Đúng lúc này, trong phòng ấp yên lặng vang lên một tiếng nứt rất nhỏ.
Tất cả mọi người nhìn về phía quả trứng với ánh mắt khó tin, ấy thế mà ngoài vỏ trứng lại xuất hiện một vết nứt.
Ngay sau đó, là hai vết, ba vết…
Cuối cùng, vỏ trứng cũng nứt ra, sau đó, một tia sáng màu lam đột nhiên lóe lên.
Tiêu Bách Đạo phản ứng nhanh nhất, ông nhanh chóng hóa linh lực thành tấm lưới, bao lấy tia sáng xanh kia.
Hồ Vạn Khuê bám sát theo sau, cũng góp thêm một tầng lưới nữa.
Lúc này những người khác mới phản ứng lại, đợi tới khi nhìn rõ thứ trong lưới, Tiêu Trưởng lão khó tin hét lên: “Đây, đây chẳng phải Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh ư? Không phải thứ này đã bị tuyệt chủng rồi ư? Sao lại xuất hiện ở Ngự Thú Môn của chúng ta?”
Những người có mặt ở đây đều là “lãnh đạo cấp cao” của Ngự Thú Môn, nghe thấy năm chữ “Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh”, sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.
Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh, là một trong những loài côn trùng kỳ lạ từ thời thượng cổ.
Chúng sẽ ký sinh trong những con non chưa nở, do bị chúng hấp thụ phần lớn dưỡng chất, nên thời gian nở của con non sẽ bị kéo dài.
Sau khi nở, Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh sẽ dần dần hút tủy não của con non, biến con non thành con rối.
Khi rệp cái trưởng thành, nó sẽ đẻ một lượng lớn trứng rệp, rồi lan truyền khắp nơi.
Chỉ trong thời gian ngắn, nó có thể ký sinh trên rất nhiều yêu thú…
Sắc mặt Hồ Vạn Khuê trắng bệch.
Trong quả trứng này có Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh, thế trong những quả trứng khác thì sao?
Chắn chắn cũng có cho xem.
Nếu không nhờ Phượng Khê đánh bậy đánh bạ phát hiện ra, thì đoán chừng không bao lâu sau, toàn bộ linh thú trong Ngự Thú Mô đều bị chúng ký sinh.
Nếu linh thú bị Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh khống chế, quay sang tấn công họ…
Quần áo trên người Hồ Vạn Khuê lập tức bị mồ hôi lạnh làm cho ướt đẫm.
Không chỉ ông ta, mà tất cả những người Ngự Thú Môn có mặt tại đây đều tỏ vẻ sợ hãi.
Nhưng ba người Huyền Thiên Tông lại ngơ ngác chẳng hiểu gì. Chẳng qua, nhìn dáng vẻ hiện tại của người Ngự Thú Môn, họ cũng đoán được chuyện này rất nghiêm trọng.
Phượng Khê khá bất mãn với ngọc giản trong thứ hải, vì trong đó không ghi lại loại côn trùng kỳ lạ nữa.
Thật ra chuyện này cũng dễ hiểu. Bởi nội dung của ngọn giản chủ yếu liên quan tới luyện đan, Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh không phải tài liệu luyện đan, cũng không phải độc trùng, tất nhiên sẽ không được ghi lại rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, Hồ Vạn Khuê bắt đầu sắp xếp mọi người xử lý hậu quả.
Chắc chắn không thể giữ Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh rồi, họ dùng linh hỏa đốt sạch, không để lại bất cứ mảnh vụn gì.
Sau đó, họ giải thích sơ qua về tình huống của Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh cho ba người Tiêu Bách Đạo nghe.
Tiêu Bách Đạo cũng tỏ vẻ nghĩ mà sợ.
Hồ Vạn Khuê lại nhờ Phượng Khê dùng cách tương tự, ép những con Rệp ký sinh ở những quả trứng linh thú còn lại ra ngoài.
Tuy mọi người đều biết sử dụng hỏa quyết, nhưng để đảm bảo an toàn, vẫn nên để Phượng Khê làm thì hơn.
Bởi họ không… biến thái như Phượng Khê, chưa chắc đã lừa được Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh.
Sau khi đột sạch Rệp, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc này, các con non lục tục bò ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-su-muoi-cho-nhat-tong-mon/chuong-108.html.]
Chẳng qua chúng rất gầy yếu, dáng vẻ như sống không nổi nữa vậy.
Chuyện này cũng dễ hiểu thôi, bởi tất cả các chất dinh dưỡng của chúng đều bị Rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh hấp thụ rồi mà.
