Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 346: Vợ Của Cậu, Thật Sự Quá Giỏi

Cập nhật lúc: 2026-02-03 17:52:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khụ khụ, Đình Hoa , con đường về nhà các , cũng nhỏ quá nhỉ?” Đợi đỗ xe xong, xuống xe Hoàng Triều Minh nhịn phàn nàn với Phó Đình Hoa.

 

“Có ? Cũng , lái quen là . Thật còn một con đường lớn, từ đầu thôn , đường đó. Nhà ở đây là cuối thôn.”

 

Phó Đình Hoa lấy đồ định nhà, xong còn quên mời Hoàng Triều Minh và .

 

Đã đến cửa nhà , hình như cũng phép.

 

Hoàng Triều Minh nhịn ngẩng đầu ngôi nhà đất mắt.

 

Không ngờ Phó Đình Hoa ở nông thôn, ở trong ngôi nhà như thế ?

 

Nói cũng , một nuôi dưỡng trong gia đình như , thể xuất sắc đến thế, thật thể tin .

 

Hoàng Triều Minh suy nghĩ như thật cũng gì lạ.

 

Những nhân tài kỹ thuật như ông và những ông quen , về cơ bản điều kiện gia đình đều , giàu thì cũng sang.

 

Bởi vì nền tảng và tiền bạc đủ mạnh chống lưng, mới thể để họ theo đuổi nghiên cứu thích.

 

Hơn nữa nghiên cứu những thứ cao cấp, còn tiếp xúc từ nhỏ, thiên phú cũng cực .

 

Nông dân bình thường thời xưa, thông qua sách đổi vận mệnh, chi phí đó về cơ bản gia đình bình thường thể gánh vác .

 

Còn bây giờ tuy nhà nước thực hiện giáo d.ụ.c bắt buộc sáu năm, nhưng ngoài học tiểu học tốn tiền, trung học cơ sở, trung học phổ thông, đại học, cái nào tốn tiền?

 

Hoàng Triều Minh thể tưởng tượng, Phó Đình Hoa ngày xưa chắc chắn tiết kiệm từng đồng, mới thành tựu như ngày hôm nay.

 

Một trí thức thông minh, IQ cao như Phó Đình Hoa, nếu sinh trong một gia đình , Hoàng Triều Minh nghĩ thành tựu của chắc chắn chỉ dừng ở đây.

 

Mang theo tâm trạng phức tạp như , Hoàng Triều Minh bước ngôi nhà đất .

 

thấy vẻ ngoài của ngôi nhà, cảm thấy quá tồi tàn, đến khi trong, phát hiện bên trong cũng tệ?

 

Trong nhà dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp, thấy một chút bẩn thỉu nào, chăm chút dọn dẹp.

 

Tô Hòa dẫn hai đứa nhỏ về phòng, để gian cho mấy đàn ông.

 

“Bác sĩ Phó, bố ?” Hoàng Triều Minh kỳ lạ hỏi một câu.

 

Ông lạ thế, đúng , đây là nông thôn ? Sao thấy bố chị em của bác sĩ Phó?

 

“Họ ở đây, ở riêng .” Phó Đình Hoa thản nhiên .

 

Hoàng Triều Minh Phó Đình Hoa với ánh mắt đồng cảm.

 

Chắc chắn năm đó bố cho Phó Đình Hoa học, đấu tranh hết mới nghiệp .

 

Thảm! Quá t.h.ả.m!

 

Hoàng Triều Minh hổ là sống ở nước ngoài nhiều năm, trí tưởng tượng quả thật siêu phong phú, nhưng ông sẽ thể hiện ngoài.

 

“Chúng khi nào lên núi?” Hoàng Triều Minh hỏi.

 

Bây giờ cả ông đang vô cùng phấn khích, Hoàng Triều Minh cảm giác của đúng , ông luôn cảm thấy , ở quê của Phó Đình Hoa, từ hai loại trái cây mà Tô Hòa trồng, ông thể đạt bước đột phá lớn.

 

“Vậy bây giờ dẫn các vị , đợi một chút.” Phó Đình Hoa với mấy xong, liền phòng tìm Tô Hòa.

 

“Sao ?” Vừa thấy , Tô Hòa lập tức hỏi.

 

“Anh dẫn họ lên núi , buổi trưa...”

 

Phó Đình Hoa còn xong, Tô Hòa lập tức ngắt lời : “Buổi trưa em sẽ nấu cơm xong, yên tâm .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-346-vo-cua-cau-that-su-qua-gioi.html.]

