Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-04 12:56:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhiều miệng ăn cơm như , chỉ cháo trắng với rau xào thôi thì e rằng đủ no. Thạch Bạch Ngư suy nghĩ một lát, liền bếp, định nhào thêm ít bột mì, hấp một nồi màn thầu. Ngoài , Ngô a ma mang tới mấy quả trứng gà cũng đập hai quả, rau dại phơi khô cũng ngâm một ít, để món rau dại xào trứng gà. Lại cắt một đoạn thịt khô, thái lát xào cùng ngọn tỏi non. Ừm, đủ dùng .

 

Mùi thơm của ngọn tỏi non xào thịt khô đặc biệt nồng nàn. Ngô Lục hít hà thật mạnh, nước miếng chực trào vì mùi thơm: “Đại ca, tối nay nhà ngươi ăn thịt khô ?”

 

“Miếng thịt khô mới ướp đây thôi, thơm hơn cả thịt khô cũ ?” Vương Khánh tuy cũng thèm, nhưng bởi từng qua mấy ngày sách, nên so với Ngô Lục, Ngưu Đại đang nuốt nước miếng ừng ực, vẫn giữ chút phong thái nho nhã của kẻ sĩ.

Hạ Chí

 

Hoàng Tam Cẩu, Lý Nhị và Trương Đại Ngưu, ba vẫn luôn ít chú ý, cũng chẳng lời nào, chỉ lén lút đưa mắt về phía nhà bếp.

 

“Mọi nghỉ một lát !” Tống Ký vỗ vỗ tay dậy: “Chúng ăn cơm , lát nữa tranh thủ cho xong, cố gắng tối nay lát xong hết!”

 

“Được, trời sắp tuyết chừng sẽ . chậm trễ.” Vương Khánh cũng lên: “ mà đại ca, ngài đột nhiên nghĩ đến chuyện lát đá sân viện ?”

 

“Nhị đương gia của các ngươi giống lũ thô nhân chúng , lát đá lên cho tiện.” Tống Ký đến bên giếng múc một xô nước: “Đến đây rửa tay hết .”

 

Nói xong, rửa tay thẳng bếp giúp đỡ. Thấy Thạch Bạch Ngư đang gắp màn thầu thau, vội vàng cầm lấy đũa: “Để .”

 

“Vậy mang món khác ngoài.” Thạch Bạch Ngư vén tay áo: “Món hẹ xào trứng gà ăn khá ngon, hẹ liền dùng rau dại thế, cũng chẳng mùi vị .”

 

“Miền nam mùa đông cũng hẹ, ngươi nếu ăn, …”

 

“Ta chỉ thuận miệng thôi, ăn .” Thạch Bạch Ngư vội vàng bưng thức ăn chạy ngoài, miệng lẩm bẩm: “Hơn nữa, hẹ tráng dương, ăn nhiều cho sức khỏe .”

 

Tống Ký động tác khựng , đầu định gì đó thì lướt ngoài nhanh như chuột. Tráng dương cho sức khỏe ? Nghĩ cũng , cái hình nhỏ bé của Ngư ca nhi , tráng dương khó mà chịu nổi , nếu tráng dương e rằng sẽ tan thành từng mảnh mất. Việc cấp bách vẫn là nuôi cho béo và rắn chắc hơn một chút, như mới dễ dàng viên phòng.

 

Hai mang đồ ăn nhà chính, Ngô Lục cùng đám cũng rửa tay sạch sẽ, chẳng cần ai mời mọc liền vội vàng chạy , tay cầm một cái màn thầu trắng tinh xuống.

 

Thạch Bạch Ngư vẫn như cũ cạnh Tống Ký, mới an tọa, trong chén gắp một đũa đầy thịt khô, ước chừng vài miếng. “Ăn nhiều thịt .” Nói xong, Tống Ký cũng tự gắp một đũa, cúi đầu ăn uống ngon lành.

 

Thạch Bạch Ngư khẽ đẩy , nhỏ giọng nhắc nhở: “Có khách nhân ở đây, ngươi kiềm chế một chút.”

 

“Không cần kiềm chế, nhanh tay thì chẳng còn gì .” Tống Ký cầm lấy cái màn thầu c.ắ.n một miếng lớn. Quả nhiên đúng như lời , chỉ trong hai câu , món ngọn tỏi non xào thịt khô chẳng còn lấy một miếng thịt, ngay cả ngọn tỏi non cũng vét sạch sẽ. Cả đám như thể dân chạy nạn đói, ăn cơm dựa cướp. Cướp xong thịt khô cướp trứng gà, đĩa đựng đồ ăn chẳng còn sót một chút cặn nào. Nồi cháo cũng sạch bách.

 

Thạch Bạch Ngư: “…” Nếu thấy từng đợt no ợ sảng khoái của họ, hoài nghi liệu chỗ đồ ăn đủ .

 

“No căng .” Ngô Lục xoa bụng, đến vẻ mặt ngây ngất, uống rượu say: “Lâu lắm ăn no đến , ợ!”

 

Thạch Bạch Ngư: “…”

 

Tống Ký đá mỗi một cái: “Ăn no thì mau mau việc !”