Hồ Vạn Khuê cau mày, tuy căn cứ theo nội dung điển tịch ghi lại, trong một quả trứng yêu thú chỉ có một con Rệp ký sinh, nhưng lỡ như thì sao?
Vì thế, rốt cuộc nên xử lý đám con non này thế nào đây?
g.i.ế.t, hay để lại?
Tuy những con non này vừa phá xác, nhưng chúng đã có linh trí. Sau khi cảm nhận được sát ý, chúng vô thức chạy đến bên cạnh Phượng Khê, nhìn nàng với ánh mắt cầu xin.
Phượng Khê: “…”
Nhìn những đôi mắt trong veo mà ngu ngốc của đám con non, lương tâm thường xuyên rời nhà trốn đi của Phượng Khê đột nhiên tìm về.
“Hồ sư thúc, tốt xấu gì những con này vẫn còn sống, hơn nữa còn chứa đựng tâm huyết của mọi người, nếu từ bỏ như thế thì đáng tiếc quá.”
“Nếu ngài không yên tâm, thì bảo ai đó ký khế ước với chúng. Làm vậy chỉ cần trong cơ thể chúng xuất hiện vấn đề gì, là chủ nhân sẽ biết ngay, cũng không sợ xuất hiện tai họa ngầm.”
Hồ Vạn Khuê thở dài: “Tiểu Khê, con nói có lý đó, nhưng có lẽ con không biết, số lượng linh thú mà mỗi người có thể ký khế ước là có giới hạn. Chuyện này liên quan đến tu vi, thiên phú của bản thân tu sĩ và cả phẩm cấp của linh thú khế ước nữa.”
“Số linh thú này đều là linh thú cấp Địa, nếu ký khế ước với chúng, thì phần lớn các đệ tử đều không thể ký khế ước với linh thú khác nữa.”
“Vả lại, những con non này quá gầy yếu, xác suất sống sót không cao. Nếu linh thú khế ước c.h.ế.t, thần thức của chủ nhân cũng sẽ bị ảnh hưởng…”
Ý của Hồ Vạn Khuê rất rõ ràng, rằng giữ lại những con non này sẽ phải trả một cái giá lớn, quá lỗ.
Phượng Khê nghe xong thì nhìn ông ta bằng ánh mắt nghi hoặc: “Hồ sư thúc, hóa ra còn có chuyện giới hạn số linh thú khế ước ư? Con đã ký khế ước với ba con linh thú rồi, nào có chuyện gì đâu? Con cảm thấy, ít nhất con vẫn có thể ký khế ước với một trăm tám mươi con nữa ấy chứ.”
Quả cầu đen không thể lộ mặt, nên trong mắt người ngoài, Phượng Khê chỉ ký khế ước với chim béo, Gấu Tuyết và Lang Vương.
Hồ Vạn Khuê im lặng, những người khác của Ngự Thú Môn cũng im lặng.
Ký khế ước với ba con linh thú cũng không phải chuyện gì to tát, dẫu sao chỉ cần tăng tu vi, là số lượng linh thú có thể ký khế ước cũng tăng lên.
Nhưng quan trọng là, tu vi của Phượng Khê mới chỉ đạt tới kỳ Luyện Khí thôi!
Nàng đã ký khế ước với ba con, trong đó có hai con là kỳ Kim Đan!
Đúng là, vô lý!
Thấy Phượng Khê nhìn chằm chằm vào những con yêu thú non kia, Hồ Vạn Khuê suy nghĩ rồi nói: “Tiểu Khê, thế này nhé, con có thể ký khế ước với bao nhiêu con thì ký với bấy nhiêu con. Chỉ cần ký khế ước thành công, ta đều tặng cho con. Những con còn dư lại, bọn ta sẽ bàn bạc cách xử lý.”
Phượng Khê: “…?”
“Được thôi!”
Dẫu mấy con này vẫn chỉ là con non, nhưng cấp bậc của nó vẫn còn đó, mỗi con đều đáng giá khá nhiều linh thạch.
Giờ được cho không, chẳng tội gì mà không lấy.
Dẫu nàng không dùng hết, thì cũng có thể lấy về để tăng thêm thể diện cho Huyền Thiên Tông kia mà.
Thế là, Phượng Khê bắt đầu ký khế ước.
Hồ Vạn Khuê và người của Ngự Thú Môn cảm thấy nàng chỉ có thể ký khế ước với hai con là cùng.
Nhưng, một con, hai con, ba con…
Chưa đến nửa canh giờ, Phượng Khê đã ký khế ước với toàn bộ mười hai con non cấp Địa.
Sau đó, nàng thất khiếu đổ m.á.u, ngất đi!