Xuyên Thành Tiểu Đào Thê Của Bá Tổng - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:21:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tim Tống Lân thắt một cái, cũng theo hướng mắt của Diêu Giai Giai. Giây tiếp theo cô nhớ suýt chút nữa g.i.ế.c , sự kinh hoàng đêm đó khiến cô cả đời quên , mặt Tống Lân trắng bệch. Bọn họ thấy Cừu Lệ, Cừu Lệ đương nhiên cũng thấy Tống Lân. Hắn nhướng mày, bước vài bước tới.
Tống Lân run rẩy, Cừu Lệ lười nhảm với cô : "Tống Nặc Nặc ?"
Tống Lân nghĩ đến điều gì mà sắc mặt đổi liên tục. Diêu Giai Giai bên cạnh sắc mặt cũng biến đổi. Cừu Lệ nheo mắt hai cô nàng, cảm giác của nhạy bén, một cái là bọn họ vấn đề.
Diêu Giai Giai cúi đầu, Tống Lân im lặng . Cừu Lệ thong thả xoay xoay chiếc đồng hồ: "Tống Nặc Nặc , đừng để hỏi thứ ba."
Tống Lân nghiến răng: "Chị đang ở phòng y tế của trường, bóng rổ đập trúng."
Sắc mặt Cừu Lệ lập tức lạnh xuống: "Hướng nào?"
Tống Lân chỉ đường cho , Cừu Lệ bỏ ngay lập tức. Diêu Giai Giai bóng lưng cao lớn của đàn ông, nửa ngày vẫn hồn . Hắn hỏi Tống Nặc Nặc... Tống Nặc Nặc... Vị hôn thê của Cừu thiếu gia thật sự là Tống Nặc Nặc lớp bọn họ! Sắc mặt Diêu Giai Giai đổi liên tục, cuối cùng trở nên khó coi.
Tống Lân thì nghĩ nhiều hơn. Trước đây cô ghét Tống Nặc Nặc, nhưng của Tống Nặc Nặc dù đáng ghét, suýt chút nữa phá hoại gia đình cô nhưng Nặc Nặc bao giờ điều gì với cô cả. Nếu Tống Nặc Nặc, lẽ bây giờ cô c.h.ế.t . Dù nữa, bọn họ thực sự là chị em quan hệ huyết thống. Cừu Lệ bá đạo thế nào, quan tâm Nặc Nặc thế nào, Tống Lân là hiểu rõ nhất.
Mà hành động bế Nặc Nặc của Hàng Duệ lúc nãy, lớp A3 và A7 đều thấy. Thậm chí lúc Nặc Nặc và Hàng Duệ chắc vẫn đang ở bên . Tống Lân nhớ đây Nặc Nặc từng thích Hàng Duệ, còn chuyện đó cô cố ý tiết lộ chuyện của Hàng Duệ cho Cừu Lệ. Với thủ đoạn của Cừu Lệ, chắc chắn điều tra tổ tông mười tám đời của Hàng Duệ , thể Hàng Duệ trông như thế nào.
Nếu Cừu Lệ thấy... Tống Lân chợt nhớ buổi trưa Nặc Nặc nheo mắt : Sống ngày nào ngày nấy thôi, tim cô chợt nảy lên một cái. Nếu Cừu Lệ thấy Nặc Nặc ở bên Hàng Duệ, thì đàn ông ... thể nhẫn nhịn ?
Lavie
Nặc Nặc chiếc giường nhỏ trong phòng y tế. Bác sĩ đang giúp cô xử lý vết thương. Chỗ bóng đập trúng sưng đỏ lên, lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ chuyển sang bầm tím. Làn da cô vốn trắng sứ nên vết thương trông càng thêm đáng sợ.
Nữ bác sĩ ngoài ba mươi tuổi, tính tình nhiệt tình và cởi mở. Thấy Hàng Duệ cứ sững ở cửa, cô liền trêu chọc: "Này trai, đây chứ! Bạn gái thương khá nặng đấy, chỉ xử lý vết thương ngoài da thôi, nhất lát nữa nên đưa em đến bệnh viện kiểm tra cho chắc."
Nghe , Nặc Nặc vội vàng phủ nhận: "Không ạ, chúng em chỉ là bạn học thôi."
Hàng Duệ liếc Nặc Nặc một cái, mím môi im lặng.
