“Người phiền phức, cuối cùng cũng .” Đột nhiên, Tể Tể ở bên cạnh một câu kinh .
Tô Hòa suýt nữa , Tể Tể quả thực là phát ngôn cô.
nghĩ hình như thể giáo d.ụ.c con cái như , nên đành nín .
“Tể Tể, hôm nay con từ chối , tùy tiện cho con gái hôn con.” Tô Hòa xổm xuống, véo má Tể Tể .
[Fixed] “Mẹ ơi, còn con thì ?” Nữu Nữu ở bên cạnh cũng sán hỏi.
“Con càng .” Vẻ mặt của Tô Hòa lập tức trở nên nghiêm túc.
“ và bố, còn ông bà nội, ông bà ngoại, còn ...” Nữu Nữu bắt đầu lượt đếm những từng hôn .
“Được , , đừng cho khác hôn lung tung nữa.” Tô Hòa ngắt lời con gái đang đếm xem ai hôn , cô sợ huyết áp của tăng vọt.
“Vậy bố hôn ?” Nữu Nữu bắt đầu mười vạn câu hỏi vì .
“Trừ bố . Còn trai.” Tô Hòa tạm thời thêm Tể Tể .
“Con hôn.” Tể Tể lập tức nhíu mày .
“ , từng hôn con.” Nữu Nữu tiếp lời.
Phó Đình Hoa bất lực, ở ngay cửa nhà họ Phó, cả nhà chuyện hôn hôn gì chứ?
“Đi chơi , chuẩn ăn cơm . Gọi các chị chuẩn ăn cơm.” Phó Đình Hoa vội vàng chuyển chủ đề.
Sau khi đuổi hai đứa trẻ , Tô Hòa bắt đầu tám chuyện với Phó Đình Hoa về việc cô bé hôn Tể Tể.
Cuối cùng còn kết luận một câu: “Tể Tể sẽ giống , nhiều con gái thích như chứ?”
Phó Đình Hoa:...
Thật vô tội, đây quả thực là tai bay vạ gió.
“Anh nhiều con gái thích.” Phó Đình Hoa nhàn nhạt đáp.
“Còn ? Chỉ cần đám trong bệnh viện của , chỉ hận thể dán mắt .” Tô Hòa , cũng cảm thấy giọng chút chua.
“Họ chỉ coi trọng vẻ bề ngoài thôi.” Phó Đình Hoa đáp.
“Em cũng mà.” Tô Hòa theo bản năng câu .
Không dối , cô đúng là vẻ ngoài của Phó Đình Hoa mê hoặc.
“Vậy ? Vinh hạnh của .” Phó Đình Hoa khẽ nhếch khóe miệng, kết hợp với khuôn mặt tuấn mỹ của , Tô Hòa nghiêm trọng nghi ngờ đang dùng mỹ nhân kế với .
Mà bác sĩ Phó hai mặt như ?
“Tô Hòa, Đình Hoa.” Lúc , những khác trong nhà họ Phó từ núi trở về.
“Ê, về cả , ăn cơm thôi!” Ngô Diễm Hoa cũng gọi , liền gặp .
Cả nhà như đang ăn Tết, bàn bắt đầu nhiều thịt.
Trước đây bọn trẻ thích nhất là ngày Tết, bây giờ chúng thích nhất là ngày chú út và thím út về.
Bởi vì mỗi gia đình Phó Đình Hoa về, nhà họ đều ăn ngon.
Tất cả những điều , đều là công lao của thím út.
Thịt phần lớn là thím út mua, món ăn thím út nấu, cũng ngon hơn những khác trong nhà nấu.
Cho nên nếu hỏi bọn trẻ thích ai nhất, đó chắc chắn là Tô Hòa.
“Tô Hòa , quýt đường , trồng thêm hai ngày nữa là gần xong .” Lúc ăn cơm, Phó Đại Quân nhịn bàn “công chuyện” với Tô Hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-305-khong-duoc-tuy-tien-cho-con-gai-hon.html.]
