Lần trở về, Tể Tể và Nữu Nữu vô cùng phấn khích.
Chúng nó hình như gần một tháng về làng, hơn nữa ngày Tết Trung thu đúng là sinh nhật của hai đứa.
“Mẹ ơi ơi, sinh nhật chúng con sẽ bánh kem nhỏ, là thật ạ?”
Trên chiếc xe về thôn Thượng Nghiêu, gia đình bốn của Tô Hòa.
Chiều hôm qua, Phó Diễm Cúc và Trần Uyển Nhi theo xe của Phó Quốc Khánh về làng.
Thế nên hôm nay chiếc xe của Phó Đình Hoa, chỉ gia đình bốn của họ.
Nữu Nữu suốt đường cứ ríu rít, hỏi Tô Hòa đủ thứ câu hỏi.
“Là thật chứ, chỉ là bánh kem nhỏ thôi, vẫn mà.” Tô Hòa xoa đầu con gái.
Hôm nay cô vẫn ở hàng ghế cùng hai đứa trẻ, chứ ở ghế phụ bên cạnh Phó Đình Hoa.
“Oa oa oa, con ăn bánh kem ngon, ơi ơi thể hôm nay về làng luôn ạ?” Ngày mai mới là sinh nhật của chúng, con bé thật sự thể chờ đợi nữa để ăn bánh sinh nhật.
“Hôm nay thì ngày mai sinh nhật, các con ăn nữa ?” Tô Hòa hỏi.
“Có ăn ạ, cả hai ngày ạ?” Con bé Nữu Nữu , càng lúc càng đằng chân lân đằng đầu.
Tô Hòa còn kịp mở miệng, Phó Đình Hoa lập tức phản bác đề nghị của cô bé.
“Không , liên tiếp hai ngày thì còn gì là bất ngờ nữa.”
Nữu Nữu liếc bố đang lái xe, đành thỏa hiệp.
“Nữu Nữu, con ăn bánh kem sầu riêng ?” Một câu của Tô Hòa kéo sự mong đợi của Nữu Nữu lên đến đỉnh điểm.
“Bánh kem sầu riêng? Thật ạ? Sầu riêng cũng bánh kem ạ?” Nữu Nữu kích động hỏi.
“Đương nhiên là , bất kỳ loại trái cây nào cũng thể bánh kem.”
“Vậy con ăn bánh kem sầu riêng.” Nữu Nữu như tiêm m.á.u gà, suốt đường hề say xe.
“Ừm, trong nhà nhiều ăn quen sầu riêng, lúc đó sẽ hai cái, một cái sầu riêng và một cái trái cây khác.”
Tô Hòa xong câu , còn liếc Phó Đình Hoa đang lái xe ở phía .
Còn Tể Tể thì vẻ lờ đờ.
Về khoản nghịch ngợm, bé quả thực bằng em gái Nữu Nữu của .
Suốt đường Nữu Nữu cứ ríu rít, động đậy ngừng, khiến Tô Hòa cũng say xe.
Thế nên lúc xuống xe, Tô Hòa liền đẩy đám đông chạy , vì cô Nữu Nữu hành hạ đến mức buồn nôn.
“Bố ơi, ạ?” Nữu Nữu xuống xe, vội vàng kéo tay Phó Đình Hoa lo lắng hỏi.
“Sau xe, động đậy lung tung và nhiều với như , chắc là say xe .” Phó Đình Hoa Nữu Nữu, ánh mắt mang theo sự cảnh cáo.
Lần , ngay cả Tể Tể cũng bênh cô bé nữa.
Dù bé suốt đường cũng say xe, tự nhiên cảm giác đó khó chịu thế nào.
Phó Đình Hoa vội vàng lấy một chai nước khoáng từ trong xe , đưa cho Tô Hòa đang chạy đến bờ ruộng.
“Không chứ?” Anh nhíu mày, lo lắng hỏi.
