Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:04:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai , một một bò, mắt to trừng mắt nhỏ, Thạch Bạch Ngư với châm ngôn "chỉ cần hổ thì hổ chính là khác" liền tỉnh bơ quỳ gối xoay dậy.
"Vừa vặn như thấy mặt đất vật lấp lánh sáng lên, đang tìm đây." Thạch Bạch Ngư vỗ vỗ y phục.
"Nga." Tống Ký : "Vậy tìm ?"
Thạch Bạch Ngư tiếp tục cúi đầu phủi phủi: "...Không." Thấy Tống Ký gì nữa, lúc mới khụ một tiếng giả vờ chuyện gì xảy ngẩng đầu sang: "Ngươi về ?"
"Cái liền đó lắm, trở về đổi một cái." Tống Ký định phòng củi, Thạch Bạch Ngư ngăn .
"Ca ca đừng động, lấy cho ngươi!" Khoảnh khắc xoay , Thạch Bạch Ngư tự còn lẩm bẩm đúng là đồ l.i.ế.m cẩu, nhưng vì giảm bớt hổ, l.i.ế.m thì l.i.ế.m .
"Ca ca?"
Tống Ký ánh mắt hàm ý sâu xa Thạch Bạch Ngư tung tăng chạy phòng củi, yết hầu khẽ nhúc nhích. " là một cách xưng hô tồi." Tống Ký theo bản năng sờ sợi dây tơ hồng, tay thò vạt áo nơi eo bụng nhưng thấy gì, mới nhớ Thạch Bạch Ngư cầm . Tiểu ca nhi thẹn thùng như , nghĩ cũng sẽ giữ , chắc là ném ở trong núi , nhưng , trong nhà vẫn còn.
"Tống ca, ngươi xem cái ?" Thạch Bạch Ngư cầm một cái liềm thường ngày dùng quen tay đưa cho Tống Ký.
"Được." Tống Ký vươn tay nhận lấy, nhưng , mà hứng thú Thạch Bạch Ngư: "Sao gọi 'ca ca' nữa?"
Mắt Thạch Bạch Ngư cong cong, điều : "Ca ca nhớ về sớm nhé~"
Sau đó Tống Ký dùng bàn tay lớn đặt lên đỉnh đầu, hung hăng xoa một cái. Cậu đưa tay sờ lên, tóc xoa thành ổ gà. Thạch Bạch Ngư cụp mi, lập tức vui: "Ca, ngươi qua một câu ?"
"Nói gì?" Tống Ký hỏi.
"Máu thể đổ, đầu thể rơi, kiểu tóc thể loạn!" Thạch Bạch Ngư hậm hực.
Tống Ký thành thật: "Chưa từng qua."
"Vậy bây giờ ngươi qua đó!" Nói xong lườm Tống Ký một cái, Thạch Bạch Ngư xoay tìm Mao Cầu chạy gây sự.
Tống Ký vốn dĩ định , thấy như vội theo , đột nhiên nhớ hỏi: "Sao thấy Thực Thiết Thú ?"
Thạch Bạch Ngư lập tức chuyển dời sự chú ý, tính tình đến nhanh nhanh: "Cái gì Thực Thiết Thú, khó quá, chúng đặt tên cho nó ."
"Ừm, ." Tống Ký gật đầu: "Đặt tên gì?"
"Thì..." Thạch Bạch Ngư giả bộ nghĩ nghĩ: "Nó là lông, mập mạp như một cục cầu, thì gọi là Mao Cầu ."
Tống Ký xong sững sờ, nghĩ đến việc Thạch Bạch Ngư sớm gọi Thực Thiết Thú là "Mao Cầu" , còn tìm một lý do để gọi như , kìm bật .
"Thế nào?" Thạch Bạch Ngư thấy phản ứng, đầu hỏi.
"Khá ." Tống Ký phụ họa: "Cứ gọi là Mao Cầu."
Thạch Bạch Ngư lập tức vui vẻ, nhưng đ.á.n.h giá Tống Ký từ xuống , đầy vẻ nghi hoặc: "Ngươi cắt cỏ , theo gì?"
"Nhớ một thứ quên đưa cho ngươi." Tống Ký ngay đó đưa tay lòng n.g.ự.c lục lọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-38.html.]
Thạch Bạch Ngư tò mò mở to mắt chằm chằm.
Sau đó liền thấy Tống Ký từ trong lòng n.g.ự.c lấy một quả dại, vỏ màu đỏ thẫm, giống quả mận mà giống quả mận, vỏ còn mang theo một lớp lông tơ trắng mịn.
"Đây là cái gì?" Thạch Bạch Ngư nhận lấy xoay qua xoay xem xét.
"Huyết quả." Tống Ký : "Trong núi nhiều, vị ngọt thanh, cho nên cứ đến mùa đều sẽ hái một ít để ăn cho đỡ thèm."
Thạch Bạch Ngư: "..."
