XUYÊN THÀNH TIỂU CẨM LÝ 5 TUỔI NGHỊCH CHUYỂN THIÊN TAI - Chương 163: Chờ ta xuất giá, mọi người đừng có khóc

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:36:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Trường Vũ mang theo lạnh bước phòng, trông thấy đều bật .

Uổng công bấy lâu nay cứ lo lạnh!

Bên trong mặc áo bông quần bông dày cộp, chân ủng tuyết, bên ngoài khoác thêm chiếc áo lông vũ. Bộ dạng thì lạnh cho nổi?

Đường Trường Vũ phòng hì hì:

"Phụ , mẫu , con nhớ hai quá."

Nãi nãi mắng khéo: "Lớn ngần , cũng đến tuổi lấy thê t.ử, mà vẫn còn thích nũng."

Mọi đều bộ dạng của Đường Trường Vũ cho tức .

Hắn là con út trong nhà, nên ba vị ca ca và tẩu tẩu đều mực yêu chiều.

Hiện giờ trong nhà chỉ còn Tang Phong và phu thê Đường Trường Hải là về, khiến tâm trạng nãi nãi chút trầm xuống.

Tang Hiểu Vãn thấu hiểu tâm ý nãi nãi, Ngũ thúc về, càng thêm lo lắng cho Tứ thúc.

Đại ca, Xuân Ca bọn họ ở Tương Dương cũng lạnh , các loại đồ lông vũ giữ ấm, bao gồm cả miếng dán nhiệt nàng sớm gửi tới cho họ .

Tang Hiểu Vãn dỗ nãi nãi vui vẻ, liền hì hì :

"Ngũ thúc, cháu nhớ lắm, mua quà gì cho cháu đấy?"

Đường Trường Vũ véo nhẹ ch.óp mũi nhỏ của Tang Hiểu Vãn, lấy một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một viên minh châu quý giá.

Đường Trường Vũ nha đầu đang sáng rực đôi mắt , kiêu ngạo :

"Thế nào, thích ? Giữ lấy của hồi môn cho cháu."

Tần Mặc nhịn "phụt" một tiếng thành tiếng.

Nha đầu ghét nhất là câu "giữ của hồi môn".

Tang Hiểu Vãn khẽ đầu Tần Mặc, thấy đang nheo đôi mắt hồ ly, trông như một gã trộm gà thành công.

Tần Mặc thấy nha đầu qua, vội đưa tay lên miệng khẽ ho một tiếng, vẻ chột .

Tang Hiểu Vãn thu hồi tầm mắt, lầm bầm trong miệng:

"Của hồi môn, hồi môn cái gì chứ, mong gả cháu đến thế ? Chờ đến lúc cháu xuất giá, đừng đấy nhé."

Nói nàng từ trong túi nhỏ lấy một chiếc đèn pin cầm tay nhỏ nhắn.

"Tạch" một tiếng bật mở, căn phòng u tối bỗng chốc sáng rực như ban ngày.

Tang Hiểu Vãn tinh nghịch nháy mắt với Ngũ thúc, :

"Ngũ thúc, xem cháu cũng chuẩn quà cho , món quà của cháu chính là báu vật vô giá đấy, thế nào, thích ?"

Đường Trường Vũ trợn tròn mắt, gương mặt tuấn mỹ lộ vẻ thể tin nổi.

"Đây là thứ gì ? Sao từng thấy bao giờ?"

Đường Trường Vũ đón lấy chiếc đèn pin ngắm nghía mãi buông tay, tò mò hỏi.

Tang Hiểu Vãn đắc ý :

"Hẳn là thứ từng thấy , nếu thu hút chứ!"

"Đây là bảo bối mà Mặc ca ca tìm cho cháu, khác , cháu tặng cho đấy."

Trên đầu Tần Mặc xuất hiện mấy đường hắc tuyến, cái nha đầu thật là...

Mọi trong phòng hai thúc cháu trêu chọc đến mức ha hả, tâm trạng Đường bà nội cuối cùng cũng vơi bớt phần nào.

Tuyết rơi ngày một dày, khí trời cũng ngày một lạnh hơn.

Tang Hiểu Vãn cảm thấy lúc nhiệt độ lẽ xuống tới âm bốn mươi độ, thật sự quá lạnh .

Đêm đến, Tang Hiểu Vãn đưa gia gia và nãi nãi trong gian.

Trên hỏa khang chỉ để ba bộ chăn nệm, trong đó một bộ nệm màu hồng nhạt, ở giữa còn trải thêm tấm da hổ cực kỳ ấm.

Nàng dẫn hai vị lão nhân dạo một vòng quanh gian, hái nhiều hoa quả như đào, vải thiều, đào mật...

Ánh mắt hai cụ dừng ở loại quả nào lâu thêm vài giây là nha đầu nhỏ liền nhanh tay hái loại đó.

Cứ ăn ạ, ở đây bao nhiêu cũng đủ.

