Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-04 12:56:50
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian chạng vạng mùa đông trôi qua nhanh, nãy còn lờ mờ ánh sáng mà giờ tối đen như mực, đưa tay thấy rõ gì. Thế nhưng, hai vẫn ăn cơm tối.
Tống Ký đang nấu cơm, còn Thạch Bạch Ngư thì ngại dám yên. Cậu mò mẫm xuống giường, va vấp đủ thứ để đến cửa phòng, thì Tống Ký đang tới phát hiện và bế trở giường.
“Không bảo ngươi ở yên giường , xuống đây gì?” Tống Ký thắp đèn dầu, đầu tiểu Ngư ca nhi đang ngoan ngoãn thẳng thớm ở mép giường: “Sợ tối ?”
Thạch Bạch Ngư vốn định giúp một tay, nhưng tròng mắt chuyển động gật đầu.
Trong mắt Tống Ký tựa hồ hiện lên một tia bất lực: “Giờ gì , cứ ngoan ngoãn đợi , nấu cơm.”
“Tống ca.” Thấy Tống Ký định xoay rời , Thạch Bạch Ngư vội dậy theo: “Ta phụ ngươi một tay .”
Không đợi Tống Ký từ chối, Thạch Bạch Ngư kéo tay đối phương, bước nhanh ngoài: “Bếp nhà ngươi ở thế?”
Tống Ký liếc cánh tay kéo, sườn mặt của tiểu Ngư ca nhi phía . Hắn gì, trầm mặc dẫn .
Trong lòng Tống Ký thầm nghĩ Ngư ca nhi thật cách giả vờ, còn học theo kiểu chuyện của mấy vị đại gia ở trấn . Nhà nông gì “phòng bếp”, đó đều là “nhà bếp” cả.
khiến cảm thấy khó chịu vì hư vinh, ngược còn chút đáng yêu. Thần thái tự nhiên cứ như vốn xuất nông hộ, mà lẽ là một Ngư ca nhi cưng chiều trong thành. Nếu chuyện Ngư ca nhi nhảy sông hôm đó gây ồn ào quá lớn, khiến đích đến nhà họ Thạch ở thôn Song Hà một chuyến, thế khốn khó của bao nhiêu dễ dàng, thì lẽ vẻ ngoài của lừa gạt .
Nghĩ đến ngày đó khi đưa về, lúc quần áo thấy lưng và cánh tay đầy những vết sẹo ngang dọc, Tống Ký khẽ nhấp môi, ánh mắt trầm xuống.
Nhà bếp của Tống gia cạnh chuồng bò, từ nhà chính bên tay trái, bước cửa là thể thấy ngay. Tống Ký thấy Thạch Bạch Ngư vẻ mặt tò mò quanh đ.á.n.h giá, liền vội nấu cơm, dẫn quen .
Hạ Chí
“Gạo và lương thực thô trong nhà đều ở mấy cái lu dựa góc tường . Trên xà nhà treo mấy khối thịt khô là do Ngô a ma giúp ướp cách đây lâu. Dầu, muối, gia vị đều ở trong tủ.”
Tống Ký đến bên các cái lu, lượt vén nắp của từng cái. Thạch Bạch Ngư đầy mong đợi , kết quả là thấy các lu đều… trống trơn.
Không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.
Tống Ký khẽ hắng giọng, như chuyện gì che nắp : “Gần đây thường xuyên lên núi, để ý lắm. Đợi ngày mai trấn bán lợn rừng, sẽ mua thêm chút về.”
Nghe trấn , cái “radar trì độn” của Thạch Bạch Ngư lập tức sáng rực.
“Tống ca…” Đối diện với ánh mắt của Tống Ký, Thạch Bạch Ngư thẹn thùng : “Ta cũng trấn xem , ngươi thể dẫn ?”
“Sao nào?” Tống Ký nhướng mày: “Đi do thám địa hình, đó dễ bề bỏ trốn ?”
Thạch Bạch Ngư ngoan ngoãn: “Không trốn .”
“À.” Tống Ký xoay về phía bếp lò: “Không .”
Thạch Bạch Ngư: “…” Bĩu môi.
“Bĩu môi cũng vô ích.” Tống Ký hất cằm về phía cái bàn thấp bên cạnh: “Qua bên , đồ ăn lát nữa là xong.”
Thạch Bạch Ngư vốn là đến giúp, nhưng quanh thì thấy đồ ăn thái sẵn, lửa là củi khô cần canh liên tục, cơm cũng nấu xong, chỉ còn việc xào thức ăn. Xem quả thật cần giúp đỡ, liền “” một tiếng, dịch đến cái bàn thấp xuống, một tay chống cằm, nghiêng đầu Tống Ký đang bận rộn.
Ánh đèn dầu mạnh, lấp la lấp lánh chiếu sáng cả nhà bếp cũng mấy rõ ràng. Người đàn ông cởi trần thành thạo xao nồi, cơ bắp cánh tay co rút theo từng động tác. Cảnh tượng đó hiểu chạm trái tim Thạch Bạch Ngư.