“Ừm. Vậy nhé?” Phó Đình Hoa Tô Hòa và hai đứa trẻ đang nhảy nhót giường, do dự một chút, hỏi: “Hay là em dẫn Tể Tể và Nữu Nữu về nhà bố ?”

 

Anh sợ Tô Hòa ở nhà một buồn chán.

 

“Ôi, , mau . Nhà bố đông , chuyên gia Hoàng họ đến đó ăn cơm sẽ tự nhiên.” Tô Hòa xong, liền đưa tay đẩy Phó Đình Hoa ngoài.

 

Bác sĩ Phó một điểm , là lúc nào cũng sợ cô tủi đó, hiểu nghĩ .

 

“Ừm, , nhé?”

 

Phó Đình Hoa xong câu , cũng do dự nữa, trực tiếp dẫn Hoàng Triều Minh và đến sườn dốc trồng cây sầu riêng.

 

Họ lái một chiếc xe đến, đỗ xe chân núi mới lên.

 

Hoàng Triều Minh thấy cây sầu riêng, mắt lập tức sáng lên.

 

“Cao thật đấy.” Ông lẩm bẩm một câu, hỏi: “Đình Hoa, các hái quả sầu riêng như thế nào?”

 

“Một trèo lên cây, hai ba đỡ, là .”

 

Phó Đình Hoa xong ngẩng đầu sầu riêng còn bao nhiêu, nhà họ Phó hôm nay hình như đến hái sầu riêng, chắc cũng còn bao nhiêu để hái.

 

Hết mùa , đợi một năm nữa.

 

“Vợ , thật sự quá giỏi, cái cũng trồng .” Hoàng Triều Minh xong, lấy thiết của , bắt đầu thu thập mẫu.

 

Phó Đình Hoa trả lời, dù cũng rõ thứ Tô Hòa trồng , mà là gian bí ẩn của cô cho.

 

Còn Hoàng Triều Minh, lên núi chìm đắm trong việc nghiên cứu cây sầu riêng, để ý đến ai khác.

 

Phó Đình Hoa cũng quan tâm đến khác, lặng lẽ tìm một chỗ sạch sẽ xuống đợi ông xong.

 

Tô Hòa đợi Phó Đình Hoa và , mới ngoài đồng hồ trong phòng khách.

 

Họ tuy dậy sớm, nhưng đến đây hơn mười giờ, bây giờ mười giờ rưỡi, chuẩn bữa trưa.

 

“Mẹ ơi , khi nào mới tìm chị Nha Nha chơi ạ?” Nữu Nữu chạy đến bên cạnh Tô Hòa, chút sốt ruột hỏi.

 

“Chiều hãy nhé, ?” Tô Hòa với Nữu Nữu, kiên nhẫn dỗ dành.

 

“Thôi ạ.” Nữu Nữu miễn cưỡng đồng ý, chỗ khác.

 

Bây giờ bọn trẻ càng lớn càng ham chơi, nhiều thứ chúng thích chơi đây bây giờ động đến nữa.

 

Tô Hòa nghĩ, nên gian xem sách vở, đồ chơi nào phù hợp cho hai đứa trẻ , để chúng học hỏi.

 

Bộ xếp hình mua đây, hình như Tể Tể xếp xong hết .

 

Bốn tuổi , nếu ở hiện đại, chắc là tuổi mẫu giáo.

 

Hay là, để Tô Thế Minh dạy hai đứa nhận chữ học bài?

 

Tô Hòa ý nghĩ từ lâu, chỉ là cảm thấy, thời đại khác , bây giờ để chúng sách học bài sớm quá .

 

Tráng Tráng, Ngưu Ngưu chúng đều hơn sáu tuổi chuẩn bảy tuổi lớp một , vẫn còn cả ngày chạy nhảy ngoài đồng.

 

Đợi tối nay, bàn bạc với bác sĩ Phó xem .

 

Ở hiện đại chứng kiến nhiều tin tức bi kịch xảy do học quá sớm, bố đăng ký đủ loại lớp năng khiếu, áp lực quá lớn, Tô Hòa trở thành một như .

 

Chủ yếu là, Tể Tể trong sách khởi đầu địa ngục, nhưng vẫn tự thi đỗ trường cảnh sát, chứng tỏ học muộn một chút, cũng ảnh hưởng đến thành tích của .

 

Tô Hòa cảm thấy, quá lo lắng việc hai đứa nên dạy chúng sách nhận chữ sớm , chúng vui vẻ là quan trọng nhất.

 

 

Loading...