XUYÊN THÀNH TIỂU CẨM LÝ 5 TUỔI NGHỊCH CHUYỂN THIÊN TAI - Chương 86: Hành trình chạy nạn gian nan

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:32:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà nào nhà nấy hũ gạo đều cạn sạch sành sanh.

Phải ! Thời buổi nhà ai cũng nghèo khổ, gì còn gạo bột mà tích trữ lâu ngày trong nhà?

Ngay khi Trịnh Ngân định về chỗ nghỉ, bỗng thấy hai đang hành tung vội vã phía ngoài thôn.

Có lẽ chúng nghĩ trong thôn chỉ ba nhà họ ở nên chẳng cần đề phòng nhiều.

Hai kẻ đó tán gẫu với .

Kẻ Giáp : "Chúng mau thôi. Ba nhà dù lương thực nhiều, nhưng gộp cũng đủ cho mấy chúng ăn trong hai ngày đấy."

Kẻ Ất hỏi: "Huynh Háo Tử, bảo bọn chỉ bảy tám , liệu xử lý đám đó ?"

Kẻ Giáp đáp: "Có gì mà xử ? Chúng đều đao trong tay, còn bọn chúng cùng lắm chỉ mấy con d.a.o thái rau thôi."

Kẻ Ất giục: "Vậy mau thôi! Chắc đại ca đang đợi bọn !"

Từ góc độ của chúng thấy Trịnh Ngân, đợi hai kẻ đó xa, vội vã chạy về báo tin.

Hắn gõ cửa hai nhà , thuật một lượt những gì mắt thấy tai .

Ba gia đình việc nhanh nhẹn, thời gian đủ để đồ xong một nồi lương khô.

Mọi cũng chẳng màng tới chuyện ăn uống, lập tức thu dọn đồ đạc, đeo tay nải lên vai để chạy trốn là hết.

Điều họ một khắc khi họ rời , bảy tám gã đại hán vạm vỡ tìm đến.

Trong tay tên nào tên nấy cũng cầm đại đao sáng loáng.

Thấy nhà trống , chúng hằn học :

"Hừ! Coi như bọn chúng mạng lớn mới giữ cái mạng nhỏ ."

Lại về ba gia đình đang cuống cuồng chạy trốn, họ di chuyển nước nhanh lắm, nhưng cũng may ai trong nước cũng đều chậm chạp như .

Họ ăn lương khô để tăng thêm thể lực.

Tiểu nha đầu vô cùng ngoan ngoãn, dáng vẻ ngây ngô đáng yêu, lúc thì với Trịnh Ngân, lúc lấy tay xoa xoa mặt Tiền thị.

Kể từ đầu tiên gọi Trịnh Ngân là phụ , về nàng luôn gọi là phụ và nương.

Điều khiến đôi phu thê yêu thương nàng đến tận xương tủy.

Mấy gia đình chẳng ai dám nghỉ ngơi, cứ c.ắ.n răng mà tiếp, hai khắc thì thấy một ngôi làng phía .

Họ nghĩ bụng, đám chắc đến mức vì chút lương thực ít ỏi mà đuổi theo xa đến thế nhỉ?

Mọi thật sự mệt lả nên quyết định tạm thời dừng chân nghỉ ngơi.

Lần họ ở riêng lẻ mà cùng tìm một đại viện, mới tản tìm phòng nghỉ.

Ba đứa trẻ hiểu chuyện, khi lên giường liền nép một góc để nhường chỗ cho cha nương nghỉ.

Họ nhóm lửa nấu nướng, trời quá trưa, chẳng phía còn bao xa mới làng xóm tiếp theo.

Địa thế vùng khá bằng phẳng nên nước quá sâu, chỉ sâm sấp bắp chân.

Nghỉ ngơi chừng một khắc, thấy trời vẫn tối hẳn, họ tính toán nên thêm một đoạn nữa.

Đề phòng lũ phía nổi cơn điên mà đuổi theo sát nút.

Tuy phía hơn hai mươi nhưng chủ yếu là già trẻ lớn bé, v.ũ k.h.í, đấu bọn ác bá .

Gà Mái Leo Núi

Nghỉ ngơi đủ, dậy bước tiếp.

Trong tay ai nấy đều cầm thêm một gậy gỗ vót nhọn một đầu, dùng gậy chống v.ũ k.h.í, thật sự tiện lợi.

Cứ thế, khi họ đến ngôi làng tiếp theo thì trời tối mịt.

Cả ngôi làng im phăng phắc, đều hiểu dân ở đây cũng bỏ chạy nạn hết .

Lần , ba gia đình ở riêng lẻ mà cùng tìm một ngôi nhà lớn nhất, tự chia phòng cho phụ nữ và trẻ nhỏ nghỉ ngơi.

Mấy đàn ông thì tranh thủ lúc tối trời, kẻ thì đắp bếp, thì tìm củi khô.

Gọi là bếp lò chứ thực chất chỉ là dùng gạch đất nung xếp thành hình lòng máng để đặt nồi lên là xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-cam-ly-5-tuoi-nghich-chuyen-thien-tai/chuong-86-hanh-trinh-chay-nan-gian-nan.html.]

Ai cũng nhân cơ hội đồ thêm một nồi lương khô, bởi chẳng đến bao giờ mới dịp nấu nướng.