“Tống ca.” Thạch Bạch Ngư chớp chớp mắt, nén tò mò hỏi: “Tại sợ ngươi ?”
Cậu thật sự nghĩ , Tống Ký thế nào cũng giống một lão thợ săn xí hung ác. Có tác giả hiểu lầm gì đó ? Rõ ràng đây là một soái ca mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-3.html.]
Nhìn xem cái khí chất nam tính ập mặt … Ực! Thạch Bạch Ngư nuốt nước miếng.
“Không quan trọng.” Dừng một chút, Tống Ký đầu Thạch Bạch Ngư: “Ngươi cũng sợ, ngươi tự hỏi chẳng sẽ ?”
“Chắc là… hữu xạ tự nhiên hương?” Thạch Bạch Ngư nghĩ nghĩ.
Tống Ký nheo mắt liếc một cái, động tác tay ngừng: “Trêu chọc đấy ?”
Thạch Bạch Ngư: “?”
Tống Ký đáp lời nữa, nhanh xong đồ ăn. Hắn trực tiếp đến tủ chén lấy hai cái bát to, mỗi bát đong đầy cơm, xúc hai muỗng thức ăn đậy lên . Sau đó cầm đũa bưng đến cái bàn thấp.
“Ăn , ăn xong thì ngủ sớm một chút.” Tống Ký xuống đối diện Thạch Bạch Ngư.
Thạch Bạch Ngư bát cơm với món thịt khô kho dưa muối theo kiểu cổ đại mặt, khó khăn nuốt nước miếng: “Nhiều quá…”
“Ăn nhiều một chút cho khỏe.” Tống Ký ăn ngấu nghiến: “Mông ngươi còn mấy lạng thịt kìa.”
Thạch Bạch Ngư: “…”
Một bữa cơm, Thạch Bạch Ngư ăn nhạt nhẽo vô vị. Câu “mông ngươi còn mấy lạng thịt” cứ canh cánh trong lòng . Lợi dụng lúc Tống Ký chú ý, lén lút nhéo vài cái m.ô.n.g . Cũng… vẫn chút thịt, chỉ là săn chắc thôi.
là một tiểu thụ chất lượng từng vòng eo thon gọn, đôi chân dài và vòng ba quyến rũ, Thạch Bạch Ngư hiện tại vẫn chút đả kích.
Bữa cơm ăn thật sự vô cùng buồn bực, thẳng đến khi lên giường ngủ, Thạch Bạch Ngư vẫn còn bận tâm chuyện đó.
Không là vì e ngại điều gì vì ghét bỏ mà Tống Ký vội vàng “viên phòng”, vẫn ngủ ở phòng bên cạnh. Trong phòng chỉ một Thạch Bạch Ngư, sợ thấy, liền dậy luyện một bộ yoga, trong lòng mới thấy thoải mái hơn.
Làm xong yoga, Thạch Bạch Ngư vẫn yên tâm, sấp giường tiếp tục thực hiện các động tác nâng m.ô.n.g, hạ eo, kéo giãn. Đang giữ một tư thế khiến khác mơ màng, liền thấy Tống Ký ở cửa, vẻ mặt rõ ràng .
Thạch Bạch Ngư: “…” Chầm chậm thu động tác .
“Ngươi đang gì?” Tống Ký hồi tưởng chuỗi động tác của Thạch Bạch Ngư , ánh mắt tối sầm, hiểu thấy miệng khô lưỡi khô.
“Rèn luyện m.ô.n.g.” Nhìn thấy ánh mắt của Tống Ký, Thạch Bạch Ngư lúc mới đỏ bừng mặt vì ngượng: “Khụ, tức là tập nâng m.ô.n.g đó.”
Tống Ký: “…”
“Ngủ sớm một chút .” Nói xong, Tống Ký vội vàng xoay rời , thế nào cũng thấy giống bỏ chạy. Thạch Bạch Ngư vốn còn đang hổ, nhưng cái vẻ ngây thơ chất phác của Tống Ký chọc cho phát , kích động đến nỗi xoay lăn một vòng giường.
Ngày hôm , Tống Ký vẫn như cũ, trời sáng tỏ khỏi nhà. Thạch Bạch Ngư thấy tiếng động, nhưng thể khỏi ổ chăn. Ban đêm dường như một trận tuyết rơi, chăn đắp đều lọt gió, lạnh đến mức bản năng cuộn c.h.ặ.t chăn, ngủ say đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh .
Mơ mơ màng màng còn chịu dậy, tiếng gõ cửa "phanh phanh phanh" cho giật .
"Ai nha, đến ngay đây!"
Tưởng chuyện gì, Thạch Bạch Ngư lên tiếng, vội vàng vén chăn lên mở cửa.
Không ngờ cửa hé một khe, thò tay đẩy mạnh, khiến loạng choạng. Thạch Bạch Ngư định hình, ngẩng đầu lên thì thấy Điền Thúy Nga đang ở cửa, ánh mắt bà trừng trừng , như thể một ác quỷ đòi mạng .