Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 7: Giao phó toàn bộ gia tài cho nàng
Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:51:59
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Bạch Du năng đầy uy lực: "Cố gia hiện giờ là già, phụ nữ và trẻ con. Hầu gia từng nghĩ , nếu Cố gia lưu đày, sẽ thế nào để bảo vệ cả nhà bình an tới vùng Bắc địa? Và thế nào để khi tới đó, Cố gia đủ vốn liếng để đông sơn tái khởi?"
"Tứ gì, cứ thẳng ." Cố Trường Canh đáp , nhưng ánh mắt nàng vô cùng phức tạp và sâu thẳm.
Hai trao đổi ánh mắt trong trung. Chỉ bằng một cái liếc mắt, Lục Bạch Du nhận trong lòng sớm những tính toán riêng.
Nàng mỉm : "Hay là và Hầu gia cùng suy nghĩ của xem cách của ai hơn, thấy ?"
Thấy Cố Trường Canh phản đối, nàng dùng ngón tay thon dài thấm nước , lên chiếc bàn gỗ lê hai chữ lớn. Sau một thoáng , hai hẹn mà cùng mở bàn tay đang hờ hững nắm , lộ hai chữ "Thương Đội" đọng nước lấp lánh.
Có thương đội, thể thuê tiêu cục bảo hộ. Dù đường luôn nha dịch giám sát, thể quang minh chính đại dùng thương đội nguồn tiếp tế đường lưu đày, nhưng vạn nhất biến cố ngoài ý , thương đội sẽ là con át chủ bài, là đường lui cuối cùng của Cố gia.
"Xem và Hầu gia tư tưởng lớn gặp . Nếu , thương đội Hầu gia thể cho góp một cổ phần ?"
Cố Trường Canh lặng lẽ quan sát nàng hồi lâu, lâu đến mức nàng tưởng sẽ trả lời, mới cất giọng trầm trầm: "Được."
"Lát nữa sẽ đưa cho Hầu gia hai vạn lượng ngân phiếu. Về phần hàng hóa kinh thương, đề nghị Hầu gia nên chuẩn nhiều lá, đại hoàng, tơ lụa... những vật phẩm cấp thiết của dân du mục."
Cố Trường Canh khẽ nhướng mày: "Muội chắc chắn nơi lưu đày của chúng nhất định là phương Bắc? Ta tuy tàn phế, nhưng ít nhiều vẫn còn chút uy vọng trong quân Trấn Bắc. Hoàng thượng nếu kiêng kỵ Cố gia, thể thả hổ về rừng, đày đến phương Bắc?"
Lục Bạch Du sững sờ. Nàng tuy rõ lý do bên trong, nhưng trong truyện, điểm đến lưu đày của Cố gia đích xác là phương Bắc.
"Nếu đoán nhầm, nơi Cố gia lưu đày lẽ là Lĩnh Nam hoặc Nhai Châu mới ." Lục Bạch Du .
Thấy nàng lặng thinh đáp, Cố Trường Canh uốn cong ngón tay gõ nhịp nhẹ lên tay vịn xe lăn, : " một ly một dặm, Tứ vẫn cược ván ?"
Khác biệt Bắc Nam dẫn đến hàng hóa kinh thương cũng khác . Nếu chuẩn sai hàng hóa, đừng đến chuyện kiếm lời, e rằng còn bù lỗ sạch sành sanh.
"Cược!" Lục Bạch Du do dự thiếu quyết đoán, một chút suy tính, nàng dứt khoát quyết định. "Nếu Hầu gia yên tâm, thể dùng bạc của mua hàng phương Bắc, dùng bạc của mua hàng phương Nam. Như rủi ro chia đều. Bất luận Cố gia lưu đày đến , chúng đều vốn để trở ."
Cố Trường Canh nàng thật lâu, ánh mắt thâm sâu. Cô gái mặt vì chứng biếng ăn sớm gầy gò hốc hác, ngay cả đôi gò má từng đầy đặn tròn trịa cũng trũng xuống. Chỉ đôi mắt , đen láy tĩnh lặng, lấp lánh thần thái mê hồn, khiến nàng dường như toát lên một cảm giác da đổi thịt.
"Tứ lựa chọn Cố gia, từ nay chúng là cùng một thuyền, đương nhiên lợi ích và rủi ro cùng chia sẻ. Những lời khách sáo như , cần ."
"Là lỡ lời." Lục Bạch Du mỉm sửa miệng, lời: "Như , đa tạ đại bá."
Hai nhanh ch.óng chốt các chi tiết về thương đội. Lục Bạch Du lấy hai vạn lượng ngân phiếu giao cho .
