Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:04:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hiện giờ Bạch gia chắc chắn hối hận c.h.ế.t, nếu lúc hủy hôn, gả cho Tống Ký, nào những chuyện ?"
"Hoàng lão bà t.ử cũng thật ác độc tâm đen, Bạch Như Lan đuổi đến của hồi môn cũng cho mang , chỉ còn mấy bộ y phục cũ."
"Cũng trách Hoàng lão bà t.ử, Bạch Như Lan gả về Hoàng gia cũng mấy năm, bụng vẫn động tĩnh, Hoàng gia hưu nàng là tận tình tận nghĩa ."
"Nghe Bạch gia tống cổ Bạch Như Lan đến nhà cũ bên ."
"Nhà cũ của Bạch gia, chẳng ở lưng nhà Tống Ký ?"
"Nha, đây là thấy Ngư ca nhi sống , Tống Ký là thương yêu, đỏ mắt nên cố tình đến đó ."
"Khi là khuê nữ nhà lành thì chướng mắt Tống Ký, giờ thành quả phụ , Tống Ký còn thể để mắt đến nàng ?"
"Hoàng lão bà t.ử hôm qua khăng khăng con trai bà Bạch Như Lan cùng tình nhân hại c.h.ế.t, ầm ĩ dữ lắm, nếu thôn trưởng đè xuống thì báo quan ."
"Tình nhân? Tống Ký ư? Người lúc còn mang theo phu lang, lão bà t.ử đúng là hồ đồ!"
...
Cách một bức tường, Thạch Bạch Ngư bất đắc dĩ đổ đầy tai chuyện bát quái, kìm cảm thán, quả nhiên là cửa quả phụ lắm thị phi.
Thế nhưng việc nhà họ Hoàng cũng thật quá đáng, con trai mới qua đời, lưng liền đuổi con dâu khỏi nhà. Nói cho cùng, đơn giản là để chiếm đoạt chút đất đai nhà cửa đó.
Chuyện như kỳ thực thấy nhiều lạ, đến phong kiến cổ đại, ngay cả ở hiện đại, nữ nhân nếu may mất trượng phu nhà chồng khi dễ chiếm đoạt gia sản cũng . Theo lời họ, nữ nhân sớm muộn cũng tái giá, đồ đạc giữ chẳng qua là lợi nhà đẻ, lợi ngoài. Dù ở thời đại nào, chung quy cũng thiếu những kẻ ghê tởm như .
Thạch Bạch Ngư lắc đầu, tiếp tục xử lý cỏ dại trong vườn rau. Đột nhiên, động tác khựng , hậu tri hậu giác mới nhận trọng điểm của cuộc bát quái.
Bạch Như Lan hiện tại... đang ở phía nhà họ ?
Nghĩ đến những lời nhàn rỗi lúc nãy, giống như việc Bạch Như Lan ở nhà họ là ý gì đó với Tống Ký, khỏi nhíu mày. Đang tức giận vì những đó lấy Tống Ký bàn tán, thì cổng viện gõ vang.
"Ai ?" Thạch Bạch Ngư vội vàng dậy xoa xoa tay, bước khỏi vườn rau tới.
Kỳ thực cổng viện khóa c.h.ặ.t, quen cơ bản đều chỉ cần chào một tiếng là , nhưng cũng lên tiếng, Thạch Bạch Ngư trong lòng còn chút kỳ lạ, ngờ tới thấy Bạch Như Lan vác cái rổ co ro ngoài cửa.
"Là ngươi ..." Vừa mới xong bát quái thì đến, Thạch Bạch Ngư khỏi chút ngượng ngùng.
"Chuyện hôm qua, đa tạ ngươi và Tống đại ca giúp đỡ, cũng gì đáng giá để mang , trứng gà là lén mang từ nhà Hoàng gia , nhiều lắm, chỉ năm quả, mong ngươi đừng chê." Ánh mắt Bạch Như Lan lướt qua lưng Thạch Bạch Ngư, thấy sân lát gạch đá, bộ y phục mới Thạch Bạch Ngư, mắt nàng chua xót, cũng chẳng gì thêm, đặt rổ xuống rời .
"Ai..." Thạch Bạch Ngư gọi , kết quả đối phương chạy mất, xoay còn tăm . Hướng nàng , đúng là phía nhà họ. Cậu nhớ rõ căn nhà đó đổ nát, khi xử lý vườn rau phía để ý, trông chẳng khác gì nhà hoang cả.
Thở dài, Thạch Bạch Ngư khom lưng nhấc cái rổ lên, mới chuẩn xoay trở , Tống Ký cõng cỏ về đến cổng nhà.
"Ngươi về ?" Thạch Bạch Ngư thấy Tống Ký thì mắt sáng lên, thấy sọt cỏ của chất cao hơn cả đầu một mảng lớn, vội vươn tay đỡ: "Sao nhiều thế, mệt ?"
Tống Ký cho đỡ: "Không mệt." Ngay đó chú ý đến cái rổ tay : "Đây là?"