Hiện tại chỉ ba nhà bọn họ, đều lương thực nên cũng tương đối an .

Phòng hờ gặp nơi đông tiện nhóm lửa thì ít vẫn còn lương khô để lót .

Một đêm trôi qua trong yên bình.

Khi tiếp tục lên đường, thi thoảng họ bắt gặp vài nhóm tới từ các ngả đường khác.

Kẻ thì tay , tay xách nách mang đủ thứ, nhưng ai nấy đều trông vô cùng nhếch nhác, rõ ràng là băng rừng lội suối mà đến.

Thấy đám đó cứ chằm chằm những cái gùi của ba nhà , Trịnh Ngân liền lắc lắc thanh đao rựa trong tay để cảnh cáo.

Đám lúc mới chịu dời tầm mắt chỗ khác.

Giữ cách với những nhóm đó, họ thêm một ngày nữa thì nước bắt đầu rút bớt, chỉ còn lấp xấp mặt giày.

Mọi ai nấy đều phấn khởi, cảm giác như thấy hy vọng, tâm trạng cũng thoải mái mà trêu đùa .

Vị đại ca nhà hàng xóm lên tiếng: "Trịnh Ngân, cái cách dùng dây buộc c.h.ặ.t giày chân của thật đấy."

"Vừa giúp giày tuột, tránh việc bàn chân vật nhọn đ.â.m ."

Trịnh Ngân xua tay :

"Hồi thuê bên ngoài, kể đủ thứ mẹo vặt, nhiều thì nhớ thôi, cũng chỉ là học lỏm của thiên hạ mà."

Mọi đều rộ lên ha hả.

Đi thêm nửa ngày, đường còn nước đọng, nhưng vì mưa rơi liên miên nên đường xá vô cùng lầy lội.

Cứ đà , chỉ cần hai ngày nữa là sẽ tới phủ thành của huyện lân cận.

Khi trời gần sập tối, họ thấy một ngôi làng nên định bụng đó nghỉ tạm một đêm.

lúc , từ hướng phủ thành nhiều dân làng quần áo rách rưới tới theo từng nhóm nhỏ.

Một gã hán t.ử trẻ tuổi tầm hơn hai mươi cũng đang bế con, với họ:

"Đừng đến phủ thành nữa, ở đó cho dân tị nạn thành , còn đang ráo riết bắt giữ những dân ngập lụt như chúng đấy."

"Nghe bảo mấy vùng quanh đây bắt đầu dịch bệnh , bệnh cứ ho hắng liên hồi nôn m.á.u."

"Đám chúng bắt thì đều tống đến một nơi bí mật để cách ly thôi."

Trịnh Ngân xong mà kinh hãi trong lòng, lúc họ rời quả thật ít dân làng ho hắng ngớt, nếu cứ kéo dài... thật dám nghĩ tiếp nữa.

Đôi phu thê tự chủ mà ôm c.h.ặ.t lấy hài nhi và nữ nhi trong lòng.

Cảm ơn bụng xong, họ vẫn dám tin ngay vì sợ tin tức sai sót.

Họ chặn một gia đình khác để hỏi han, thì nhận câu trả lời chắc chắn.

Họ dám mạo hiểm tới phủ thành để kiểm chứng, lỡ như bắt tống xó xỉnh thâm sơn cùng cốc nào đó để mặc cho tự sinh tự diệt thì ?

Thế là Trịnh Ngân thuyết phục đổi hướng về kinh thành, tư tâm riêng, đó là tới kinh đô để tìm cho tiểu nha đầu.

Mọi bèn chuyển sang đường quan lộ, nửa ngày thì từ xa thấy lác đác vài toán quan binh đang canh gác.

lúc đó, mấy đang hớt hơ hớt hải chạy về phía họ, phía là mấy tên quan binh đang ráo riết đuổi theo.

Họ vội vàng ẩn nấp rừng cây bên vệ đường. Nơi nhiều bụi rậm, họ khom xuống, nhờ bụi rậm che chắn nên những kẻ đang chạy đường hề .

Một lát , mấy tên quan binh c.h.ử.i bới trở , càu nhàu:

Tên Giáp: "Lão t.ử sống đời hai mươi bốn năm , cả hai mươi bốn năm cộng cũng chạy nhiều bằng mấy ngày nay, ngày nào cũng chỉ lo đuổi theo khác mà chơi."

Tên Ất cũng mắng: "Đây là cái thứ sai sự quái quỷ gì , họ cũng ho hắng, chẳng hề nhiễm ôn dịch, tại cứ nhất định chặn ở đây để bắt họ cơ chứ."

Tên Bính : "Các ngươi xem, đây chẳng cho đường sống ? Đuổi hết họ trong núi sâu, bên ngoài canh giữ, cho đồ ăn, thế chẳng bắt họ chờ c.h.ế.t ."

Tên Đinh thở dài: "Những cũng thật đáng thương, chúng thể thả cho họ một con đường sống, nhưng đường đến kinh thành thiết lập bao nhiêu quan ải, liệu họ thể trốn hết ?"

Một tên cầm đầu quát: "Các ngươi sống nữa ? Bảo bắt thì cứ bắt , đại nhân hạ lệnh, ai dám kháng cự, mau thôi."

 

Loading...