Cừu Lệ liếc Nặc Nặc. Thấy cô chút tò mò nhưng vẫn hết sức ngoan ngoãn và yên tĩnh, khẽ nhếch môi: "Chiều nay còn chút việc, em đợi ở đây. Buổi tối đưa em ăn cơm."
Nặc Nặc rùng một cái. Cô bắt đầu nhận thức rõ ràng rằng tên "biến thái" thực sự hẹn hò với . cô chẳng chút nào, cũng đây chờ . Làm cô thể yên trong phòng việc của ? Hơn nữa, nghĩ đến việc tuần đối mặt với thầy cô và bạn bè là cô thấy đau đầu .
Nhớ lúc nãy xe qua một nhà hát, Nặc Nặc đề nghị: " thể đến nhà hát chờ ?"
Vì cô còn nhỏ, Cừu Lệ cũng ép cô quá mức. Dù thích việc cô ở gần , vẫn đồng ý: "Để Đỗ Nhất theo em."
Nặc Nặc nhíu mày, thôi thì chỉ cần đối diện với từng giây từng phút, điều kiện nào cô cũng thể chấp nhận. Cô gật đầu: "Được."
Ngay khi cô lưng định , Cừu Lệ giữ tay cô : "Nặc Nặc."
Cô đầu , kịp phòng thì một cảm giác ấm nóng chạm trán. Hắn cúi , đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng. Gió thu se lạnh thổi qua, vài con chim sẻ lướt ngang bầu trời xám xịt. Nhân viên công ty đang tăng ca, tình cờ chứng kiến cảnh tượng đều khỏi sững sờ.
Nặc Nặc ôm trán, hoảng loạn lùi phía . Trông cô đầy vẻ ủy khuất, đôi mắt to tròn như tố cáo là kẻ xa. Nhìn bộ dạng đáng thương đó, trái tim mềm nhũn , mỉm : "Đi ."
Lavie
Nặc Nặc kìm mà đưa tay lau vết tích còn sót trán, trong lòng cô ba phần kỳ lạ nhưng đến bảy phần là chán ghét. Cô hề rằng, trong những tiểu thuyết về "tổng tài bá đạo", nam chính thường cưỡng hôn lên môi nữ chính, một ngày thể hôn đến vài . hiếm khi nào chứa đựng đầy sự trìu mến mà chỉ hôn nhẹ lên trán như thế. Hắn lùi bước, đây chính là sự nhượng bộ cuối cùng của .
Đỗ Nhất bên cạnh dám ngẩng đầu, nhưng trong lòng thì vui sướng phát điên. Cừu thiếu tính tình vốn cáu bẳn, quanh năm suốt tháng chẳng thấy lấy một , mà giờ đây thường xuyên mỉm . Mỗi khi thấy Nặc Nặc, ánh mắt sáng rực lên.
Nén sự khó chịu, Nặc Nặc bảo Đỗ Nhất: "Đến nhà hát ."
Xe chạy mười phút thì tới nơi. Ban đầu cô chỉ định xem biểu diễn piano thông thường, nhưng đến cửa mới đây là buổi diễn riêng tư, thư mời mới . Đỗ Nhất thản nhiên : "Tiểu thư cứ trực tiếp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-dao-the-cua-ba-tong/chuong-69.html.]
Nặc Nặc liếc . Thấy vẻ tự tin đó, cô tin đồn Cừu Lệ thể " ngang về tắt" ở thành phố B là giả. Cô bước , nhân viên lễ tân mỉm cúi chào cung kính. Tiếng đàn piano dạt dào khắp đại sảnh, phía cầu thang xoắn ốc thậm chí còn sân khấu múa ballet. Đây là một câu lạc bộ tư nhân, trang trí vô cùng lộng lẫy và sang trọng chứ nhà hát bình thường.
Đỗ Nhất đeo tai , báo cáo với Nặc Nặc: "Tầng 3 là khu giải trí, tầng 4 là quán cà phê, tiểu thư hứng thú thì cứ lên đó ."
Nặc Nặc chẳng hứng thú gì cả. Cô chỉ rời xa Cừu Lệ, nhưng khi nhận đây là nơi ăn chơi của giới thượng lưu, cô chẳng còn ở . Đỗ Nhất thấy liền gợi ý cô lên quán cà phê đợi, vì Cừu thiếu gia sẽ còn việc lâu. Nặc Nặc đành đồng ý.
Cô trong quán cà phê, chủ quán đón tiếp mực cung kính. Nặc Nặc gọi một ly cà phê chống cằm cửa sổ. Tháng 11 , chỉ còn vài tháng nữa là cô thể rời xa Cừu Lệ. Đỗ Nhất cạnh đó, vài vệ sĩ khác cũng gác nghiêm chỉnh. Cô đó là công việc của họ, cũng giống như cô, họ chẳng quyền lựa chọn.
Đến 3 giờ chiều, Đỗ Nhất thấy gì đó qua tai liền nhíu mày, bước đến xin chỉ thị của cô: "Tiểu thư, lầu gây rối, Trương thiếu gia cũng ở đó và xảy xô xát. Đây là địa bàn của Cừu thiếu gia nên an , lên đó xem . Vệ sĩ sẽ ở đây bảo vệ cô, nếu cần gì cô cứ bảo họ."
Nặc Nặc ngờ chỗ cũng là của Cừu Lệ, cô ngoan ngoãn lời. Đỗ Nhất vội vàng rời . Cô thầm nghĩ: Trương thiếu gia? Có là cái Trương Thanh Đạc cợt nhả đó nhỉ?
Thế nhưng cô kịp suy nghĩ thêm thì phía vang lên tiếng hét: "Tiểu thư!"
Nặc Nặc đầu , phát hiện các vệ sĩ theo đều đang s.ú.n.g chỉ đầu. Những phản ứng nhanh định rút s.ú.n.g thì phe đối diện lớn, hiệu họng s.ú.n.g đang nhắm thẳng Nặc Nặc. Lần đầu tiên cô ý thức đây thực sự là thế giới tiểu thuyết tổng tài hư cấu, nơi mà luật pháp dường như tồn tại.
"Tất cả yên! Đại ca của chúng chỉ mời Tống tiểu thư trò chuyện một lát thôi. Nếu các phản kháng, cô sẽ c.h.ế.t đấy."
"Tống tiểu thư, hợp tác một chút , chúng cô thương."
Một phụ nữ to lớn dùng khăn bịt miệng Nặc Nặc , hai tay cô bẻ ngoặt . Một mùi hương kỳ quái xộc lên, Nặc Nặc ngay trong khăn t.h.u.ố.c mê. Cô cố nín thở nhưng kịp, chỉ một đó thôi cũng đủ đầu óc cô cuồng, chân tay rụng rời.