Nạp Lan Dung Nhược hoang mang tiến lên vác kẹo hồ lô, suýt nữa thì ngã sấp xuống.
"Ây da! Nạp Lan thị vệ, ngươi yếu quá!" Dận lắc đầu, nhẹ giọng .
Dận nhiều kẹo hồ lô như , đó ánh mắt hâm mộ của những tiểu hài tử đường, bé để Tôn thị vệ ôm , nghiêm túc chọn năm xâu kẹo to nhất tròn nhất dùng giấy dầu bọc , kẹo hồ lô còn để Nạp Lan Dung Nhược chia cho những hài tử đó.
Vẫn tiêu năm lượng bạc của ?
Khang Hy nén bạc mà nhi tử cẩm về, bé mượn bạc của thị vệ, thẳng tay ném cho Tôn thị vệ: "Thưởng cho ngươi."
Như cũng coi như tiêu cho nhi tử, đúng ?
Dận xuống khỏi Tôn thị vệ, đó đưa cho Khang Hy hai xâu kẹo hồ lô.
Khang Hy thuận tay đưa cho Bảo Thanh một xâu.
Ánh mắt Dận trầm xuống, nhưng cũng gì.
Trở về cung, Dận lập tức đến Vĩnh Thọ cung, Khang Hy còn việc cần giải quyết nên cùng bé.
Đến Vĩnh Thọ cung, khi Dận đưa kẹo hồ lô cho Minh Huyên, Minh Huyên kinh ngạc vui vẻ, ngờ nhóc con thật sự mang kẹo hồ lô về cho nàng, nàng cầm lấy cắn một miếng.
"Ngon quá, thật là ngon! Đây là kẹo hồ lô ngon nhất mà từng ăn." Minh Huyên .
Dận cũng nở nụ , nhưng ngăn cho Minh Huyên ăn tiếp, mở miệng : "Mua ở bên ngoài, sạch sẽ lắm. Cô thấy nhiều, hài tử đều ăn. Người nếm thử một chút là . Nếu ăn, thì bảo Ngự thiện phòng ."
Minh Huyên lắc đầu, ăn từng miếng, mặt tràn đầy hạnh phúc. Thứ nàng đang ăn kẹo hồ lô, mà là hạnh phúc!
Vân Mộng Hạ Vũ
"Rẻ lắm ạ." Dận đột nhiên mở miệng , lễ vật mà di mẫu thật là rẻ, rẻ đến mức khó tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tu-muoi-moi-ngay-an-uong-vui-ve-xem-my-nhan-cai-nhau/chuong-183.html.]
Minh Huyên vỗ vỗ n.g.ự.c , cảm khái : "Không, nó đắt, đây là tâm ý của điện hạ dành cho ."
Lễ vật đưa yêu thích, Dận cảm thấy cao hứng, cả tràn đầy vui vẻ kể những chuyện hôm nay trải qua cho Minh Huyên .
Trí nhớ của Dận , đường họa, châu chấu, vòng, xiếc khỉ...
Tuy rằng từ ngữ đơn giản, nhưng khiến Minh Huyên cảm thấy sống động, nàng lấy bút than và vẽ theo những gì mà bé .
"Bảo Thanh trưởng, thấy, hoàng a mã ôm cô, cô , với hoàng a mã. Hoàng a mã cũng ôm . Cô vui, nhưng cũng gây sự." Đang , Dận đột nhiên đến chuyện .
Minh Huyên dừng động tác tay , đó ôm lấy bé.
Dận dựa lên Minh Huyên, khẽ thở dài: "Có một hài tử, lỡ ăn tranh đường, mang về nhà, chia sẻ với, và ."
"Hoàng a mã, đưa kẹo hồ lô cho trưởng, cô thấy vui." Làm trò mặt hoàng a mã, Dận cảm thấy chút , bé cố ý thơm hoàng a mã.
"Ta cũng chia sẻ sự yêu thích của điện hạ với những khác." Minh Huyên ăn kẹo hồ lô, hợp tình hợp lý : "Nếu một ngày, thái tử đột nhiên thiết với các phi tần khác trong cung, cũng sẽ tức giận."
Dận kinh ngạc Minh Huyên, cực kỳ nghiêm túc : "Không những khác, chỉ di mẫu."
Nói xong còn thơm Minh Huyên một cái, an ủi: "Không cần lo lắng, cô sẽ thiết với, các nương nương khác, chỉ thiết với ."
Minh Huyên cảm thấy chút , kiềm chế nước mắt. Trời ạ! Nhóc con thật sự hiểu, hiểu trái tim nữ nhân.
Nàng cúi đầu tiểu thái tử, lo lắng, năng lực bạn trai như , chắc chắn sẽ thiếu nữ nhân... Vậy nàng nên nuôi nữa ?
Không , suy xét loại chuyện , nàng chỉ cần nuôi thái tử, những chuyện khác trong phạm vi xem xét của nàng, đây chính là vấn đề mấu chốt.
Dận xâu kẹo hồ lô ba văn tiền khiến di mẫu cảm động đến đỏ cả mắt, bé liền lấy khăn lau nước mắt cho nàng, dỗ dành: "Sau , cô sẽ cho di mẫu, tất cả những gì . Đừng ! Không đáng."