Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 361
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:17:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mắt thấy Thạch Bạch Ngư xong liền bỏ , Tống Ký quýnh quáng, vội vàng duỗi tay níu lấy cánh tay .
"Ân?" Thạch Bạch Ngư dừng bước, cánh tay , đoạn ngước mắt Tống Ký: "Còn chuyện gì ?"
"Còn giận hả?" Tống Ký thấy chẳng ai chú ý bên , liền trực tiếp kéo Thạch Bạch Ngư về phòng: "Đêm qua như , cũng chẳng dễ chịu hơn ngươi là bao, nhưng đó chẳng là bất đắc dĩ ? Thân thể ngươi quan trọng hơn mà, ?"
Thạch Bạch Ngư gì, chỉ khẽ nhướng mí mắt liếc xéo .
Tống Ký: "..."
"Yên tâm." Thạch Bạch Ngư rút tay khỏi tay Tống Ký, đoạn giơ tay sửa cổ áo cho , vỗ vỗ những nếp nhăn n.g.ự.c : "Đêm qua nửa đêm tỉnh giấc, thấy quả thật nên cô phụ dụng tâm lương khổ của ngươi, thế nên vì thể bản mà nghĩ, từ hôm nay trở , khẳng định sẽ đem bốn chữ thanh tâm quả d.ụ.c khắc lên đầu."
Tống Ký , khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Ngươi thể nghĩ như thì..."
đợi hết, Thạch Bạch Ngư ngắt lời.
"Chốc nữa sẽ cho dọn phòng bên cạnh ." Thạch Bạch Ngư đến hòa nhã: "Trước đó, vì sự cho cả hai , vẫn nên ngủ riêng phòng thì hơn."
Tống Ký: "!!!" Hắn thầm nghĩ, là cấm d.ụ.c chứ tuyệt d.ụ.c!
"Ta bận, thư phòng đây." Thạch Bạch Ngư xoay bước cửa: "Tống ca cũng lúc nhân thời gian mà tịnh dưỡng cho , kẻo ngượng ngùng dám ." Chẳng đợi Tống Ký kịp níu giữ, Thạch Bạch Ngư chuồn nhanh như bôi mỡ gót chân.
Tống Ký: "..."
Thạch Bạch Ngư , chân tới thư phòng, chân hạ nhân liền thoăn thoắt dọn dẹp căn phòng bên cạnh. Xưa nay tiểu đ.á.n.h tiểu nháo thì chỉ đá Tống Ký khỏi phòng, giờ đây hiển nhiên là thật sự dứt khoát, Thạch Bạch Ngư tự dọn sang phòng bên cạnh.
Tống Ký vốn dĩ chỉ vô ngữ chứ hoảng lắm, giờ phút thì luống cuống. Hắn chẳng màng hạ nhân đang gì, lập tức tìm đến thư phòng.
"Ngư ca nhi!" Cửa còn gõ, Tống Ký trực tiếp đẩy cửa xông : "Ngươi đến nỗi , cư nhiên vì chuyện mà đòi phân phòng?"
"Đến nỗi." Thạch Bạch Ngư đang kế hoạch công trình tu sửa đường, đầu cũng chẳng ngẩng lên: "Ngủ cùng chăn đệm, đó là . Ngươi cùng ?"
"Không ..." Tống Ký thấy thật sự đang bận, cũng tiến lên quấy rầy, tự xuống một bên: "Ngươi như thật cần thiết. Thái y là bảo hai tiết chế, tuyệt d.ụ.c. Ngươi chẳng tổn thương tình cảm ?"
"Sẽ ." Thạch Bạch Ngư nghĩ thông suốt: "Ngươi nếu thì cứ đến đây, cho ngươi cửa."
Tống Ký: "..." Hắn cảm thấy như thể hoàng đế lâm hạnh phi t.ử .
Hạ Chí
"Còn nữa." Thạch Bạch Ngư ngẩng mắt Tống Ký, khóe miệng cong cong: "Phu thê bình thường chẳng cũng ngủ riêng phòng ? Bọn họ đều sân viện riêng, chúng chỉ là ở phòng bên cạnh, còn gần nữa, tiện bề qua thôi."
Tống Ký: "..." Nếu lý lẽ thì nữa, dù chuyện ngủ riêng phòng, tuyệt đối thể nào, cửa nẻo cũng !
Chẳng màng Thạch Bạch Ngư đang bận , Tống Ký tiến lên một khiêng lên vai, liền trực tiếp ném lên giường nệm mà "xử lý" luôn. Hắn nghĩ, còn là d.ụ.c cầu bất mãn mà loạn , thì để thỏa mãn.
Tuy nhiên, Tống Ký cũng chỉ khí thế hung tợn thôi, rốt cuộc vẫn là cố kỵ thể Thạch Bạch Ngư, cực kỳ khắc chế. Hắn cố gắng hết sức để Thạch Bạch Ngư thoải mái, nhưng cũng đến mức tổn thương sức khỏe.
"Vừa lòng ?" Nhìn Thạch Bạch Ngư vẻ mặt thỏa mãn, Tống Ký nhặt một sợi tóc mồ hôi ướt của , quấn quanh đầu ngón tay: "Ba ngày một thì ba ngày một . Phân phòng ngủ thì thể nào, phu thê khác thế nào quản, nhưng nhà thì quy củ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-361.html.]
