Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 179: Đàn Ông Không Thể Nhịn, Sẽ Hỏng Mất
Cập nhật lúc: 2026-02-03 17:46:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Phó Diễm Cúc về, chị chuyển lời của Dư Húc cho Tô Hòa.
Tô Hòa khỏi càng hài lòng hơn với Dư Húc, nếu như mới thể yên tâm, thì cứ thế .
Lúc ngủ, Tô Hòa chuyện với Phó Đình Hoa.
“Ừm, thấy, mắt của em chuẩn, .”
Phó Đình Hoa lúc đang ôm trọn Tô Hòa lòng, xong câu , còn đưa tay xoa xoa trán Tô Hòa một cách an ủi.
“Phải ? Đương nhiên , mắt của em, vẫn luôn chuẩn.” Tô Hòa khỏi chút đắc ý.
Trước đây những trướng cô, về cơ bản cô chọn bộ phận của .
Mười , ít nhất chín đều trung thành với cô.
Trước đây cô luôn cảm thấy vận may của , vì con mà, ai cũng lúc nhầm.
cô ít khi gặp phản bội , đương nhiên, cũng thể là do bản cô nhân phẩm , ai phản bội cô.
Ngoại trừ đều mất sớm, bản ở thế giới tìm nửa của , cuộc đời đây của Tô Hòa thể là thuận buồm xuôi gió.
Làm ngành nào, thành công ngành đó.
Chỉ cần là việc cô quyết định , lý do gì thành.
Xuyên đến nơi , hơn nữa còn là xác của một hình tượng như nguyên chủ, là chuyện Tô Hòa cảm thấy xui xẻo nhất.
Khởi đầu ở chế độ địa ngục, nghèo rớt mồng tơi, may mà tâm lý của Tô Hòa .
Quan trọng là, thực vẫn là may mắn, cô một hệ thống đổi vật tư.
bây giờ nghĩ , thể xuyên đến đây, gặp Tể Tể và Nữu Nữu, còn Phó Đình Hoa, đúng là bù đắp cho những thiếu sót đây của cô.
“Ừm, em thật sự lợi hại.” Phó Đình Hoa xong, nhịn sờ sờ mặt Tô Hòa.
Rõ ràng là cuộc trò chuyện bình thường giữa vợ chồng khi ngủ, tại , đột nhiên hôn .
“Trong còn chỗ nào thoải mái ?” Phó Đình Hoa c.ắ.n tai Tô Hòa hỏi.
Tô Hòa: …
[Fixed] Tuy rằng phóng túng quá độ , nhưng…
“Không…”
Chữ “” của Tô Hòa còn , miệng Phó Đình Hoa chặn .
“Đợi… đợi một chút, ưm… em, em chuyện .”
Phó Đình Hoa thấy lời của Tô Hòa, khôi phục một chút lý trí, buông môi cô .
“Em gì?” Hơi thở của Phó Đình Hoa chút định.
[Fixed] “Bác sĩ Phó, cái đó… bác sĩ các đều khuyên nên phóng túng quá độ ?” Tô Hòa hỏi.
Từ say rượu đó, ngoại trừ ngày hôm vì cô khỏe, Phó Đình Hoa động đến cô.
Sau đó gần như mỗi ngày đều…
Tần suất , cũng quá thường xuyên ?
[Fixed] Thật sự là Bác sĩ Phó cả ngày trông cứ như kẻ bỏ đói lâu ngày, ngày nào cũng như , mà chịu nổi?
“Vậy em qua một câu ?” Phó Đình Hoa hỏi .
“Câu gì?” Tô Hòa tò mò.
Phó Đình Hoa ghé môi tai Tô Hòa, nhẹ giọng : “Chính là… đàn ông thể nhịn, sẽ hỏng mất.”
Tô Hòa: …
[Fixed] Vậy, những lời thật sự là do đàn ông lúc tinh trùng lên não bịa ?
“Anh là vì… cố tình lừa em chứ?” Tô Hòa nghi ngờ hỏi.
“Về mặt y học mà , đúng là như .” Phó Đình Hoa nghiêm túc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-179-dan-ong-khong-the-nhin-se-hong-mat.html.]
Tô Hòa: …
Cuối cùng đúng là chịu nổi sự trêu chọc của Phó bác sĩ, Tô Hòa một nữa chìm đắm.
Sắc hại mà.
Thật sự, khi tự trải qua, Tô Hòa mới hiểu, tại câu “từ đó quân vương lên triều sớm”.