Cố Trường Canh nhận lấy ngân phiếu , cũng chẳng hỏi tiền từ mà . Hắn một nữa ngước mắt nàng, mỉm nhẹ, lấy từ trong tráp một xấp ngân phiếu trị giá một vạn lượng đưa tới mặt nàng.
"Cố gia cầm quân bao năm, phụ và mấy bao giờ thói ăn bớt quân lương. Bổng lộc Hoàng thượng ban thưởng mấy năm nay cũng đem bộ trợ cấp lương thực cho em binh lính. Chẳng sợ Tứ chê , Hầu phủ từ lâu là cái thùng rỗng. Một vạn lượng , là bộ tiền thể lấy ."
"Quân báo kinh, thời gian để cho còn nhiều. Nếu việc chuẩn thương đội cần nhân thủ, cứ việc với Cố Đông Xuyên, sẽ sắp xếp cho ."
Lục Bạch Du ngớ . Dù Cố Trường Canh che đậy khéo, nhưng ngay từ đầu chạm mặt, nàng vẫn thành kiến nơi đáy mắt . Chỉ riêng quyết đoán "dụng nhân bất nghi, nghi nhân bất dụng" thôi, đủ thấy sự sát phạt quả quyết, khí độ và trí tuệ khác hẳn thường của . Nàng theo bản năng liếc Cố lão phu nhân bên cạnh.
"Đây là tiền Hoàng thượng thưởng riêng cho Hầu gia, là tiền công quỹ. Nếu nó giao cho con, con cứ yên tâm cầm lấy." Gương mặt Cố lão phu nhân bình thản, lộ chút bất mãn nào. "Vả , Hầu phủ hiện giờ đang thiếu nhân tài. Nhị tẩu và Tam tẩu của con tuy giỏi giang, nhưng khiếu kinh thương. Nương cũng các nàng ở chịu liên lụy cùng Cố gia. Con là gốc gác gia thế, hiểu rộng, giao phó chuyện cho con là phù hợp nhất."
Bà vỗ nhẹ tay nàng, tiếp lời: "Công quỹ hiện còn năm ngàn lượng bạc trắng. Nếu con chê ít, lát nữa nương sẽ đưa cả cho con. Dù lỗ, cũng còn hơn là để tịch thu sung quỹ."
Lục Bạch Du bà, Cố Trường Canh, thu nụ : "Hầu gia tin ?"
"Sự việc đến nước , nghĩ còn sự lựa chọn nào khác ?" Cố Trường Canh khẽ thở dài, bất lực: "Ta vì ngày Tứ giả vờ ngốc nghếch. chỉ với vốn kiến thức mà thể hiện hôm nay, đủ để đặt cược ván . Huống hồ chúng là một nhà. Ta tin thì còn tin ai?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lục Bạch Du vững vàng đón lấy ánh mắt : "Ta dám đảm bảo chắc chắn sẽ phụ sự ủy thác, nhưng hứa sẽ dốc hết sức ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-7-giao-pho-toan-bo-gia-tai-cho-nang.html.]
Ngay khi bàn xong công việc chính, quản gia già dẫn bắt đầu dọn thức ăn lên. Cố Trường Canh liếc bàn ăn phong phú hơn ngày thường, khẽ thở dài: "Mẫu , tha cho Dao Quang , để cùng ăn bữa cơm với chúng ."
Cố lão phu nhân trầm mặc một lát, gật đầu với quản gia già: "Cứ theo lời Hầu gia."
Lục Bạch Du gắp một chiếc đùi gà bỏ bát Cố lão phu nhân, khì khì: "Ta mang những món đồ hồi môn cồng kềnh đổi tiền mặt. Nương quen môi giới nào đáng tin cậy ?"
"Có, ở ngay phố lớn Chu Tước. Lát nữa sẽ bảo quản gia đưa con ." Cố lão phu nhân đáp.
"Ta còn việc , e là ." Lục Bạch Du xua tay, vẻ lơ đãng: "Lát nữa con sẽ đưa chìa khóa nhà kho cho nương. Việc bán đồ, đành phiền nương nhọc lòng giúp con ."
"Được." Cố lão phu nhân từ chối, " lúc cũng ít đồ cần bán. Con tin tưởng nương, nương tự gì."
Nghe , Nhị tẩu Tống Nguyệt Cần và Tam tẩu Tần Bạch Nhã nhanh ch.óng trao đổi ánh mắt, cũng hùa theo : "Nương thiên vị Tứ đấy. Đã mang bán thì tiện thể mang luôn cả hồi môn của chúng con bán chung một thể nhé."
"Nương các con đều là những đứa trẻ trọng tình trọng nghĩa, cùng Cố gia sinh t.ử. Cố gia hiện tại chính là một hố lửa. Nếu cơ hội nhảy ngoài, các con ở chịu khổ?"