Ừm, tên trực tiếp và chính xác. Đưa đến gần mũi ngửi ngửi, quả thật tỏa một mùi hương thanh nhàn, còn mang theo một chút vị ngọt.
"Lúc cắt cỏ lúc thấy, nhưng phần lớn đều còn chín, nên hái nhiều, chỉ hái một quả về cho ngươi nếm thử cho tươi." Tống Ký dặn dò: "Nhớ gọt vỏ hẵng ăn."
Dứt lời, liền xoay . Thạch Bạch Ngư theo bóng dáng rời , một lúc lâu , tung quả trong tay lên một tay đỡ lấy, xoay về phía chuồng thỏ. Cậu đoán, Mao Cầu hẳn là ở bên đó.
Mặc dù mới ở chung đầy hai ngày, nhưng Thạch Bạch Ngư đại khái nắm rõ tính tình của tiểu gia hỏa. Nũng nịu, thích chơi và thích thứ gì đó mềm mại giống . Nghĩ đến bộ dạng tiểu gia hỏa hôm qua thấy con thỏ hai mắt tròn xoe nổi, Thạch Bạch Ngư liền kìm .
Chuồng thỏ ở phía nhà, Thạch Bạch Ngư vòng từ phía chuồng bò sang, quả nhiên thấy tiểu gia hỏa đang thẳng bám chuồng thỏ, " " giao lưu thiện, thỉnh thoảng còn cố gắng giơ vuốt sờ sờ.
"Mao Cầu, nghịch ngợm." Thạch Bạch Ngư tiến lên bế tiểu gia hỏa lên, tiện tay ném chút cỏ khô chuồng thỏ, thấy hai con thỏ ăn vui vẻ ảnh hưởng gì, lúc mới yên tâm ôm tiểu gia hỏa rời .
Không ngờ mới hai bước, liền thấy tiếng Tống lão đại. Vì cố ý đè thấp giọng, cách bức tường viện thực rõ ràng. Tống lão đại sẽ chứng nào tật nấy, chạy đến xổm góc tường rình rập đó chứ? Thạch Bạch Ngư nghĩ, nhẹ bước chân qua.
Càng gần, tiếng trở nên rõ ràng, lúc mới phát hiện ở phía bên tường ngoài Tống lão đại , còn một nữa.
"Ngươi bây giờ chính là tàn hoa bại liễu, đường đường chính chính tái giá chắc chắn khó, nhưng ngươi còn trẻ, thể cứ ở trông coi hai gian nhà tranh nát cả đời ?"
"Với , cái loại quả phụ cửa lắm thị phi , một hai ngày thì còn , chứ lâu dài, cuộc sống chắc chắn dễ chịu nha. Chỉ cần theo , bảo đảm sẽ tác hợp ngươi cùng lão Nhị, lão Nhị là thương yêu, đến lúc đó thì còn ngày lành nào là ?"
"Ngươi về dọn dẹp kỹ càng một chút , tối nay giờ Tý sẽ đến tìm ngươi, nhớ để cửa, bằng động tĩnh, để khác thì cho danh tiếng của ngươi ."
Tiếng Tống lão đại õng ẹo ghê tởm, mặc dù từ đầu đến cuối hé răng, nhưng từ những lời đe dọa dụ dỗ của Tống lão đại cơ bản thể đoán cùng chính là Bạch Như Lan.
Hạ Chí
Đây là thấy quả phụ nơi nương tựa, liền vội vàng tới dây dưa ? Lại còn lấy Tống Ký cớ, đúng là ngứa đòn!
Tuy rằng tức giận nhẹ, nhưng Thạch Bạch Ngư động, xem Bạch Như Lan ý tứ gì. Nỗi bất hạnh của Bạch Như Lan đồng tình, nếu là hàng xóm, thể giúp đỡ chắc chắn sẽ giúp một chút, nhưng nếu là lo, thì vẫn nên tránh xa thì hơn.
Thế nhưng đợi hồi lâu, cũng thấy Bạch Như Lan lên tiếng, tựa như, ngầm chấp nhận lời Tống lão đại .
Thạch Bạch Ngư vuốt ve đầu Mao Cầu, thần sắc lạnh xuống, lập tức lạnh một tiếng buông Mao Cầu: "Tống lão đại, ngươi nó thiếu đ.á.n.h ? Khuyến khích câu dẫn Tống Ký chạy đến chân tường nhà bàn bạc, ngươi đúng là một nhân tài!"
Thạch Bạch Ngư cất tiếng, tức thì dọa hai ngoài tường giật nảy . Tống lão đại xoay định chạy, nhưng vẫn Thạch Bạch Ngư nhảy tường đá một cú đá bay xuống đất. Không đợi dậy, Thạch Bạch Ngư quỳ gối vững vàng lưng Tống lão đại, nắm lấy cánh tay bẻ quặt lưng.
"A đau đau đau đau!" Tống lão đại lập tức đau đến kêu toáng lên: "Mau buông tay!"