Cô hình như từ khi chung phòng với Phó Đình Hoa, từng dậy sớm bữa sáng.
Hoặc là Phó Đình Hoa mua từ bên ngoài về, hoặc là Phó Diễm Cúc .
Đây , sáng hôm Tô Hòa thức dậy, Phó Đình Hoa sớm , mà Phó Diễm Cúc cũng đến cửa hàng đưa bữa sáng cho cha con nhà họ Dư.
Tể Tể và Nữu Nữu, lâu gọi dậy mặc quần áo giày, gần đây đều là bố gọi.
Bố còn , bảo chúng đừng phiền ngủ.
Hai đứa nhỏ tuy xảy chuyện gì, nhưng chúng cũng vì chăm sóc chúng mà quá vất vả.
Tô Hòa suy nghĩ của chúng, nếu chắc chắn sẽ áy náy c.h.ế.t mất.
Vì sắc của Phó bác sĩ mê hoặc, mà lơ là hai thiên thần nhỏ yêu quý nhất của .
Tô Hòa ăn xong bữa sáng, cửa lớn gõ.
Tô Hòa mở cửa, mà là quản gia nhà Thời Cẩn, ông còn dẫn theo một nữa.
“Chào cô Tô, là thiếu gia dặn chúng đến tìm cô.”
Tô Hòa cho Thời Cẩn địa chỉ của , nhưng Phó Đình Hoa ở , dễ dàng thể hỏi thăm .
“Chào ông, Thời thiếu gia chuyện gì ?” Tô Hòa hỏi.
“Thiếu gia bảo đến hỏi, bên cô còn bao nhiêu sầu riêng, lấy hết.” Quản gia nhà họ Thời .
“Lấy… lấy hết?” Tô Hòa chút kinh ngạc.
“Vâng, hôm qua những quả sầu riêng cô mang đến, thiếu gia và trong nhà bổ ăn hết, đều cảm thấy ngon. Mà , cuối tuần thiếu gia tiệc mời một khách quý đến nhà, nên dùng sầu riêng để đãi khách.” Quản gia nhà họ Thời giải thích.
“Cái … chắc chắn , ai cũng thể chấp nhận mùi sầu riêng .” Tô Hòa uyển chuyển nhắc nhở.
Đãi khách quý , lỡ như chịu mùi sầu riêng, gây chuyện , lúc đó sẽ đổ tội lên đầu cô chứ?
“Không , thiếu gia chúng sẽ cân nhắc.” Quản gia nhà họ Thời .
Chẳng trách thiếu gia cô Tô bằng con mắt khác, sầu riêng đắt như , thiếu gia mua hết, phản ứng đầu tiên của cô Tô là vui mừng mà là lo lắng cho thiếu gia, sợ khách của thiếu gia thích mùi , cuối cùng ơn mắc oán.
“Được , chọn một chút, một thể để nữa, nên sẽ đưa cho các vị những quả thể để thêm vài ngày.”
“Được, phiền cô Tô .”
Quản gia lúc , càng cảm thấy giao tiếp với thông minh và nghĩ cho khác như Tô Hòa, thật quá thoải mái.
“Các vị nhà ?” Tô Hòa hỏi.
“Được, chúng chọn cùng cô nhé?” Quản gia cũng xem còn bao nhiêu sầu riêng.
“Được, thôi.”
Tô Hòa xong, liền dẫn hai đến góc để sầu riêng.
Họ dựng một cái lán chuyên để sầu riêng, nhưng nhiều quả sắp chín Tô Hòa cho gian, cuối cùng chọn lựa một chút, cũng chỉ hai ba quả thể để nữa, những quả còn đều thể để thêm vài ngày.
“Lấy hết , , thiếu gia… khụ khụ, thiếu gia thích ăn món , lát nữa cũng sẽ bổ hai quả ăn.” Quản gia nhà họ Thời .
Thời Cẩn mắt đấy, thích ăn sầu riêng.
Không giống như Phó bác sĩ nhà cô, chịu mùi sầu riêng, bỏ lỡ món ngon của vua các loại trái cây.
“Được, các vị cứ chở hết .”
Để chở sầu riêng, quản gia nhà họ Thời đặc biệt lái một chiếc xe tải đến, còn tưởng nhiều, cuối cùng cũng chỉ năm mươi quả.
Thực ba bốn mươi quả sắp chín, Tô Hòa giấu gian .
Cuối cùng lô sầu riêng bán hết, Tô Hòa thu về gần năm trăm tệ tiền mặt.