Bây giờ cả nhà cùng ăn, tương đương với một công việc, chẳng là công chuyện ?
“Bố, tốc độ của nhanh thật đấy.” Tô Hòa .
“Ha ha, sầu riêng thì, lẽ bán hết một tháng rưỡi , là gần hết .” Phó Đại Quân tiếc nuối .
“Trái cây là , mùa cao điểm chỉ thời gian ngắn như , cách nào khác.” Tô Hòa an ủi.
“Ha ha, đúng , cũ mới đến, chúng chờ quýt đường thể bội thu.” Phó Đại Quân .
“Chắc chắn sẽ .” Tô Hòa lòng tin quýt đường.
Mùa đông thời đại , trái cây thật sự ít.
Tô Hòa trồng quýt đường , cô tin mua.
Tuy quýt đường Tô Hòa định theo con đường bình dân, nhưng cũng bán năm hào một cân.
Khoai lang hai hào một cân , quýt đường của cô năm hào một cân, vấn đề gì chứ?
Hơn nữa khoai lang là thứ thiết yếu của mỗi nhà nông thôn, về cơ bản đều .
quýt đường, là độc quyền của họ.
“Nghe đường làng , dự định đầu năm khởi công. Đến lúc đó, nhà cũng định cho hai công.” Phó Đại Quân đột nhiên đến chuyện .
“Bố, con và hai . Anh cả thì, khi giúp chở hàng còn kiếm nhiều hơn công.” Phó Đức Vinh tiếp lời.
“Sửa đường cũng là việc mệt, hai đứa suy nghĩ kỹ ?” Phó Đại Quân nghiêm túc hỏi.
“Suy nghĩ kỹ , chỉ là Tô Hòa em còn loại trái cây nào trồng ?” Phó T.ử Diệu gãi đầu, hỏi.
“Ừm... mùa xuân, để em nghĩ xem.” Nghĩ , Tô Hòa đột nhiên sáng mắt lên, : “Có thể trồng dưa hấu, trồng xong mùa hè là thể ăn .”
“Dưa hấu , thôn khác trồng .” Trần Tố Phân theo bản năng đáp một câu.
Đột nhiên, như nghĩ đến điều gì, cô vội vàng ngậm miệng .
“Vậy ? Không , của chúng chắc chắn sẽ to và ngọt hơn của họ.” Tô Hòa ha hả .
“Vậy đến lúc đó, chúng công , giúp Tô Hòa trồng trái cây nữa. Hơn nữa, đến lúc đó ruộng nhà trồng .” Phó T.ử Diệu khổ não .
[Fixed] “Sửa đường thì, nhà đừng .” Ngô Diễm Hoa nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng.
“Hả? Tại ?” Phó Đại Quân theo bản năng hỏi vợ, Ngô Diễm Hoa trừng mắt một cái.
Phó Đại Quân chút khó hiểu gãi đầu, đắc tội gì với vợ.
Sau khi ăn cơm xong, đương nhiên là thời khắc chia hoa hồng quan trọng.
Lần tiền, ít hơn một chút.
Tuy thời gian , là mùa sầu riêng chín rộ, nhưng dù thời gian bán cũng ngắn.
Đợi gia đình Tô Hòa về , Phó Đại Quân mới nhịn hỏi Ngô Diễm Hoa: “Bà ? Tại cho chúng sửa đường?”
“Ông còn !” Ngô Diễm Hoa thật sự trợn mắt lên trời.
“Ruộng nhà cần nữa ? Không ăn với Tô Hòa nữa ?” Ngô Diễm Hoa hỏi ngược .
“Vậy... nhà còn khác ? Cho T.ử Diệu và Đức Vinh sửa đường kiếm tiền, nhà thêm một nguồn thu nhập ?”
Tuy ăn với Tô Hòa, kiếm nhiều, nhưng Phó Đại Quân vẫn cảm thấy, các con trai vẫn ngoài việc, như mới thấy vững tâm.
Hết cách , thế hệ , chính là sự vững tâm.