Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-03-04 15:59:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Này……” Thạch Bạch Ngư đầu Tống Ký, mắt đối mắt: “Vậy khám nữa ?”
Người đều ở nhà, khám cũng chẳng ai khám.
Tống Ký vẻ mặt may mắn thoát nạn của Thạch Bạch Ngư, bực buồn , nhịn b.úng nhẹ đầu một cái, kéo khỏi y quán.
“Y quán khám , trong thôn còn lang trung, về nhà khám cũng thôi.” Tống Ký nghiêng mắt: “Trước khám bệnh, thấy ngươi mâu thuẫn như .”
“Không bệnh ai mà uống t.h.u.ố.c chứ?” Thạch Bạch Ngư leo lên xe bò: “Trước vì thể khỏe nên thể uống t.h.u.ố.c ?”
Tống Ký thêm gì nữa, đ.á.n.h xe bò đến tiệm tạp hóa mua hai gói mứt hoa quả.
Thạch Bạch Ngư thấy, bỗng nhiên còn sợ đắng nữa, cảm thấy dù bắt uống mấy thùng t.h.u.ố.c bắc lớn cũng vui vẻ chịu đựng.
Hạ Chí
Lập trường chính là kiên định như .
Thế nhưng khi trở về thôn mới , lang trung cả nhà thăm , cũng ở nhà, hai ngày nữa mới về.
Tống Ký: “…”
“Xem hôm nay chú định khám đại phu .” Dù là Thạch Bạch Ngư, lúc cũng chút vô ngữ: “Hay là về nhà ?”
Tống Ký nhíu c.h.ặ.t mày.
Biết lo lắng cho , Thạch Bạch Ngư nhiều bảo đảm: “Ta hiện tại một chút việc cũng , khỏe thật sự, đường nôn dữ dội như kỳ thật chính là say xe, ngươi yên tâm , thể còn thể ?”
Tống Ký tuy vẫn yên tâm, nhưng mắt tìm đại phu, cũng chỉ thể tạm thời từ bỏ.
Lại thấy sắc mặt và tinh thần của Thạch Bạch Ngư quả thật hơn ít, liền nghĩ về nhà , nếu vẫn thoải mái, trấn mời đại phu.
“Được , về nhà .” Tống Ký dặn dò: “Nếu thoải mái, nhất định cho .”
“Ừm.” Thạch Bạch Ngư gật đầu: “Biết .”
Hai đ.á.n.h xe bò về nhà, từ xa thấy Ngô a ma dẫn Hồng ca nhi và mao cầu đang ngóng trông ở ngã ba.
“Ngô a ma!” Thạch Bạch Ngư vẫy tay về phía hai : “Hồng ca nhi!”
“Thúc a ma!” Hồng ca nhi dẫn mao cầu liền chạy tới phía hai : “Các ngươi cuối cùng cũng về !”
Thạch Bạch Ngư xuống xe sờ sờ đầu Hồng ca nhi và cục lông, ngẩng đầu về phía Ngô a ma đang tới.
Mắt Ngô a ma đỏ hoe, nhưng vì miệng , kích động khoa tay múa chân một hồi, đó về phía Tống Ký.
“Làm lo lắng .” Tống Ký : “Mọi nhà , về nhà .”
Về đến nhà, Tống Ký cởi trâu xong liền chuẩn nhà, nhưng Hồng ca nhi ngăn .
“Tống Ký thúc từ từ!” Sau đó đầu gọi Ngô a ma đang bếp: “Ngô a ma ngài nhanh lên!”
Vừa dứt lời, Ngô a ma liền bưng chậu than bước nhanh , đặt ở chân Tống Ký, đó dậy khoa tay múa chân một hồi, ý bảo xông xui.
Tống Ký , nhấc chân bước qua chậu than.
Chuyện còn xong, ngay đó Hồng ca nhi bưng tới nước ngải thảo, nhéo cành liễu như Quan Âm rảy cam lộ mà rảy nước quanh Tống Ký từ đầu đến chân, tịnh tay, lúc mới cho cửa.
Chờ phòng, Hồng ca nhi kéo tay Thạch Bạch Ngư: “Thúc a ma, hôm qua buổi chiều ngài bao lâu liền trời mưa, gặp mưa ạ?”
“Không.” Nhìn ánh mắt lo lắng của đứa trẻ, Thạch Bạch Ngư sờ sờ đầu : “Chắc là bên mưa sớm thôi, đường gặp mưa, đến huyện thành mới bắt đầu mưa.”
“Ngươi hôm qua buổi chiều huyện thành ư?” Tống Ký hai đối thoại, đột nhiên hỏi.
Hồng ca nhi gật đầu: “Tống Ký thúc quan sai mang hai ngày nay, thúc a ma lo lắng ăn ngon ngủ , hôm qua buổi chiều cắt cỏ xong liền đ.á.n.h xe bò huyện thành, chậm như , chúng đều lo cửa thành đóng cửa kịp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-87.html.]
