Hành động của cô quá đột ngột, góc cạnh của hộp bánh quẹt qua mu bàn tay Nặc Nặc một vết rách. Tống Lân ném chiếc bánh xuống đất giẫm mạnh mấy cái, như thể giẫm nát chính Nặc Nặc . "Đồ m.á.u lạnh vô tình!" Tống Lân chạy mất.
Đèn trong dãy nhà học lượt sáng lên, Nặc Nặc vết thương mu bàn tay . Nữ chính còn ngây ngô hơn cả , còn nóng nảy dễ giận. Nặc Nặc nhíu mày, vết rách tay khá dài, nó đau. Cô chấp nhặt với Tống Lân, với thế giới quan của cô , thấy cô lạnh lùng vô tình cũng là chuyện bình thường. Nếu Tống Lân thực sự tìm Cừu Lệ, thì đó trái là một chuyện . Huống hồ đồ tay Trần Thiến, dễ dàng lấy như ?
Nặc Nặc chẳng quản ai cả, cô hoặc là từ từ tìm đường về nhà, hoặc là tránh xa đám thần kinh . Nặc Nặc nhặt chiếc bánh giẫm nát đất lên, định ném bên trong thùng rác.
Thế nhưng ở góc rẽ, cô thấy một thiếu niên đang im lặng . Hàng Duệ cây đào, tay để trong túi quần. Đồng phục rộng thùng thình càng tôn lên vẻ thanh tú ai bì kịp của . Bóng cây đung đưa, ánh đèn chập chờn. Cậu lặng lẽ Nặc Nặc, hồi lâu mới mím môi: "Tay thế?"
Nặc Nặc lắc đầu, cả cuốn truyện chắc chỉ Hàng Duệ là bình thường. cũng chính vì thế, cô càng thể liên lụy đến , Nặc Nặc : "Không ." Giọng cô nhẹ nhàng đáng yêu.
Tuy nhiên biểu cảm và hành động xa cách. Sau khi ném bánh thùng rác, Nặc Nặc thậm chí thêm với câu nào mà thẳng về phía tòa nhà giảng dạy. Hàng Duệ theo bóng lưng gầy gò của cô. Cứ như thể cách đây lâu, dáng vẻ cô đáng thương và thẹn thùng nhờ giảng bài chỉ là ảo giác của . Một Nặc Nặc như thế, thực sự xinh , dễ khiến thương xót. Lúc đó từ chối, là sai ?
Gió đêm thanh khiết, trời tối càng lúc càng lạnh. Chẳng mấy chốc mùa đông của thế giới sẽ đến. Nặc Nặc thở hắt một . Những ngày tháng dù khó khăn đến , hóa cũng trôi qua lâu như .
Lúc tan tiết tự học tối, vầng trăng bầu trời lộ diện. Nặc Nặc phát hiện trong ngăn bàn một hộp băng cá nhân. Nặc Nặc ngẩn hồi lâu, cuối cùng cũng đầu . Đợi về hết, cô đem hộp băng đó bỏ ngăn bàn của Hàng Duệ, đó tắt đèn, đóng cửa sổ và khóa cửa .
Hàng Duệ cứ sống là , đừng dây dưa Cừu Lệ. Đó là tất cả những gì Nặc Nặc thể cho . Thiếu niên nhỏ của nguyên chủ thật , nhất định một đời bình an thuận lợi nhé.
Buổi tối khi Nặc Nặc và Tống Lân về biệt thự, dì Trần : "Tâm trạng Cừu thiếu gia ." Bà dừng một chút bổ sung: "Cực kỳ ."
Tối nay về sớm, nồng mùi rượu, thần sắc lạnh lẽo, suýt chút nữa mắng cho Đỗ Nhất một gã đàn ông thô kệch bật . Nặc Nặc chuyện liên quan đến nam chính, nhưng Tống Lân lo lắng lên tiếng : "Có chuyện gì xảy ?"
Dì Trần nghiêm mặt: "Hôm nay là ngày giỗ của lão gia và phu nhân, lẽ còn cả chuyện ở công ty nữa. cũng rõ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-dao-the-cua-ba-tong/chuong-51.html.]
Tống Lân nhíu mày, mặt lộ vẻ đồng cảm. Nặc Nặc : "Dì Trần, ăn ở trường , lên lầu sách đây."
Dì Trần: "..." Tiểu thư, cô thể chí khí một chút , cô hiểu lời ám chỉ của ? Cô dỗ dành chứ.
Tống Lân thì quá chí khí, thở dài: "Hóa đáng thương như ."
Dì Trần: "..." Hắn đáng thương , nếu g.i.ế.c cô, cũng chẳng buồn chớp mắt một cái . Dì Trần mắt thấy tâm phiền, dứt khoát bếp bưng giải rượu cho Cừu Lệ.
Tống Lân nhớ đến chuyện Tống Chiếm dặn dò và nài nỉ tối nay nên vội vàng theo: "Dì Trần, để ? vài chuyện với Cừu thiếu gia."
Mặt Dì Trần cảm xúc: "Thiếu gia cho ai tùy tiện lên tầng hai, cũng thích khác phòng ."
Sắc mặt Tống Lân cứng đờ. Đợi dì Trần lên lầu, Tống Lân yên nữa. Không ! Tương lai nhà họ Tống, đồ m.á.u lạnh Tống Nặc Nặc quản nhưng cô thể quản! Vì nhà họ Tống, cô thể hy sinh tất cả!
Tống Lân nghiến răng lên lầu. Nhân lúc dì Trần đóng cửa, cô nhanh ch.óng bước . Người đàn ông đang ghế sofa trong phòng, máy tính đang mở, trong phòng phảng phất mùi khói t.h.u.ố.c và rượu. Hắn thấy tiếng động liền ngẩng mắt lên. Dì Trần cũng kinh ngạc Tống Lân.
Tống Lân hít sâu một : "Cừu thiếu gia, tình hình nhà chúng chắc cũng , chị gái hiểu chuyện nên nhiều đắc tội, xin đại nhân đại lượng giúp đỡ cha . Anh gì cũng sẵn lòng."
Cừu Lệ kẹp một điếu t.h.u.ố.c nơi đầu ngón tay, liền : "Làm gì cũng sẵn lòng?"
Tống Lân câu liền gật đầu một cách đầy nghĩa khí. Cừu Lệ thong thả gạt tàn t.h.u.ố.c: "Cô là cái thá gì chứ?"
Sắc mặt Tống Lân trắng bệch. Hắn vẫn hề nương tình, lời như lưỡi d.a.o: "Tống nhị tiểu thư cũng quá coi trọng bản , cô thì gì? Nhan sắc? Tài năng? Hừ, chị gái cô hiểu chuyện nên nhiều đắc tội, thì bảo kẻ đắc tội đó tới đây mà cầu xin lão t.ử."
Lavie