Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-04 12:56:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Ký bưng chén t.h.u.ố.c bước , liền thấy Thạch Bạch Ngư vẫn yên giường, tay ôm bát cơm, khuôn mặt nhỏ dại như thể dọa đến thất thần.
“Sao ăn?” Tống Ký khẽ hắng giọng, tiến gần: “Ăn cơm xong thì uống t.h.u.ố.c luôn .”
Thạch Bạch Ngư gạt vài hạt cơm miệng, ngẩng đầu Tống Ký.
Đối diện với đôi mắt trong veo nhưng vẻ ngốc nghếch , Tống Ký nhướng mày. Sau đó, Thạch Bạch Ngư rụt rè hỏi: “Ngươi chính là lão thợ săn mà đại bá cứ bắt gả cho ?”
Tống Ký bất ngờ khi câu đầu tiên Thạch Bạch Ngư với là câu : “Ừ.”
“Mạo hỏi thêm một câu.” Thạch Bạch Ngư chớp chớp mắt, vẻ mặt cũng đầy sự ngạc nhiên: “Tống ca, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi ?”
Một tiếng “Tống ca” mềm mại, bất ngờ, khiến n.g.ự.c Tống Ký khẽ rung động. Trên mặt vẫn biểu cảm gì, nhưng tai thì từ từ đỏ lên.
“Hai mươi bảy.” Nhận Thạch Bạch Ngư đang nghi ngờ điều gì, Tống Ký ngừng một chút thêm: “Ta là lão thợ săn, ngươi cũng là lão ca nhi.”
Thạch Bạch Ngư: “…” Một mười tám, một hai mươi bảy, đúng là “lão” thật đấy nhỉ.
“Ngươi cứ an tâm dưỡng bệnh .” Tống Ký liếc khuôn mặt tái nhợt của Thạch Bạch Ngư: “Chuyện viên phòng, cứ đợi khỏi bệnh tính.”
Nói xong, chút chần chừ, nhưng vẫn vỗ nhẹ vai Thạch Bạch Ngư gầy gò.
“Viên… viên phòng?” Thạch Bạch Ngư suýt c.ắ.n lưỡi.
“Không viên phòng, cưới ngươi về trấn trạch ?” Tống Ký xoay ngoài: “Ta cưới vợ chứ thần thú giữ nhà. Ngày mai núi săn b.ắ.n, chắc hai ngày sẽ về. Đồ ăn và t.h.u.ố.c nhờ Ngô a ma , ngươi cần lo lắng.”
Ngày hôm , trời tờ mờ sáng, Tống Ký vác đồ nghề lên đường. Thạch Bạch Ngư ở nhà dưỡng bệnh hai ngày. Đều là Ngô a ma mang cơm và t.h.u.ố.c đến cho . Được ăn ngon uống , cơ thể cũng hồi phục kha khá.
Ngô a ma chuyện, ban đầu Thạch Bạch Ngư còn tưởng ẩn tình gì, mới đối phương là câm. Ngô a ma là một giỏi giang, sạch sẽ. Dù Tống Ký chỉ nhờ ông đưa cơm, t.h.u.ố.c cho Thạch Bạch Ngư, ông vẫn giúp dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ.
“Ngô a ma.” Thạch Bạch Ngư trong ngoài bận rộn, thấy thật ngại: “À… ông đừng vội, cháu khỏe hơn nhiều , lát nữa cháu tự dọn dẹp là .”
Ngô a ma chỉ vẫy tay với , tiếp tục cúi việc. Thạch Bạch Ngư ngăn nhưng ngôn ngữ của câm điếc, đành chịu thua.
Thế nhưng, việc hiên Ngô a ma quét sân giúp cái đầu loạn xạ của cuối cùng cũng tĩnh tâm , để tiêu hóa những chuyện xảy trong hai ngày qua. Đối với một hiện đại, chuyện xuyên tuy kỳ lạ nhưng khá dễ chấp nhận, đến đến đó, cứ dưỡng cho khỏe tính toán .
Còn việc là đàn ông ép gả cho đàn ông, là một đồng tính bẩm sinh, thấy cũng . Hơn nữa, Tống Ký cũng thật sự già. Trên mặt tuy vết sẹo nhưng hề khó coi, ngược còn thêm vài phần nam tính. Dáng khỏe mạnh, là lực. Nếu đặt ở thời hiện đại, quả thực chính là một cực phẩm, ngủ thì là lời to, chẳng gì thiệt thòi.
Điều duy nhất khiến Thạch Bạch Ngư băn khoăn là, ca nhi ở thế giới tuy giống đàn ông nhưng thể sinh con như phụ nữ. Chỉ cần tưởng tượng cảnh m.a.n.g t.h.a.i chín tháng mười ngày sinh con, thấy hồn bay phách lạc. Nghĩ đến chuyện khả năng sinh nở của ca nhi là do nốt ruồi s.i.n.h d.ụ.c đủ đỏ tươi , Thạch Bạch Ngư đưa tay sờ sờ cổ tay , thầm may mắn rằng nốt ruồi s.i.n.h d.ụ.c của thể nhạt màu.
ngay đó nghĩ đến đây là thời cổ đại, quan niệm nối dõi tông đường đề cao tột độ, héo cả .
