Sinh viên đại học thời quá ít, về cơ bản nghiệp tiểu học là khá .
Thật lòng mà , nhiều phúc lợi của việc học đại học vẫn áp dụng, khiến dân thấy lợi ích của việc học.
để nuôi một sinh viên đại học, thể hy sinh cả gia tộc để gom góp học phí.
Mấy chị em dâu nhà họ Phó việc, thảo luận về chuyện học hành của con cái.
Còn bên Tô Hòa, đào mấy cái hố.
Họ đào xong hố, Nữu Nữu nhanh ch.óng đặt cây giống trong hố.
Sợ thương hai đứa trẻ, lúc đào hố Tô Hòa đuổi hai đứa xa.
Nữu Nữu thấy trán bố bắt đầu đổ mồ hôi, chu đáo lấy khăn trong gùi lau mồ hôi cho hai .
“Oa, cảm ơn Nữu Nữu.” Tô Hòa xổm xuống, để Nữu Nữu thể với tới .
“Mẹ vất vả quá.” Nữu Nữu đau lòng .
Lúc Tể Tể cầm lấy cái cuốc của Tô Hòa cao hơn cả bé, định lấp đất cho cây.
Khi bé định nhấc cuốc lên, tình huống khó xử xảy , bé căn bản nhấc nổi cái cuốc.
Nhìn Tể Tể sắp hóa đá, Tô Hòa suýt nữa bật thành tiếng.
“Tể Tể, , để . Con còn quá nhỏ, sức đủ, bình thường.” Tô Hòa an ủi.
Lúc , Tể Tể đột nhiên lên tiếng: “Mẹ, thể dạy con võ công ?”
Võ công? Ý là Taekwondo ?
“Sao? Con học ?” Tô Hòa hỏi.
“Vâng. Con học.” Tể Tể chắc chắn gật đầu.
Quá yếu, bây giờ bé quá yếu, ngay cả cái cuốc cũng vác nổi.
“Được, mỗi buổi sáng, sẽ dạy các con.” Tô Hòa đồng ý.
“Mẹ ơi ơi, con cũng học.” Nữu Nữu vội .
“Đương nhiên .” Nữu Nữu chắc chắn học, võ phòng mà.
Con gái ngoài, đầu tiên đảm bảo an cho bản .
Tô Hòa cảm thấy, con gái luyện tập một chút võ công, là nhất.
Mấy cùng trồng đến hơn mười một giờ, Tô Hòa thấy thời gian cũng gần , liền đem bánh mì và nước mang theo phân phát cho những khác trong nhà họ Phó.
“Ê, cảm thấy đói bụng, ngờ các em còn mang nhiều đồ ăn đến .” Phó Quốc Khánh gặm bánh mì trong tay.
Đừng , thật sự ngon.
“Bố, các chị, chúng con về đây, hai đứa trẻ còn ngủ trưa. Hơn nữa, bây giờ nắng gắt, hai đứa phơi nắng đến toát mồ hôi, sợ lát nữa quần áo ướt sẽ bệnh.” Tô Hòa chào tạm biệt nhà họ Phó.
“Về , buổi chiều đến nữa chứ? Ở đây cũng còn bao nhiêu, hôm nay trồng xong mảnh đất dốc . Nếu trồng xong, ngày mai cũng trồng xong.” Phó Đại Quân uống một ngụm nước, thấy lời tạm biệt của Tô Hòa, nhịn đáp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-308-moi-quan-he-xa-tit-tap.html.]
“Vâng, buổi chiều chắc đến nữa, chúng con buổi chiều về thành phố .”
“Về sớm ?” Ngay cả Phó Quốc Khánh cũng ngừng ăn bánh mì.
“Vâng, Đình Hoa sáng mai ca phẫu thuật, tối nay thể ở đây .” Tô Hòa đáp.
“ đúng đúng, công việc quan trọng. Vậy các con về . Sầu riêng thì, chiều nay chúng hái, sáng mai hái một ít, trưa mai đưa qua.” Phó Đại Quân kế hoạch tiếp theo.
Tuy gần đây trồng cây giống, nhưng sầu riêng nhà họ Phó cũng hề chậm trễ.
“Được, chúng con về .”
