Trên đường đi khá thuận lợi, khổ nỗi cứ hở ra là Phượng Khê lại biểu diễn “kỹ năng làm màu” cho Tiêu Bách Đạo xem.
Hết ngự kiếm lộn nhào, lại đến ngự kiếm bằng một chân, thậm chí cả ngự kiếm lướt sóng nữa…
Trái tim Tiêu Bách Đạo giật thót, lúc nhảy tót lên cổ họng, lúc lại chui thọt xuống bụng. Nhưng sau nhiều lần như thế, cảm xúc của ông cũng chai sạn luôn rồi.
Tuy thao tác ngự kiếm của tiểu đồ đệ khá mạo hiểm, nhưng nàng vẫn bình yên vô sự, chẳng mất một cọng lông tóc nào.
Thậm chí ông còn nghi ngờ thanh kiếm gỗ kia cố ý phối hợp biểu diễn với nàng ấy chứ.
Nhưng, liệu có thể không?
Nó chỉ là một thanh kiếm gỗ bình thường thôi mà.
Nào có xứng với đồ đệ bảo bối của ông!
Ông thầm quyết tâm, chờ vết thương ở đan điền của Phượng Khê lành hẳn, ông sẽ đưa nàng tới Vạn Kiếm Bích chọn một thanh linh kiếm.
Tiểu đồ đệ của ông thông minh lanh lợi như thế, chắc chắn có thể tìm được một thanh linh kiếm hữu duyên.
Nếu một lần không tìm được, ông sẽ dẫn nàng tới nhiều lần.
Một lần lạ, hai lần quen, qua lại nhiều lần, vô duyên cũng tự thành hữu duyên.
---
Hôm nay, ba sư đồ đã tới Ngự Thú Môn.
Hồ Vạn Khuê đích thân ra cổng đón tiếp, cho Tiêu Bách Đạo đủ thể diện.
Nếu là trước kia, cùng lắm ông ta chỉ chờ ở cửa chính điện thôi.
Sở dĩ lần này ông ta khách khí như vậy, hoàn toàn là vì ơn cứu mạng của Phượng Khê với mấy người Hình Vu.
Chờ Tiêu Bách Đạo và Hồ Vạn Khuê chào hỏi nhau xong, Phượng Khê mới tiến lên, cười tủm tỉm hành lễ chào Hồ Vạn Khuê, mở miệng ngậm miệng đều gọi Hồ sư thúc, tiếng sau còn thân thiết hơn tiếng trước.
Biểu hiện của Hồ Vạn Khuê cũng rất thân thiện, gần gũi, gương mặt tràn ngập ý cười.
Thấy thế, trong lòng Tiêu Bách Đạo có hơi chua chua.
Thậm chí ông còn cảm thấy hối hận vì đã đi chuyến này.
Nhưng nghĩ tới lợi ích mà Hồ Vạn Khuê đã hứa, ông nhịn!
Hồ Vạn Khuê trò chuyện với Phượng Khê một lát, rồi cười nói với Tiêu Bách Đạo: “Tiêu chưởng môn, mời vào trong!”
Tiêu Bách Đạo sải chân, khoan thai bước qua cổng Ngự Thú Môn.
Hiện tại Phượng Khê có chút bóng ma tâm lý với cổng tông môn, nàng nhấc cao chân, khẽ khàng, dè dặt bước qua bậc cổng.
Người của Ngự Thú Môn thấy vậy thì cho rằng đó là biểu hiện của sự kính ngưỡng và tôn trọng mà Phượng Khê dành cho Ngự Thú Môn.
Rất nhiều người đều thầm gật đầu. Khó trách sau khi quay về, mấy người Hình Vu vẫn luôn khen Phượng Khê hết lời, nhân phẩm của tiểu cô nương này thật sự không tệ.
Phượng Khê cũng không biết bản thân chó ngáp phải ruồi, vô tình thu hoạch được một loạt hảo cảm. Thấy bản thân bình an bước qua bậc cổng mà không bị vấp ngã, trong lòng nàng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra chỉ là tổ sư gia của Huyền Thiên Tông nàng không đứng đắn thôi, chứ tổ sư gia của Ngự Thú Môn người ta chín chắn lắm đấy.
Vừa qua cổng, Phượng Khê đã nhìn thấy phía trước có rất nhiều hạc trắng.
Hình Vu ghé sát nàng giới thiệu: “Tiểu sư muội, đây là hạc lông dài mà Ngự Thú Môn bọn ta dùng làm phương tiện di chuyển thay cho đi bộ. Để ta chọn cho ngươi con xinh đẹp nhất nhé!”
Quân Văn liếc mắt lườm Hình Vu: Phượng Khê là tiểu sư muội của Quân Văn hắn cơ mà!
Gã kia dựa vào đâu mà cũng gọi nàng là tiểu sư muội?
Đúng là đồ mặt dày!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-tieu-su-muoi-cho-nhat-tong-mon/chuong-105.html.]
Hừ, mặt còn dày hơn cái thớt!