“Ai!” Thạch Bạch Ngư thở dài thườn thượt: “Sống nổi nữa !”
Ngô a ma thấy tiếng thở dài của , tưởng về phòng ngủ, vội buông chổi xuống, đến khoa tay múa chân ý dìu . Thạch Bạch Ngư quả thật chút mệt mỏi, tùy ý ông đỡ về phòng. Ngồi giường, nghĩ nghĩ, nén tò mò hỏi: “Ngô a ma, Tống gia những khác ?”
Ngô a ma lắc đầu, khoa tay múa chân một tràng. Lần Thạch Bạch Ngư hiểu: “Ông là, Tống gia chỉ một Tống Ký ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-2.html.]
Ngô a ma gật gật đầu lắc đầu, chỉ Thạch Bạch Ngư, ý là bây giờ thêm Thạch Bạch Ngư . Thạch Bạch Ngư “” một tiếng, mới xuống.
Tống Ký trở về lúc chạng vạng. Giữa mùa đông rét buốt, cởi trần, nhẹ nhàng vác một con lợn rừng to đùng về.
Thạch Bạch Ngư thấy tiếng động trong sân nên . Vừa bước khỏi nhà chính, con lợn rừng nặng trịch đất cho kinh hãi, bước chân khựng một chút, chút mềm nhũn, vội vàng đưa tay vịn khung cửa. Cái thể yếu ớt thể tự gánh vác quả thực khiến Thạch Bạch Ngư hết sức kêu trời.
Tống Ký đến bên giếng múc một xô nước, đổ ào lên đầu, liền thấy Thạch Bạch Ngư đang ở cửa. Hắn vứt phịch cái thùng gỗ xuống, cả tỏa khí lạnh về phía .
“Khỏe hơn chút nào ?” Tống Ký đến gần, dừng mái hiên.
“Vẫn thể viên phòng .” Thạch Bạch Ngư cố tình khom lưng ho khan hai tiếng.
Tống Ký: “…” Sự im lặng khiến khí trở nên chút ngượng ngùng.
Hạ Chí
Thạch Bạch Ngư đảo mắt, về phía con lợn rừng đất, đ.á.n.h trống lảng: “Con nhiều mỡ thế, chắc vài trăm cân nhỉ?”
“Ta ngày mai sẽ vác bán ở t.ửu lầu trấn, mua cho ngươi hai tấm vải để may hai bộ quần áo, tiện thể ghé tiệm son phấn mua hai hộp t.h.u.ố.c dán về.” Tống Ký xoay kéo con lợn rừng chôn hố tuyết: “Cái thể ngươi đúng là chịu nổi gió sương.”
Thạch Bạch Ngư: “…”
Câu thẳng thừng khiến sắc mặt Thạch Bạch Ngư lúc xanh lúc trắng: “Ngươi mới chịu nổi gió sương, …”
Đối diện với ánh mắt của Tống Ký, Thạch Bạch Ngư là thật sự líu lưỡi, sặc đến ho sù sụ. Đang lúc ho đến thở dốc, Tống Ký nhanh , một tay bế bổng lên.
“Kích động cái gì?” Tống Ký ôm phòng: “Biết ngươi ‘chịu nổi’ mà.”
Thạch Bạch Ngư: “…” Không! Một chút cũng ‘chịu nổi’ !
Tưởng Tống Ký kích thích mà định “viên phòng”, Thạch Bạch Ngư mặt mũi hoảng sợ, sợ đến mức quên cả ho. Tống Ký đặt xuống giường, bọc trong chăn đệm. Thấy Thạch Bạch Ngư vẫn hồn, nhịn b.úng nhẹ đầu một cái.
“Ngươi gì?” Thạch Bạch Ngư trừng mắt, rụt sâu trong chăn.
“Ngốc nghếch.” Tống Ký một tay chống bên đầu Thạch Bạch Ngư, phủ chằm chằm một lúc: “Chân cột ?”
Thạch Bạch Ngư vô ngữ: “Tự tháo thì việc gì cột ?”
Nghe , Tống Ký xuống vị trí tay .
“Vậy thì cái tay cần nữa .” Tống Ký mặt biểu cảm: “Chém .”
Thạch Bạch Ngư: “???” Có bệnh ?!
Thấy Thạch Bạch Ngư đôi mắt mèo trừng đến tròn xoe, Tống Ký cong khóe miệng, tâm trạng dậy rời . Thạch Bạch Ngư trừng mắt tấm lưng , xác định , tên đúng là tật !
“Sách, cái là cái thá gì đây?” Đợi ngoài, Thạch Bạch Ngư nhịn trợn trắng mắt: “Đồ mặt than với sở thích ác độc ?”