Chào hỏi xong, Tô Hòa và Phó Đình Hoa đưa hai đứa trẻ xuống núi.
Nhìn bóng lưng của họ, Phó T.ử Diệu nhịn : “Sau Đình Hoa chắc sẽ bận lắm đây.”
[Fixed] “ , hai ngày trong thôn đến tìm , bạn của con trai ông chú khám bệnh, bảo với Đình Hoa một tiếng, sắp xếp. mà sắp xếp ? Mối quan hệ xa như , còn đến phiền Đình Hoa.” Phó Đức Vinh nhịn phàn nàn.
“Haiz, đây đều là chuyện bình thường, gì lạ. Nhà chúng , giúp Đình Hoa, nhưng cũng gây phiền phức cho nó. Nếu thật sự là quan hệ thiết, nhờ giúp thì hỏi Đình Hoa xem cách nào giúp . Quan hệ xa, đến nhờ vả, thì tìm lý do từ chối. Ai cũng đến phiền Đình Hoa, thì còn thể thống gì nữa?” Vẻ mặt của Phó Đại Quân, bất lực.
Họ đều nghĩ cách cố gắng phiền Phó Đình Hoa, thể vì những quan hệ thiết mà phiền?
Người nhà họ Phó mới nhắc đến chuyện núi, Phó Đình Hoa và Tô Hòa xuống núi về đến nhà, gặp đến phiền Phó Đình Hoa.
“Đình Hoa, Tô Hòa, về ?” Trưởng thôn cùng mấy , đang ở cửa nhà Tô Hòa, dường như đợi họ một lúc.
“Trưởng thôn?” Phó Đình Hoa chút nghi hoặc chào hỏi.
“Ôi, còn cố ý mười giờ mới đến tìm , cảm thấy lúc đó các chắc ở nhà, ai ngờ các . đến nhà họ Phó tìm các , các thể lên núi trồng cây .” Trưởng thôn ha hả , câu nào trọng điểm.
“Vâng, trưởng thôn tìm chuyện gì ?” Phó Đình Hoa hỏi.
“Ha ha, Đình Hoa , vị là thông gia của trưởng trấn trấn , nhà bệnh, tìm giúp xem. Chẳng của khó hẹn ?”
Ý của trưởng thôn là gì, những mặt đều hiểu rõ, chính là Phó Đình Hoa mở cửa .
Chẳng trách họ hẹn của Phó Đình Hoa, chỉ là một trưởng trấn thôi.
Hơn nữa còn chỉ là họ hàng thiết của trưởng trấn, mối quan hệ , cách xa một đoạn lớn.
Bệnh viện Nhân dân Ôn Thành, viện trưởng Tần tuy thể từ chối những từ Kinh Đô đến khám bệnh chen ngang, nhưng địa phương Ôn Thành ông vẫn thể quyết định, cho chen ngang.
Tô Hòa liếc phụ nữ thời thượng hôm qua, và cô bé hôn Tể Tể, khỏi cảm thán duyên phận thật là kỳ diệu.
Hôm qua cô gái thời thượng còn thèm chuyện với họ, bây giờ đến nhà nhờ vả? Đây thật sự là phong thủy luân chuyển.
“Là vấn đề gì? Ai khám bệnh?” Phó Đình Hoa liếc những trưởng thôn đưa đến, hỏi.
“Bác sĩ Phó, là con trai . Anh thể khám mắt ? Con trai vì một tai nạn, dẫn đến bong võng mạc. Đã khám nhiều bác sĩ, đều mắt nó cứu nữa, thể giúp nó xem ?” Một phụ nữ lớn tuổi .
Người , chắc là bà ngoại của Tiểu Linh, cần khám bệnh là con trai bà.
“Chắc chắn là bong võng mạc? Các xét nghiệm cần thiết đều xong chứ?”
Phó Đình Hoa đến gần trai mất ánh sáng, trông vẻ mười bảy mười tám tuổi, đang ở độ tuổi nhất, bây giờ thấy .
“Kiểm tra xong . Bác sĩ kiểm tra cho nó chắc chắn phẫu thuật thể thuận lợi, nên đề nghị phẫu thuật. Chúng nghĩ, đến tìm xem, cách nào đó, hoặc phẫu thuật thể chắc chắn hơn một chút.”