người trong thôn thường đoàn kết, họ cố chấp giữ vững phạm vi nhận thức hạn hẹp của , chỉ cả đời ở ngọn núi , ngoài xem thế giới rộng lớn hơn.

 

Ở những vùng lạc hậu như , do điều kiện và môi trường khắc nghiệt, ít tình nguyện gả con gái đến đây.

 

, đàn ông địa phương lấy vợ hoặc là thông qua việc bỏ tiền mua, hoặc là dùng thủ đoạn phi pháp – buôn .

 

Đặc biệt là trong giai đoạn hiện tại, các quy định pháp luật liên quan vẫn thiện, đối với hành vi phạm tội buôn , sự giám sát của nhà nước còn đủ nghiêm ngặt.

 

Điều khiến những kẻ bất lương cơ hội lợi dụng, tùy tiện chà đạp lên nhân quyền và phẩm giá của khác.

 

Và điểm mấu chốt nhất là, nếu may trong thôn bắt giữ, thì cho dù bên ngoài cứu, cũng chắc cứu bạn ngoài.

 

Phải rằng, những dân sống trong núi sâu, trong đó nhiều là do chiến loạn buộc chạy đây lánh nạn.

 

Chính vì , khi Hạ Miểu dùng giọng điệu đầy khao khát và mong đợi về chuyện , Tô Hòa bên cạnh khỏi nhíu c.h.ặ.t mày, trong lòng thầm suy nghĩ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-378-loi-khuyen-xuong-mau-tuyet-doi-dung-di-day-hoc-vung-sau.html.]

“Sao ? Chị Tô? Lời em , đúng ?” Thấy Tô Hòa mãi trả lời, Hạ Miểu khỏi chút lo lắng.

 

Bây giờ Hạ Miểu lời Tô Hòa, cũng hy vọng việc ý nghĩa của , thể Tô Hòa công nhận.

 

Cô vốn tưởng xong những lời hào hùng của , Tô Hòa sẽ khen ngợi cô, ngờ thấy Tô Hòa im lặng một lúc.

 

Tô Hòa đang sắp xếp lời , nghĩ xem thế nào để khuyên Hạ Miểu đừng dạy học tình nguyện.

 

đó nghĩ, hình như vùng nào cũng phong kiến như , nhiều giáo viên dạy học tình nguyện, cũng những đóng góp vĩ đại.

 

Hơn nữa ai cũng ích kỷ như , chịu đóng góp cho sự nghiệp giáo d.ụ.c của đất nước, thì đất nước sẽ phát triển thế nào.

 

cô vẫn hỏi một câu: “Vùng em xin dạy học tình nguyện, là ở ?”

 

Hạ Miểu chút do dự trả lời: “Miền Nam, ở đó nhiều nơi phát triển còn lạc hậu, nơi mới giải phóng lâu, bây giờ là lúc cần nhất.”

 

Hạ Miểu còn một câu , cô đến một nơi thật xa Hạ Thừa An, để từ từ quên .

 

Đợi trở về, hy vọng thể thật sự xem như trai, hai một đôi em .

 

Miền Nam? Nghe thấy câu trả lời , trái tim đang lơ lửng của Tô Hòa càng lơ lửng hơn.

 

Ở đó thật sự lạc hậu, tôn giáo đối với nơi đó ảnh hưởng vẫn nghiêm trọng, một cô gái như Hạ Miểu !

 

“Không , em thể !” Tô Hòa thẳng.

 

Hạ Miểu há hốc miệng, nhịn buột miệng.

 

“Tại ?”

 

Lại thấy Tô Hòa nghiêm túc , : “Em hiểu về vùng đó ? Có tư tưởng của dân ở đó phong kiến và lạc hậu đến mức nào ? Một cô gái nhỏ như em , tin , sẽ trong thôn ép ở vợ đấy?”

 

Hạ Miểu há hốc miệng, vẻ mặt thể tin .

 

“Sao… thể chứ, chị Tô, chị đang đùa em ?”

 

Tô Hòa nghiêm túc cô, hỏi: “Em thấy chị giống đang đùa ?”

 

Lúc , đến tính tiền, Tô Hòa với Hạ Miểu một câu “đợi chút”, tính tiền cho khách .

 

Đợi nhóm khách tính tiền xong, Tô Hòa mới gọi Hạ Miểu gần, khuyên nhủ: “Nghe chị khuyên một câu, tuyệt đối đừng nhé!

 

Em cứ ngoan ngoãn ở Ôn Thành , cùng lắm thì em xin cấp điều đến các thị trấn xung quanh Ôn Thành việc cũng .

 

Em , Ôn Thành chúng thời gian đang sức trấn áp tội phạm, mạnh tay.

 

bây giờ trong thành phố, về cơ bản đều quy củ, thật thà, an ninh xã hội !

 

Đặc biệt là những trí thức cao cấp như em, hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước về nông thôn cống hiến, chính quyền địa phương coi các em như báu vật! Họ coi trọng các em, các chính sách ưu đãi và chăm sóc đều sẽ ưu tiên cho các em.

 

nếu em chạy đến miền Nam, tình hình sẽ khó lắm.

 

Chính quyền ở đó khi còn lo xong cho , sức mà bảo vệ em?

 

Chị đùa với em , những lời của chị đều là thật lòng, tuyệt đối ý dọa dẫm.

 

, dù thế nào nữa, em nhất định miền Nam, nhớ ?”

 

 

Loading...