Tô Hòa xua tay với Phó Đình Hoa, tỏ ý , nhận lấy chai nước vội vàng uống một ngụm, súc miệng nhổ , mới : “Con bé Nữu Nữu , trâu thật, hề say xe.”
Giọng điệu đó, mang đầy vẻ tự hào.
Như thể đang , hổ là con gái .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-250-ve-lang-an-tet-thoi-nao.html.]
Phó Đình Hoa: “...”
“Lần khỏe, em cứ với nó, nó sẽ quấn lấy em chuyện .” Phó Đình Hoa mấy đồng tình với việc Tô Hòa nuông chiều con như .
“Không , nó vui mà, hơn nữa, ngày mai là sinh nhật của chúng , đây là đầu tiên em ăn sinh nhật cùng chúng, chúng vui.” Tô Hòa , nụ cũng khỏi cứng .
Cô hình như, vô tình hớ .
“He he, đây, hình như, em từng tổ chức sinh nhật cho chúng?” Thế là cô câu để chữa cháy.
Thế nhưng Phó Đình Hoa căn bản để ý đến câu đó của cô, chỉ vỗ nhẹ lưng cô : “Chúng nhà .”
Lần họ trở về, vẫn con đường nhỏ.
Biết , bây giờ hai họ là đối tượng bàn tán của cả làng, cứ thế lái xe về, lúc đó trở thành đề tài bàn tán của dân làng.
Thế nên Phó Đình Hoa dứt khoát thẳng con đường nhỏ cửa nhà, dù tay lái của , thể lái xe .
Hai trở về ngôi nhà đất quen thuộc, Tô Hòa khỏi cảm giác như một giấc mơ.
Gần một tháng về, nhà cửa bám đầy bụi.
Hơn nữa mảnh vườn rau nhà trở thành thiên hạ của cỏ dại, là cỏ dại mọc cao ngất.
Rau cũng một ít, nhưng phần lớn c.h.ế.t hết.
“Không rau ăn .” Tô Hòa sân nhịn .
“Lúc đó qua vườn rau của bố hái một ít là . Hơn nữa, mấy ngày chắc đều qua bên đó ăn cơm.” Phó Đình Hoa xoa đầu Tô Hòa, giải quyết nỗi lo của cô.
Nhà họ Phó chắc chắn sẽ gọi Tô Hòa và qua ăn cơm, dù bây giờ, cả nhà bên đó đều giữ mối quan hệ với Tô Hòa.
“Vậy chúng tự nấu ăn riêng ?” Tô Hòa ngẩng đầu, chớp mắt hỏi Phó Đình Hoa.
Phó Đình Hoa cúi đầu cô, hề báo , đột nhiên hôn lên đôi môi hồng phớt của Tô Hòa.
Hôm nay về làng, cô tự nhiên trang điểm.
“Làm gì , bọn trẻ đang ở đây đấy.” Tô Hòa lườm Phó Đình Hoa.
“Không , chúng đang chơi ở cửa, ảnh hưởng.” Phó Đình Hoa mắt chứa ý .
Tô Hòa: “...”
“Mẹ ơi, hai xong ạ, con tìm chị Nha Nha chơi.” Nữu Nữu ở bên ngoài nhịn hỏi.
“Vậy con và tự , chú ý an ?” Tô Hòa hét ngoài.
“Vâng ạ .”
Nữu Nữu trả lời Tô Hòa xong, còn nhịn thúc giục Tể Tể.
“Anh ơi nhanh lên, chúng chơi nhanh lên.”
Tội nghiệp Tể Tể say xe, vẫn còn choáng váng, em gái kéo chơi điên cuồng.
“Con gái chúng , thật sự tràn đầy sức sống, ?” Đợi , Tô Hòa mới với Phó Đình Hoa.
“Ừm, giống em.”
Tô Hòa: “...”
Bác sĩ Phó đây là chút dối trắng trợn .
Tô Hòa rằng, trong mắt Phó Đình Hoa, Tô Hòa chính là mặt trời nhỏ tràn đầy sức sống, soi sáng những xung quanh.