"Nga." Thạch Bạch Ngư giống như một chú mèo no nê thỏa mãn, lười biếng nheo nheo mắt.
Tống Ký cứng một chút: "Thế, còn phân phòng nữa ?"
"Phân." Thạch Bạch Ngư cong ngón tay móc cằm Tống Ký: "Khi nào một ngày ba , khi đó dọn về."
Tống Ký: "..."
Cuối cùng, Tống Ký vẫn đành bấm bụng chịu cảnh ngủ riêng với Thạch Bạch Ngư. Ngoại trừ "ngày hiến lương" ba ngày một thể cùng chung chăn gối, ngày thường căn bản cơ hội, mà cũng chẳng dám đòi hỏi nữa.
Hơn nữa, Thạch Bạch Ngư để nhân thời gian mà tịnh dưỡng cho , thì đúng là cho tịnh dưỡng thật. Hai ngày một tiểu bổ, ba ngày một đại bổ, bổ đến thường xuyên chảy m.á.u mũi. Cái khí nhiệt đó khiến dày vò, đừng ba ngày, nửa ngày cũng thấy khó chịu.
Thế nên Tống Ký hiện tại hằng ngày, một bên uống t.h.u.ố.c bổ, một bên uống lạnh, hằng ngày chạy đến quân doanh đổ mồ hôi để tiêu hao thể lực. Cái sự kìm nén đến tàn nhẫn , tránh khỏi đến ngày thì hung hăng phóng thích. Điều hợp ý Thạch Bạch Ngư.
Tuy nhiên, cách như rốt cuộc cũng t.r.a t.ấ.n , Thạch Bạch Ngư cũng là . Một tháng , liền ngừng cho Tống Ký dùng t.h.u.ố.c bổ, còn đặc biệt gọi thái y đến bắt mạch cho Tống Ký.
Nói trắng , thể hao tổn há chỉ Thạch Bạch Ngư. Tống Ký khi ở biên quan từng đại thương tiểu thương ngừng, đến hai thương chí mạng, riêng những vết thương ngầm cũng ít. Nếu bồi bổ và tĩnh dưỡng, thì tự nhiên là hai cùng .
May mắn , thể Tống Ký từ đến nay vẫn cường tráng, một tháng điều trị và bồi dưỡng, những di chứng vết thương ngầm gần như hồi phục còn đáng ngại.
Ngược là Thạch Bạch Ngư, vốn dĩ thể chất yếu, ưu tư quá độ mà tổn thương căn cơ. Dù điều trị một tháng, tuy cải thiện, nhưng khôi phục đến trạng thái ban đầu thì còn chịu khó lắm. Bất quá cũng phần vì quá bận rộn. Tháng vội vàng lo chuyện chiêu thương đấu thầu cho công trình tu sửa đường, nên cũng chẳng nghỉ ngơi đàng hoàng.
"Thạch đại nhân nếu yểu mệnh, việc phòng the tiết chế thôi đủ, các phương diện khác cũng nên chú ý nhiều hơn." Trần thái y cũng ngóng chuyện Thạch Bạch Ngư gần đây bận rộn: "Công vụ dù bận đến mấy, cũng việc và nghỉ ngơi hợp lý mới ."
Lời của Trần thái y khiến Thạch Bạch Ngư chẳng bận tâm mấy, nhưng Tống Ký sợ đến toát mồ hôi. Sau đó, chỉ giữ vững giới hạn "ba ngày nộp lương" mà còn bắt đầu hạn chế thời gian công vụ của Thạch Bạch Ngư.
chuyện nối tiếp chuyện , dù Thạch Bạch Ngư chậm , đôi khi cũng là lòng thừa mà lực bất tòng tâm.
Chẳng còn cách nào khác, Tống Ký đành học cách giúp .
Vừa lúc sứ thần Mộc Di sắp đến, hoàng đế phái hiệp trợ Binh Bộ và Lễ Bộ lo liệu công việc tiếp đón. Đương nhiên, trọng điểm là dùng cách phô trương nhất để dằn mặt thị uy đối phương. Vì chủ ý là do Thạch Bạch Ngư đưa , nên cũng phân một phần nhiệm vụ.
Các lễ chế và quy trình khác, Lễ Bộ đó chuẩn thỏa đáng, việc bài binh bố trận thì Binh Bộ cũng đang gấp rút tiến độ hề chậm trễ. Theo lý mà , chẳng chuyện gì của Thạch Bạch Ngư, nhưng chịu nổi việc hoàng đế vạn vô nhất thất, cứ kiểm tra và bổ sung chỗ thiếu sót qua từng diễn tập.
Việc vốn dĩ là một chức vụ nhàn rỗi, nhưng ngặt nỗi Thạch Bạch Ngư còn đang chuẩn công trình tu sửa đường, thái y dặn dò kết hợp việc và nghỉ ngơi, nên chút thể xoay sở kịp.
Những việc khác Tống Ký am hiểu nên chẳng giúp gì, nhưng về bài binh liệt trận thì khó . Nghe Thạch Bạch Ngư giảng giải đơn giản một về cách , liền nhận việc về .
Có giúp đỡ, Thạch Bạch Ngư lúc mới xem như thể thở phào nhẹ nhõm.
Thạch Bạch Ngư điều, đến ngày "hiến lương" kế tiếp, liền câu lấy cằm Tống Ký, chủ động : "Cho ngươi một cơ hội, chỉ cần đêm nay hầu hạ thật , liền dọn về."