Cô bác sĩ cũng chẳng thấy ngại, : "Thế là em thương ? Chà, tay nặng thế, cũng may là trúng mắt đấy. là cái đồ nhóc con."
Đang lúc bận rộn, cô chợt : "Cậu bạn đây giúp em chườm đá một chút , việc ngoài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-dao-the-cua-ba-tong/chuong-56.html.]
Nặc Nặc lí nhí: "Em tự ạ."
Hàng Duệ lời nào, tiến gần nhận lấy túi đá áp lên mắt cho Nặc Nặc. Cảm giác lạnh buốt ập đến khiến cô dám mở mắt, chỉ đành nhắm nghiền . Trong lòng cô đầy vẻ căng thẳng và bồn chồn: Sao Hàng Duệ vẫn nhỉ?
Đối mặt với , cô thấy vô cùng ngại ngùng: " tự mà. Hàng Duệ, về , ."
Giọng của thiếu niên vang lên mát lạnh nhưng đầy kiên quyết: "Đừng cử động."
Cô nhắm mắt, còn thiếu niên thì rũ mắt cô. Lúc nãy bác sĩ dùng cồn để sát trùng đuôi mắt cho Nặc Nặc lớp trang điểm trôi , để lộ một nốt ruồi lệ nhỏ xíu, trông kiều diễm khiến thương xót. Hàng Duệ học cùng Nặc Nặc gần hai năm nhưng từng cô một nốt ruồi lệ đáng yêu như thế.
Nặc Nặc cảm thấy thoải mái lắm vì cứ nhấn mãi một chỗ. Lúc đầu thì mát lạnh, nhưng lâu dần chỗ đó đông cứng đến mức gần như mất cảm giác. Cô mò mẫm đưa tay định nhận lấy túi đá để tự . Thế nhưng, tay cô chạm túi đá thì từ phía cửa bỗng vang lên một tiếng nhạo.
Giọng của đàn ông quá đỗi quen thuộc, là nỗi ám ảnh thường trực trong những cơn ác mộng của cô. Não Nặc Nặc bỗng chốc trống rỗng. Nghĩ đến việc Hàng Duệ vẫn đang ở đây, tim cô như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Chẳng màng đến việc mắt đau , cô bỏ túi đá xuống, bật dậy mở to mắt cửa. Cừu Lệ đang tựa khung cửa, họ bằng ánh mắt lạnh lùng. Đôi mắt đen sâu thẳm của đang cuộn trào một cơn thịnh nộ như g.i.ế.c .
Chẳng g.i.ế.c Hàng Duệ g.i.ế.c cô, nhưng cơ thể Nặc Nặc run lên theo bản năng. Cô thầm nghĩ: Xong đời ! Trốn mãi mà oan gia ngõ hẹp thế , đúng lúc Hàng Duệ ở đây thì gặp Cừu Lệ.
Hàng Duệ cũng đàn ông ở cửa. Giữa trời thu tháng Mười, chỉ mặc chiếc quần tây cùng sơ mi trắng mỏng manh, gương mặt toát lên vẻ tàn nhẫn như thiên đao vạn quả đối diện. Cậu theo bản năng sang phản ứng của Nặc Nặc, thấy đôi mắt to tròn của cô tràn đầy sợ hãi. Cô sợ đàn ông .
Họ quen . Tâm Hàng Duệ chùng xuống, phản ứng của Nặc Nặc, đoán giữa họ một mối quan hệ mà thừa nhận chút nào.
Cừu Lệ thẳng mắt Nặc Nặc, nhếch môi đầy châm chọc: "Sao thế Nặc Nặc, giới thiệu bạn học cho quen ?"
Nặc Nặc c.ắ.n môi, hồi lâu mới lên tiếng: "Hàng Duệ, về , vị hôn phu của đến . Cảm ơn đưa đến đây."
Hàng Duệ đột ngột đầu cô, chịu rời mà gặng hỏi: "Tống Nặc Nặc, là ai của ?"
Cừu Lệ nhướng mày ngạc nhiên, rũ mắt Nặc Nặc chờ đợi. Cô dịu dàng lặp một nữa: "Cừu Lệ là vị hôn phu của ."
Hàng Duệ cụp mắt, nhạt giọng đáp: "Được." Lần cố chấp nữa mà dậy rời .