Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:02:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện Thạch Bạch Ngư cùng Hoàng Ngọc Anh đ.á.n.h núi, trải qua một thời gian dài vẫn là đề tài nóng hổi nhất trong thôn. Chỉ cần cửa, lúc nào cũng thể gặp ba năm bà thím tụ tập buôn chuyện về việc .
Thạch Bạch Ngư và Tống Ký cũng va vài . Tống Ký thì mặt vẫn lạnh tanh, hối hận vì đ.á.n.h Tống lão đại nhẹ quá; còn Thạch Bạch Ngư thì chẳng bận tâm chút nào. Gặp kẻ hổ, thì chính là hổ hơn cả , như mới khiến ghê tởm. Cậu chẳng qua là lấy độc trị độc mà thôi, chuyện mất mặt gì, chẳng gì mà dám .
Hơn nữa, Tết đến nên thật vui vẻ, so đo những chuyện lông gà vỏ tỏi gì? Thay vì so đo những thứ đó, chi bằng bữa cơm tất niên thật phong phú.
“Tống ca, chúng ăn Tết nhà thích chúc Tết ?” Tuy rằng Tống Ký sớm phân gia với Tống lão đại, nhưng Thạch Bạch Ngư cảm thấy Tống gia hẳn là còn thích khác.
“Không .” Tống Ký đổ đầy lu nước, đặt thùng gỗ sang một bên, vén tay áo lên nhận lấy con d.a.o tay Thạch Bạch Ngư, liền đoá đoá băm thịt thớt.
Thạch Bạch Ngư chút ngạc nhiên, nhưng hỏi nhiều, gật đầu lấy tinh bột , lát nữa nấu thịt ba ba và thịt viên chiên giòn dùng đến.
Hai kỳ thực ăn hết bao nhiêu, nhưng vẫn nghiêm túc chuẩn . Ngày Tống Ký một thường qua loa với bánh màn thầu trắng đơn giản, năm nay gia đình, cuối cùng cũng khác . Hắn đầu về phía Thạch Bạch Ngư đang chuyên chú cải mai ướp thịt, mặt vẫn trắng nõn xinh yếu ớt, cằm nhọn hoắt, nhưng so với lúc mới đến thì nhiều thịt hơn một chút, khí sắc cũng hơn nhiều.
“Băm thịt của ngươi , chằm chằm cái gì?” Thạch Bạch Ngư đầu cũng thể cảm nhận ánh mắt nóng rực từ bên cạnh, hiếm khi chút tự nhiên.
“Thịt ba ba là gì?” Tống Ký thu hồi tầm mắt hỏi một câu.
Thịt ba ba là một trong những món ăn đặc sản của quê hương Thạch Bạch Ngư, cùng với cải mai ướp thịt đều là những món thể thiếu trong các bữa tiệc, nhưng hình dung thế nào.
“Thịt ba ba là đem thịt băm nhuyễn, trộn với tinh bột cho lên nồi hấp, gần chín thì quét thêm một lớp lòng đỏ trứng là .” Thạch Bạch Ngư tuy rằng nên thế nào, vẫn kiên nhẫn giải thích với Tống Ký: “ chỉ như thì thể dọn bàn, cắt thành lát, cùng với củ cải hoặc khoai lang, đậu Hà Lan linh tinh cho lên nồi hấp thêm nữa mới .”
Tống Ký xong hỏi thêm, gật đầu tiếp tục vùi đầu bận rộn. Số bạc bán con hươu đó đều dùng để mua sắm đồ Tết, hữu dụng vô dụng đều mua một đống lớn. Chỉ riêng điểm , quả là một nhà một cửa , cả hai đều phá của, tiêu tiền.
“Cơm tất niên nên mời Ngô a ma cùng ăn , một quạnh quẽ?” Thạch Bạch Ngư đột nhiên hỏi.
Ngoài dự đoán, Tống Ký lắc đầu: “Không cần, sẽ đến .”
Thạch Bạch Ngư từ lời Tống Ký suy đoán hẳn là nguyên nhân gì đó ai , nhưng hỏi gì cả: “Vậy lát nữa ngươi đem một ít thịt ba ba và thịt viên chiên giòn đưa cho Ngô a ma , nhiều như hai cũng ăn hết.”
Lần Tống Ký đồng ý: “Được.”
Trời còn tối hẳn, trong thôn lác đác vang lên tiếng pháo trúc “đôm đốp đôm đốp”. Không tiếng pháo nổ liên hồi ồn ào, nhưng khí Tết khơi gợi. Thạch Bạch Ngư động tĩnh, chút hứng thú, cứ nhịn đầu ngoài cửa.
