Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn - Chương 106
Cập nhật lúc: 2025-04-01 23:48:21
Lượt xem: 150
Khu Ấp trứng được chia thành mấy tổ nhỏ, tên tổ được đặt theo số thứ tự. Số thứ tự càng nhỏ, chứng tỏ chất lượng thức ăn của linh thú trong tổ càng cao.
Lúc này họ đang tiến vào tổ số hai.
Vừa tiến vào, Phượng Khê đã cảm nhận được linh khí nồng đậm.
Ttong tổ có hai chiếc ổ được đan từ một loại cỏ đặc biệt, trên mỗi ổ đặt một quả trứng linh thú.
Tiêu trưởng lão - người phụ trách tổ Ấp trứng số hai nói: “Bọn ta đã kiểm tra rồi, trong những quả trứng linh thú này đều có hơi thở của sự sống, không phải trứng ung.”
“Hơn nữa trong quá trình thúc nở cũng không có gì bất thường, khổ nỗi chờ mãi mà chúng chẳng chịu phá xác, đúng là khiến người ta rầu thối ruột mà.”
Phượng Khê hỏi: “Ngài đã thử những cách nào rồi?”
Tiêu trưởng lão thở dài: “Ngoài thúc nở bằng linh khí ra, bọn ta còn bảo mẫu thú triệu hoán con non, thậm chí còn dùng cả hương dẫn thú,… Những cách có thể dùng, bọn ta gần như đều thử hết rồi.”
Sau khi nghe xong, Phượng Khê khẽ chớp chớp mắt: “Chưa thử luộc, chiên, xào, hấp ư?”
Tiêu trưởng lão: “…”
Mọi người: “…”
Sắc mặt Tiêu trưởng lão lập tức trở nên khó coi.
Vốn ông ta đã không đồng ý với việc mời Phượng Khê tới giúp đỡ, một người ngoài nghề như nàng có thể giúp gì được cơ chứ?
Bây giờ nghe xem, nàng đang nói gì thế này?
Luộc, chiên, xào, hấp ư?
Sao hả?
Ban nãy nàng chưa ăn no à?
Chẳng lẽ ông ta còn phải dâng hiến trứng linh thú để làm một bàn tiệc toàn trứng cho nàng?
Tiêu Bách Đạo khẽ hắng giọng: “Đồ nhi, con đừng quậy.”
Phượng Khê lập tức gục đầu xuống, không nói gì nữa.
Trái tim của mấy người Hồ Vạn Khuê lạnh hơn nữa, xem ra Phượng Khê cũng chẳng có cách nào.
Tám, chín phần mười là số trứng này phải bỏ đi thôi.
Thật ra còn một cách nữa, là đập vỡ vỏ trứng để giúp con non phá xác, nhưng loại hành vi đốt cháy giai đoạn này làm giảm xác suất sống sót của con non, dẫu có sống thì cơ thể cũng sẽ yếu ớt.
Chẳng ai ngờ rằng, sau khi rời khỏi khu vực Ấp trứng, Phượng Khê lại nói với Hồ Vạn Khuê: “Hồ sư thúc, ban nãy con không nói đùa đâu.”
“Có ba nguyên nhân khiến linh thú chậm chạp không nở. Nguyên nhân thứ nhất là do hoàn cảnh bên ngoài không đạt tiêu chuẩn. Nguyên nhân thứ hai là con non quá yếu ớt, không có năng lực phá xác.”
“Còn một nguyên nhân cuối cùng là, chính bản thân con non không muốn phá xác.”
“Căn cứ vào các dấu hiệu đang có, thì rõ ràng là nguyên nhân thứ ba. Vì thế, chi bằng chúng ta sử dụng vài thủ đoạn, thử ép chúng nó xem sao.”
Hồ Vạn Khuê thấy nàng nói có lý, bèn hỏi: “Thủ đoạn mà con nói là gì?”
Phượng Khê chớp mắt: “Chẳng hạn như nướng? Hấp muối? Luộc? Kho với thịt!”
Hồ Vạn Khuê: “…”
Nói nửa ngày, cuối cùng thì nàng vẫn muốn ăn trứng linh thú của ông ta!
Hồ Vạn Khuê chỉ coi như nàng đang nói bừa, không để trong lòng.
Ông ta đáp một cách qua loa: “Ta sẽ cân nhắc. Sư đồ các con đi suốt một ngày đường, chắc cũng mệt lắm rồi, đi nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai chúng ta bàn bạc lại cũng không muộn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-tieu-su-muoi-cho-nhat-tong-mon/chuong-106.html.]
Hồ Vạn Khuê đích thân đưa ba sư đồ đến phòng dành cho khách, sau khi sắp xếp thỏa đáng, ông ta mới rời đi.
Chỉ chốc lát sau, Hình Vu đã tới: “Tiểu sư muội, trời vẫn chưa tối, để ta đưa ngươi đi dạo nhé?”
Phượng Khê chào Tiêu Bách Đạo, rồi đi cùng Hình Vu.