“Giờ nào ?” Tống Ký thoáng qua Thạch Bạch Ngư đang lén lút hiệu cho Hồng ca nhi đừng , trực tiếp kéo Hồng ca nhi sang một bên.
Hồng ca nhi Thạch Bạch Ngư Tống Ký, ám chỉ của cả hai đều , thành thật : “Khoảng giờ Thân.”
Giờ Thân…
Cửa thành giờ Tuất canh ba đóng cửa, thời gian ngắn như , căn bản kịp.
Nói cách khác, Ngư ca nhi tối qua canh cửa thành, gặp mưa đợi cả đêm.
Khó trách hôm nay sắc mặt kém như .
Tống Ký tự trách, đau lòng tức giận. Tự trách vì Thạch Bạch Ngư lo lắng, đau lòng vì đối phương hai ngày nay khổ sở chờ đợi, tức giận vì đối phương yêu quý thể. Vài loại cảm xúc trộn lẫn, khiến sắc mặt trông đáng sợ thật, sợ đến mức Hồng ca nhi dám động đậy.
Thạch Bạch Ngư sợ đứa trẻ sợ, vội kéo Tống Ký sang một bên: “Tống ca…”
“Vì ?” Tống Ký ánh mắt dừng mặt Thạch Bạch Ngư.
“Cái gì mà chứ?” Thạch Bạch Ngư thèm để ý: “Đâu chuyện gì to tát.”
“Không chuyện gì to tát ư?” Tống Ký đè nén tính tình: “Ngươi một ngươi là ca nhi xa bao nhiêu nguy hiểm ? Bị nhốt ngoài cửa thành màn trời chiếu đất suốt một đêm, nếu gặp kẻ thì ? Ngươi mà sơ suất gì, ngươi bảo …”
“Xin .” Thạch Bạch Ngư ôm c.h.ặ.t lấy : “Lúc đó nghĩ nhiều như , trong đầu chỉ gặp ngươi thôi. Hơn nữa thành lầu binh lính canh gác, kỳ thật an .”
“Người nên xin là mới đúng.” Giọng Tống Ký khàn đặc: “Là , ngươi lo lắng. Nếu ngươi chuyện gì, … c.h.ế.t cũng thể tha thứ cho chính .”
“Không nghiêm trọng đến .” Thạch Bạch Ngư vỗ vỗ lưng Tống Ký để trấn an : “Ta bùn đất nặn , trừ phi võ công, bằng bình thường vẫn thể đ.á.n.h mấy cái. Sức lớn lắm, khỏe mạnh mà, bây giờ vẫn khỏe mạnh .”
Hơn nửa ngày, cảm xúc của Tống Ký mới bình phục , nhưng chỉ cần nghĩ đến Thạch Bạch Ngư ở ngoài cửa thành canh gác suốt đêm, liền vẫn còn sợ hãi, dù chẳng chuyện gì xảy , nhưng cứ từng trận từng trận nghĩ mà sợ.
Vì chuyện , cảm xúc của Tống Ký vẫn luôn mấy vui vẻ, đối với Thạch Bạch Ngư càng thêm thương tiếc đến tận xương tủy.
Bữa tối Ngô a ma và Hồng ca nhi xong, vì xác định khi nào họ trở về, nên nhiều lắm.
Nghĩ đến Thạch Bạch Ngư đó dày thoải mái, Tống Ký tự xuống bếp dùng gạo tinh nấu cháo, món mộc nhĩ xào trứng gà.
Vốn còn một món mặn, nhưng trong nhà thịt, chỉ thể từ bỏ.
Mặc dù , so với bánh màn thầu lương thực thô, cháo cao lương, rau dại xào mà Ngô a ma bọn họ chưng đó, cũng hơn nhiều.
Thế nhưng bởi vì Tống Ký xào rau lúc cho nhiều mỡ heo, Thạch Bạch Ngư ngửi thấy mùi vị còn động đũa, dày liền một trận cuồn cuộn.
Vốn dĩ lo lắng nên chuẩn chịu đựng, nhưng kết quả căn bản nhịn , ném đũa xuống liền xông ngoài.
Gần như ngay khoảnh khắc Thạch Bạch Ngư lao ngoài, sắc mặt Tống Ký biến đổi liền đuổi theo.
“Ngư ca nhi!”
Thạch Bạch Ngư rảnh đáp , xổm ven đường nôn đến nước mắt cũng trào .
Ngô a ma và Hồng ca nhi cũng đuổi tới, thấy Thạch Bạch Ngư như cũng lo lắng thôi.
Tống Ký chờ Thạch Bạch Ngư đỡ hơn, ôm về phòng xoay liền trấn mời đại phu, đến cửa Ngô a ma lấy tinh thần ngăn .
Ngô a ma lúc bình tĩnh , nghĩ đến một khả năng nào đó, vẫy tay về phía Tống Ký, chỉ chỉ bụng.