Hình Vu nhanh chóng chọn cho Phượng Khê một con hạc to nhất, có bộ lông rực rỡ nhất, rồi ân cần đỡ Phượng Khê ngồi lên lưng hạc.
Sau đó, gã chọn cho Quân Văn một con hạc ốm lòi xương, còn hơi… hói đầu!
Quân Văn tức phồng mũi!
Nhưng hắn cũng không tiện trút giận, chỉ có thể hung hăng lườm Hình Vu một cái sắc lẹm.
Khi con hạc đầu đàn do Hồ Vạn Khuê cưỡi cất cánh, những con hạc khác cũng bám sát theo sau.
Trong thần thức của Phượng Khê vang lên giọng nói khích đểu của quả cầu đen: “Chủ nhân, ta cảm thấy thiệt thòi thay ngươi! Con hạc trắng lông dài này là chim, con chim béo kia cũng là chim, vì sao chim béo không thể làm thú cưỡi cho ngươi?”
“Suy cho cùng, cũng tại nó vô dụng quá! Cũng chỉ mỗi chủ nhân ngươi tốt bụng, mới chịu nhận nó làm linh sủng, nếu không với chút năng lực đó của nó, sợ rằng ném ra đường cũng chẳng ai thèm nhặt ấy chứ.”
Chim béo khẽ chớp đôi mắt đậu xanh, nặn ra một giọt nước mắt: “Chủ nhân, nó nói đúng, con vô dụng quá! Con đã lãng phí tình yêu của ngài dành cho con. Con xin lỗi ngài, hu hu hu…”
Phượng Khê: “…”
Một cáo già đen tối, một đóa sen trắng nhu nhược đáng thương.
Rốt cuộc nàng đã gây nên nghiệt gì, mà phải nhận hai thứ khốn nạn này?
Chẳng qua, đứa gây sự trước là đứa mang tội.
Vì thế, nàng mắng quả cầu đen một trận.
Trong lòng chim béo cực kỳ đắc ý: Hừ! Đấu với ta á? Ta chơi c.h.ế.t ngươi!
Một khắc sau, đàn hạc trắng hạ cánh xuống sân chủ phong.
Hồ Vạn Khuê mời Tiêu Bách Đạo tiến vào chính điện.
Sau lời chào hỏi, Hồ Vạn Khuê sai người dọn tiệc.
Tuy ở đây có rất nhiều người đã tích cốc, nhưng đồ ăn trong bữa tiệc đều được chế biến từ linh thực, có ích cho việc tu luyện của tu sĩ.
Ngự Thú Môn nuôi rất nhiều linh thú, một phần trong số đó đặc biệt dùng làm thực phẩm. Đây cũng là nguồn thu nhập chính của tông môn.
Ba sư đồ của Huyền Thiên Tông vờ khách sáo, rụt rè vài câu, sau đó bắt đầu ăn uống thỏa thích.
Tuy gần đây Phượng Khê đã ăn khá nhiều hải sản của biển Vô Cực và thịt yêu thú của vùng Cực Băng, nhưng kỹ năng nấu nướng của đầu bếp ở Huyền Thiên Tông làm gì có cửa mà so sánh với đầu bếp của Ngự Thú Môn.
Đồ ăn người ta nấu có đủ sắc, hương, vị, cực kỳ thơm ngon!
Sau khi cơm nước xong xuôi, Hồ Vạn Khuê mới nói tới vấn đề chính.
“Theo lý thì, số trứng linh thú này phải nở từ nửa tháng trước rồi, nhưng tới tận bây giờ, chúng vẫn chẳng có động tĩnh gì cả.”
“Nếu là trứng linh thú bình thường thì cũng thôi, khổ nỗi đây đều là trứng của linh thú cấp Địa, nếu vứt đi thì lỗ to.”
“Lão Tiêu, ta cũng hết cách rồi, thế nên mới phải mời sư đồ các ngươi tới giúp ta nghĩ cách.”
Thật ra ban đầu Hồ Vạn Khuê cũng không nghĩ tới chuyện mời Phượng Khê tới giúp đỡ đâu, là do Hình Vu đề nghị cả đấy thôi.
Gã nói: “Sư phụ, Phượng Khê tiểu sư muội chỉ tốn hơn một canh giờ đã học xong pháp quyết ngự thú, hơn nữa còn thành công ký khế ước với Gấu Tuyết có tu vi Kim Đan hậu kỳ. Chuyện này chứng minh điều gì?”
“Chứng minh nàng có thiên phú ngự thú cực cao! Biết đâu nàng có thể tìm ra nguyên nhân trứng linh thú không nở thì sao?”
Lúc đầu Hồ Vạn Khuê không chịu đồng ý, nhưng Hình Vu cứ lải nhải không ngừng, hơn nữa ông ta thật sự hết cách, cuối cùng chỉ đành còn nước còn tát.
Thật ra, ông ta không ôm quá nhiều hi vọng với Phượng Khê.
Nhưng dẫu sao sư đồ người ta cũng tới rồi, thử chút cũng có mất gì đâu.
Vì thế, mọi người kéo nhau tới khu Ấp Trứng của Ngự Thú Môn.