Cố lão phu nhân đặt đũa xuống, đôi mắt nặng nề quanh một lượt : "Người c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , sống vẫn tiếp tục sống. Các con còn trẻ, cần thủ tiết vì Lão Nhị, Lão Tam . Nghe nương một câu, ăn xong bữa cơm chia tay , các con hãy cầm giấy hòa ly về nhà đẻ ."
Nụ gượng gạo môi hai nọ bỗng chốc vụn vỡ. Ngay đó, Tống Nguyệt Cần và Tần Bạch Nhã đồng loạt quỳ rạp xuống.
"Nương, con dâu nhất quyết thủ tiết vì Nhị lang, Tam lang. nếu chúng con rời , bọn trẻ ?"
Ngoại trừ Cố Trường Canh tàn phế, Cố Vân Châu chính là đứa con trai duy nhất còn của Cố gia lúc .
Cố lão phu nhân quệt nước mắt: "Nếu các con tin tưởng , thì hãy giao phó hai đứa nhỏ cho . Nương xin thề với các con, dù liều cái mạng già , cũng tuyệt đối để hai đứa nhỏ c.h.ế.t !"
Tần Bạch Nhã dập đầu xuống đất: "Nương, con dâu chuyến cửu t.ử nhất sinh. con quyết . Cùng lắm thì con sẽ mang Khê nhi xuống suối vàng đoàn tụ với Tam lang. Mong nương hãy thành cho con dâu!"
Tống Nguyệt Cần lặng thinh lời nào, một lát cũng nặng nề dập đầu ba cái.
Cố lão phu nhân cúi xuống đỡ hai dậy, vỗ vỗ vai họ, lời kịp thốt nước mắt tuôn rơi. Giống như cảm nhận bầu khí ngột ngạt trong phòng, Cố Vân Khê bé bỏng trong tã lót "oe" lên một tiếng rống.
Lục Bạch Du thấy sự kiên cường và mạnh mẽ của những phụ nữ khi . Tuy nhiên, nàng thể đồng cảm mà hòa vòng tay họ .
Chỉ Cố Trường Canh vẫn lặng lẽ đó, tựa như một ngoài cuộc bàng quan. Đôi mắt chẳng ánh lên tia buồn bã cũng chẳng niềm vui, chỉ hiện hữu một nỗi đau nhàn nhạt giấu kín tận sâu thẳm.
Thấy ý định khuyên giải, Lục Bạch Du đành tự mặt: "Nương, lưu đày chắc là đường cùng. Nếu Nhị tẩu, Tam tẩu quyết ý, nương cứ chiều theo ý họ . Giờ phút lúc để lóc bi thương. Chúng còn cả đống việc cần giải quyết cơ mà."
Cố lão phu nhân nén dòng cảm xúc, gượng: "A Du đúng. Mọi mau ăn cơm . Ăn no mới sức."
Thế nhưng, tâm trí đang nặng trĩu, chẳng ai màng đến việc ăn uống, chỉ gẩy nhẹ đũa cho lệ.
"Giờ ăn no, sức chống đỡ ba ngàn dặm lưu đày?" Lục Bạch Du đặt mạnh đũa xuống bàn, quanh một lượt , lạnh nhạt lên tiếng: "Mọi tự ngẫm xem, rốt cuộc trở thành những hồn ma c.h.ế.t đói đường lưu đày để đời chê? Hay một Diêm Vương sống ngoi lên từ địa ngục để trở về đòi mạng?"
Ném câu đó, nàng chẳng buồn để ý đến phản ứng của họ, lập tức múc một bát súp gà cho Lục Gia Hòa. Thấy cô bé sợ hãi , Lục Bạch Du dịu giọng mỉm : "Uống , cẩn thận kẻo bỏng."
Cô bé rụt rè nếm thử một ngụm, vị ngọt thanh của súp gà khiến cô nhăn nhăn chiếc mũi, lưu luyến dâng bát súp gà đến mặt Lục Bạch Du, ngụ ý mời nàng uống .
"Ngoan, tỷ còn, tự uống ." Cô bé bấy giờ mới vui vẻ tận hưởng.
Lục Bạch Du xoa xoa đầu cô bé, gắp cho một miếng cá mè hấp.
Lục Bạch Du tài nào nhớ nổi cuối cùng thưởng thức món ăn ngon đến thế là khi nào. Cuộc sống khắc nghiệt thời mạt thế dạy Lục Bạch Du sự kính trọng tuyệt đối đối với thức ăn. Nàng dám lãng phí, liền nhặt lấy hạt cơm vãi bỏ miệng. Mọi dường như nàng cảm hóa, cũng rục rịch cầm đũa lên gắp thức ăn.
Chỉ riêng Cố Trường Canh thầm lặng liếc nàng, sâu trong đáy mắt cồn cào như cuộn sóng đang xô.