 

Thạch Bạch Ngư dọn dẹp xong bếp núc, vốn dĩ hăm hở cùng lát đá phiến, nhưng Tống Ký cho phép, đành mái hiên . Kết quả là đến mỏi mắt, đành về phòng ngủ. Chờ đến sáng hôm thức dậy, sân viện lát đá phiến bộ, trông sáng sủa hẳn lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-7.html.]

 

hiện đại, loại đường nào mà từng thấy, nhưng lúc Thạch Bạch Ngư vẫn kìm sự ngạc nhiên, như trẻ con chạy bộ một vòng.

 

Nhà quê thì chẳng bí mật gì. Chuyện nhà nhà nọ, nhanh, chuyện Tống Ký vì Thạch Bạch Ngư mà mua đá phiến lát sân viện thêm mắm thêm muối mà đồn thổi khắp nơi, khiến những kẻ lắm chuyện ganh tị đến mức chua lè.

 

Thạch Thanh và Điền Thúy Nga đến thôn để bốc t.h.u.ố.c cho Thạch lão đại, đến buộc hết chuyện .

 

“Nương, là bọn họ dối . Chẳng lão thợ săn ngoài , còn hung hãn lắm, tính tình cổ quái đ.á.n.h , thể đối với Ngư ca nhi đến ?” Thạch Thanh trong lòng hụt hẫng.

 

“Đàn ông mà, cái thói mới mẻ qua, bình thường thôi. Đừng lát đá sân viện, chính là vầng trăng trời cũng vác sào tre mà chọc. Chờ lâu sinh chán ghét, tự nhiên liền lộ bản tính thôi.”

 

Điền Thúy Nga vỗ vỗ mu bàn tay Thạch Thanh an ủi: “Thanh ca nhi nhà chúng chính là phu lang của Viên ngoại, ngày lành còn ở phía , cần thiết so đo với cái thứ hạ tiện gì.”

 

Lời là như , nhưng khi ngang qua cửa nhà Tống gia, thấy cổng viện khóa, Điền Thúy Nga đầu thoáng qua, vẫn kìm mà lòng dâng lên một cỗ chua xót. Thầm nghĩ, thợ săn họ Tống giàu như , nên bán rẻ Thạch Bạch Ngư với giá hai mươi lạng, ít nhất cũng gấp đôi mới đúng. Giờ thì chỉ thể tự an ủi rằng Thanh ca nhi nhà nàng tương lai sẽ phu lang của Viên ngoại, ngày hưởng thụ vinh hoa phú quý hết.

 

Thạch Bạch Ngư chỉ là định tranh thủ thời tiết , lên núi đào ít măng mùa đông, tìm ít nấm đông cô mà thôi, nghĩ cửa gặp hai con đen đủi . Vốn dĩ phí thời gian những kẻ liên quan, vờ như thấy. Ai ngờ lướt qua, Điền Thúy Nga một tay túm lấy cánh tay.

 

“Cái thằng Ngư ca nhi nhà ngươi, thật đúng là con gái gả như bát nước hắt ? Ta và biểu ca ngươi hai cái lớn mặt ngươi, ngươi mù mắt thấy?”

 

Lời của Điền Thúy Nga dứt, bà theo thói quen nhéo một miếng thịt mềm cánh tay Thạch Bạch Ngư định véo mạnh.

 

Thạch Bạch Ngư một tay nắm c.h.ặ.t cổ tay bà : “Muốn c.h.ặ.t t.a.y cứ việc thẳng.”

 

“Ngươi…” Điền Thúy Nga trừng lớn mắt, vẻ mặt thể tin : “Ngươi còn dám đ.á.n.h trả?”

 

“Sao mà ngạc nhiên , đây đầu tiên, hơn nữa…” Thạch Bạch Ngư buông cổ tay bà , giơ tay cho bà một cái tát mặt: “Đây mới gọi là đ.á.n.h trả, nhiều lắm cũng chỉ là tự vệ thôi.”

 

Điền Thúy Nga che nửa bên mặt đ.á.n.h, tai ù ong ong kịp hồn.

 

“Nương!” Thạch Thanh vội vàng xem xét tình hình của Điền Thúy Nga, thấy năm ngón tay in rõ ràng cùng với khuôn mặt sưng đỏ nhanh ch.óng, mắt trợn trừng như nứt Thạch Bạch Ngư: “Thạch Bạch Ngư ngươi dám đ.á.n.h nương , nương là đại bá mẫu của ngươi, là trưởng bối! Cái đồ tiểu tiện nhân coi thường trưởng bối , xem đập nát…”

 

“Đánh , đ.á.n.h , nhất là đ.á.n.h chỗ nào dễ thấy vết thương , như mắt thấy tai , tiện mách Tống Ký.” Thạch Bạch Ngư chỉ chỉ má trái của .

 

“Ngươi còn mách chuyện ?!” Thạch Thanh vẻ mặt như gặp quỷ.

 

“Chứ nữa?” Thạch Bạch Ngư nhướng mày.

 

“Ngươi…” Lần Thạch Thanh thật sự sự vô sỉ của Thạch Bạch Ngư cho kinh ngạc: “Cáo mượn oai hùm!”

 

Thạch Bạch Ngư cho là sỉ nhục, ngược còn cho là vinh quang: “Có bản lĩnh thì ngươi cũng tìm một con hổ mà vênh váo thử xem?”

 

 

Loading...