Tống Ký thấy thế, ngừng tay, bưng cái than bồn ngoài đặt ở cửa sân, lấy một túi pháo trúc chuẩn sẵn đưa cho Thạch Bạch Ngư.
“Phần còn , than bồn đặt ở cửa sân , ngươi chơi .”
Thạch Bạch Ngư: “……”
Luôn cảm thấy đối xử như trẻ con mà dỗ dành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-23.html.]
vẫn buông việc rửa tay nhận lấy cái túi. Trước đây ăn Tết đều là pháo hoa, pháo nổ, loại pháo trúc nguyên thủy , chỉ thấy trong sách giáo khoa, còn từng chơi bao giờ.
Thạch Bạch Ngư vui vẻ vô cùng chơi, nhanh ngoài cửa liền vang lên tiếng tre nổ “đôm đốp đôm đốp”. Tống Ký , động tác tay ngừng, khuôn mặt vốn hung thần ác sát vì vết sẹo mặt hiếm khi trở nên dịu dàng.
Bữa cơm tất niên của hai chuẩn vô cùng phong phú, đầy một bàn lớn chừng mười ba món, đều là thịt cá, món mặn. Hai từ chiều tối ăn đến nửa đêm, no ngoài đốt pháo trúc một lát, bụng đói ăn tiếp. Người khác thì tán gẫu đón giao thừa, hai họ thì , ăn cơm tất niên đón giao thừa, lấy lý do càng ăn càng , lâu lâu dài dài.
nửa đêm Thạch Bạch Ngư liền chịu nổi, lúc ăn canh thì mặt úp bát canh, ngẩng lên nữa, uống canh ngủ. Hơn nữa còn uống mấy chén rượu nhỏ, đầu liền chôn trong bát canh khò khè sủi bọt.
Tống Ký giật , vội vàng tới vớt lên, đó liền bộ dạng mặt đầy nước canh của Thạch Bạch Ngư chọc .
“Sao giống hệt trẻ con .” Lấy khăn cẩn thận lau mặt cho , Tống Ký lúc mới ôm về phòng.
Thạch Bạch Ngư giường mơ mơ màng màng trở : “Tống ca, tân niên vui vẻ~”
Động tác dậy của Tống Ký dừng , tay chống bên cạnh đầu Thạch Bạch Ngư, cúi một hồi lâu, cúi xuống hôn nhẹ lên trán .
“Tân niên vui vẻ.”
Tống gia thích khác, cần cùng nhà Tống lão đại qua , hai ngày hôm việc gì , ôm ngủ nướng thỏa thích.
Chủ yếu là Thạch Bạch Ngư ngủ, Tống Ký thì mở mắt thì đảm đương gối ôm hình . Cánh tay ôm, eo chân gác, Thạch Bạch Ngư gần như nửa đều đè lên Tống Ký, nhiều Tống Ký dậy mà kinh động đến đều thành công.
Thạch Bạch Ngư ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh, mở mắt phát hiện bộ úp sấp Tống Ký, vội vàng trượt xuống: “Tống ca, sớm ~”
“Sớm.” Tống Ký xoa xoa khóe miệng Thạch Bạch Ngư: “Nước miếng đều chảy .”
Thạch Bạch Ngư mặt nhỏ đỏ bừng, vội vàng giơ tay lau, phát hiện căn bản .
“Ngươi lừa !” Ngẩng đầu thấy ý nơi khóe miệng Tống Ký, Thạch Bạch Ngư giật , sắc mê hoặc, ngẩng đầu liền hôn lên. Tống Ký lập tức biến động thành chủ động, xoay đè Thạch Bạch Ngư xuống liền hôn sâu, thẳng đến khi hôn đến mặt đỏ thở hổn hển mới bỏ qua.
Hạ Chí
“Dậy , dọn dẹp một chút, lên núi tảo mộ cho cha .” Tống Ký bóp bóp mặt Thạch Bạch Ngư.
Hai tuy rằng cần thăm , nhưng cũng việc gì , ít nhất tảo mộ tế tổ là việc thể thiếu. Thạch Bạch Ngư nhắc qua cha Tống Ký, còn tưởng rằng là ở cùng với Tống lão đại, đây Tống Ký nhắc cũng hỏi, mãi đến lúc mới , nguyên lai nhị lão qua đời.
Cậu thành thật hỏi nhiều, gật đầu, liền theo Tống Ký lên núi.
Tân niên tảo mộ tế tổ thường đều bận rộn, lúc cơ bản phần lớn đều xong và trở về. Bọn họ dọc đường lên núi, liền gặp ít thôn dân trở về.
Vốn tưởng rằng muộn thể cần gặp một nhà Tống lão đại, ngờ hai vợ chồng đó cũng lười, trùng hợp va bọn họ.