Thạch Bạch Ngư thành thật trả lời: "Bạch Như Lan đưa tới để cảm tạ chúng ."
Tống Ký gật đầu: "Mang bếp ." Nói xong liền cõng sọt về phía chuồng bò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-37.html.]
Đổ cỏ chuồng bò, Tống Ký cũng nghỉ ngơi, cõng sọt khỏi cửa.
"Tống ca!" Thạch Bạch Ngư đặt trứng gà xong , vội gọi : "Ngươi gom mấy sọt cỏ khô , chắc đủ ăn mấy ngày chứ, còn nữa ?"
"Tranh thủ thời tiết , đốn thêm một ít." Tống Ký cởi túi nước uống nước miếng: "Không chỉ tiêu hao mỗi ngày, mà còn dự trữ, như mùa đông mới đủ."
"Mùa đông còn lâu mà." Thạch Bạch Ngư sờ sờ mặt Tống Ký: "Xem ngươi kìa, đen sạm ." Mùa xuân mặt trời tuy nóng, nhưng tia t.ử ngoại cũng mạnh.
"Đen thì đen, chỉ cần Ngư ca nhi của chúng trắng là ." Tống Ký đưa tay nhéo nhéo mặt Thạch Bạch Ngư: "Giống như đậu hũ non ."
Thạch Bạch Ngư: "..."
"Ta đốn thêm một sọt nữa thôi về." Tống Ký biểu cảm vô ngữ của Thạch Bạch Ngư chọc : "À đúng , nhà Hà thẩm mới ấp một lứa gà con, bán, lát nữa chúng qua chọn mấy con."
Nghe thấy gà con, Thạch Bạch Ngư kích động, vội vàng gật đầu: "Được!"
Tống Ký vỗ vỗ đầu định , Thạch Bạch Ngư kéo tay , đầu liền thấy tiểu ca nhi vẻ mặt ngượng ngùng , trong mắt khỏi hiện lên một tia mờ mịt.
"Đừng động đậy vội." Thạch Bạch Ngư hai tay bám lấy vai Tống Ký, kiễng chân: "Ta hôn ngươi một cái."
Dù Tống Ký là thô kệch, lời bày tỏ tình yêu thẳng thắn như , cũng kìm trong lòng nóng lên, tai đỏ bừng. Tiếp theo khoảnh khắc, nụ hôn của Thạch Bạch Ngư liền dừng môi , thở đan xen, sâu cũng lùi, cứ như chạm . Cuối cùng vẫn là Tống Ký khẽ một tiếng, ôm gia tăng nụ hôn .
"Nghe những lời nhàn rỗi đó ?" Một nụ hôn kết thúc, Tống Ký thấu hiểu xoa nắn gáy Thạch Bạch Ngư: "Chúng cứ sống cuộc đời của , cần bận tâm."
Không ngờ Tống Ký liếc mắt một cái thấu, Thạch Bạch Ngư ngượng ngùng, nhưng nghĩ đến những lời đó, vẫn vui.
" mà bọn họ..."
"Ngư ca nhi." Tống Ký cắt ngang lời Thạch Bạch Ngư.
"Được ." Thạch Bạch Ngư thở dài: "Ta chỉ là tức giận vì bọn họ vu khống ngươi, thật thể hiểu nổi, thể ba hoa chích chòe, đây chẳng là hại ." Khó trách Tống Ký mang tiếng đồn xa, thật là thể thiếu công lao của những bà tám lưỡi dài .
"Được , đừng giận nữa." Tống Ký kiên nhẫn dỗ dành: "Vườn rau dọn dẹp xong xuôi thì về phòng nghỉ ngơi , đừng quá mệt, sẽ về nhanh thôi."
Thạch Bạch Ngư gật đầu, theo Tống Ký rời , lúc mới qua khép hờ cổng viện.
Thế nhưng khi dọn dẹp xong vườn rau, Thạch Bạch Ngư cũng về phòng nghỉ ngơi, mà là ở trong sân tập hít đất. Vừa nãy khi ôm, cảm thấy Tống Ký véo hai cái ở eo , nghĩ đến dạo ăn ngon ngủ yên, chắc là chút dính mỡ , tức thì liền nảy sinh cảm giác nguy cơ. Làm trò mặt Tống Ký thì ngại, đành tranh thủ lúc ở nhà trộm tập luyện, để giữ gìn cái eo nhỏ thon gọn.
Một tiểu thụ cực phẩm chất lượng , chỉ cần một cái m.ô.n.g vểnh khiến thần hồn điên đảo, mà còn một cái eo , những dễ ôm mà còn dễ uốn cong.
Hạ Chí
"Ngư ca nhi, ngươi đang gì đấy?"
Tống Ký , khiến Thạch Bạch Ngư giật đến eo cơ nhũn , lập tức mất sức bẹp xuống đất.
Tống Ký: "..."
Thạch Bạch Ngư: "..."