Quân Văn cũng đi theo.
Đùa à, đây là tiểu sư muội của hắn.
Đương nhiên hắn phải giám sát chặt chẽ rồi.
Chờ tới một nơi tĩnh lặng, Hình Vu lén lút nói: “Tiểu sư muội, những lời ngươi nói ban nãy, không phải nói đùa đấy chứ? Ngươi thật sự cảm thấy, ép một chút là có thể khiến con non phá xác ư?”
Phượng Khê gật đầu, sau đó lại lắc đầu: “Muội chỉ suy đoán, chứ không hoàn toàn chắc chắn.”
Hình Vu khẽ đảo mắt: “Ca tối nay do đại sư huynh trực đêm, chúng ta chuồn vào trong đó thử xem sao?”
Vừa nghe thế, Quân Văn đã lập tức nổi giận: “Hình Vu, đầu óc ngươi có bị úng nước không thế? Ngươi quậy thì quậy một mình đi, sao còn kéo tiểu sư muội nhà ta theo? Nếu xảy ra chuyện, ngươi có c.h.ế.t cũng không sao, nhưng tiểu sư muội nhà ta thì phải làm sao bây giờ?”
Quân Văn thật sự rất tức giận.
Từ thái độ của Hồ Vạn Khuê là có thể nhìn ra, ông ta cực kỳ coi trọng số trứng linh thú này. Nếu Phượng Khê quậy với Hình Vu, lỡ xảy ra chuyện thì rất khó dàn xếp.
Hình Vu nghẹn họng: “Ta, ta chỉ cảm thấy tiểu sư muội không chuyện gì không làm được. Cách của muội ấy chắc chắn sẽ thành công.”
Phượng Khê cười tủm tỉm nói: “Không cần lén lút, chờ thêm hai ngày, khi Hồ sư thúc thật sự không thể nghĩ thêm cách nào nữa, biết đâu lại dùng cách của muội thì sao? Hình Vu sư huynh, huynh đưa muôi đi dạo quanh đây là được.”
Hình Vu gãi đầu: “Được, ta nghe ngươi.”
Thế là, Hình Vu đưa Phượng Khê và Quân Văn đi dạo khắp Ngự Thú Môn.
Đi tới cả chuồng của thần thú trấn phái của Ngự Thú Môn.
Thần thú trấn phái của Ngự Thú Môn là một con Già Thiên Cuồng Hống.
* Già Thiên Cuồng Hống: theo truyền thuyết rất giống con chó, là một loài thú dữ ăn thịt thời xưa.
Khác với Kim Mao Toan Nghê bị xích bằng huyền thiết vạn năm, Già Thiên Cuồng Hống nhà người ta hoàn toàn được tự do hành động.
Bởi người ta đáng tin!
Người ta không nhảy tưng tửng khắp tông môn, không rảnh quá hóa rồ, hở tí là gây sự, quậy ầm ĩ, khiến các đệ tử trong tông môn phải chịu vạ lây.
Nghe thấy tiếng động, Già Thiên Cuồng Hống nhấc mí mắt lên, khẽ liếc Phượng Khê một cái, vẻ mặt tràn ngập sự khinh miệt: “Tiểu phế vật, ta hỏi ngươi, hiện tại tu vi của đồ ngu Kim Mao Toan Nghê kia đã tụt giảm đến cảnh giới nào rồi? Đừng bảo là kỳ Kim Đan đấy nhé?”
Phượng Khê cười như không cười, đáp: “Đúng là tu vi của Kim Mao Toan Nghê bị thụt lùi, thậm chí không thể nói tiếng người nữa. Nhưng thế cũng tốt, ít nhất nó cũng hơn hẳn đám súc sinh biết nói tiếng người, nhưng không nói được lời nào tử tế.”
Trong lúc nhất thời, Già Thiên Cuồng Hống chưa kịp phản ứng lại. Mãi tới khi bóng dáng Phượng Khê đi khuất, nó mới nhận ra.
Tiểu phế vật đang mắng nó!
Chờ đó!
Chuyện này nó quyết không để yên!
Sau khi rời khỏi chuồng thú, Hình Vu sợ Phượng Khê không vui, vội vàng xin lỗi thay thần trú trấn phái nhà mình, rồi mới đưa Phượng Khê và Quân Văn tiếp tục đi dạo.
Khi trời sập tối, họ đi tới Luyện Đan Đường của Ngự Thú Môn.
Trình độ luyện đan của Ngự Thú Môn chỉ đứng sau Hỗn Nguyên ông, vì thế quy mô của Luyện Đan Đường cực kỳ lớn, thậm chí còn có địa hỏa riêng.
Nghĩ tới Luyện Đan Đường tồi tàn của Huyền Thiên Tông, trong lòng Quân Văn và Phượng Khê có hơi ghen tị.
Không nói cái khác, chỉ riêng địa hỏa này đã đủ khiến người ta hâm mộ rồi.