Trưa nay, Tang Hiểu Vãn bảo ca ca mang vài loại hoa quả sang biếu nhà ngoại.

Gió lạnh gào rít bên ngoài, nhưng trong phòng ấm áp như mùa xuân, ăn chút gì cứ cảm thấy như thiếu thiếu thứ gì đó.

Tang Hiểu Vãn rửa sạch hoa quả xong liền cùng gia gia nãi nãi giường trong gian.

Hơi ấm truyền đến từ lớp nệm mềm mại khắp thư thái, ba tổ tôn ăn trò chuyện, thật là tiêu d.a.o tự tại.

Trước khi ngủ, Tang Hiểu Vãn :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-cam-ly-5-tuoi-nghich-chuyen-thien-tai/chuong-163-cho-ta-xuat-gia-moi-nguoi-dung-co-khoc.html.]

"Gia gia, nãi nãi, đợi cháu lớn lên , cháu sẽ đưa hai ngắm giang sơn gấm vóc của tổ quốc ."

Tang Hiểu Vãn cho nãi nãi uống t.h.u.ố.c trị đau eo tự chế, chỉ cần uống là đảm bảo hiệu nghiệm ngay.

Hồi xảy động đất, Tang Hiểu Vãn mua bốn con gà con trong thôn để thí nghiệm.

Hai con để giường trong gian, hai con nuôi ở bên ngoài gian.

Mười ngày , những con gà ở bên ngoài lớn lên thấy rõ.

Còn gà con trong căn phòng của gian thì chẳng lớn thêm chút nào.

Nói cách khác, thời gian trong căn phòng là tĩnh lặng, con ở bên trong cũng sẽ ảnh hưởng bởi sự lão hóa.

Bởi , Tang Hiểu Vãn mới yên tâm để gia gia và nãi nãi đây ở.

Sáng sớm hôm , Tang Hiểu Vãn đưa gia gia nãi nãi từ gian bước , cả ba khỏi ngẩn .

Trên tấm da hổ đang một thiếu niên tuấn tú vô song ngủ say.

Hàng mi dài cong v.út, gương mặt như chạm trổ tinh xảo, cộng thêm làn da ửng hồng, đúng là một bức họa mỹ nam đang say giấc nồng.

Tần Mặc dường như cảm nhận , mở mắt , thấy ba cũng hề kinh ngạc, chỉ mang theo giọng mũi đầy ủy khuất :

"Gia gia, nãi nãi, trong phòng con lạnh quá, vốn định sang phòng sưởi ấm một chút, chẳng ngờ xuống là ngủ quên mất."

Nói bày bộ dạng như kẻ sai, đáng thương ba .

Đường bà nội đưa tay sờ trán Tần Mặc, thốt lên một tiếng xót xa :

"Mau xuống kẻo lạnh, phát sốt thế , ngay cả giọng cũng biến đổi cả ."

Tang Hiểu Vãn , vội dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm của áp lên trán Tần Mặc :

" chút phát sốt."

Nói đoạn, nàng liền lục lọi trong chiếc túi nhỏ một hồi, lấy hai viên t.h.u.ố.c cảm, đưa thêm một chén nước Linh tuyền bảo:

"Huynh mau uống t.h.u.ố.c ."

Tần Mặc dậy uống t.h.u.ố.c, Đường nãi nãi bảo xuống lấy thêm chăn đệm đắp kỹ cho .

Đường nãi nãi dậy : "Ta sai nấu cho cháu chút cháo."

Tần Mặc vội ngăn :

"Nãi nãi, mặc thế ngoài , bây giờ nhiệt độ bên ngoài hạ thấp , lạnh lắm."

Đường nãi nãi đáp: "Trong phòng cháu lò sưởi, lạnh đến mức đó .

Nương và tỷ tỷ của cháu chứ, đừng để họ lạnh."

Tần Mặc khổ sở đáp:

"Họ căn bản nhóm lò sưởi cho , nương và tỷ tỷ thì , xem qua , phòng của họ ấm áp hơn phòng nhiều."

Nương và tỷ tỷ của Tần Mặc đến từ khi xảy vụ địa long lật .

Sau khi ăn cơm xong ở Đường gia, mặc cho tha thiết giữ , họ vẫn khăng khăng đòi về nhà Tần Mặc để ở.

Hóa , khi trời tối, Tần Mặc trở về viện, chào hỏi nương một tiếng về phòng ngủ.

Lúc giường sưởi chỉ còn vương chút ấm nhàn nhạt, rõ ràng là lò chỉ đốt từ ban ngày.

Gà Mái Leo Núi

Đến nửa đêm, lạnh đến tỉnh giấc, bèn khoác áo dậy, mở cửa cảm nhận cái lạnh thấu xương khác thường.

Thế là phòng mặc đồ chỉnh tề, thậm chí chân và ngang hông còn dán thêm cả miếng dán nhiệt.

Hắn đến Đường gia , thấy phụ trách nhóm lò đang việc.

Tần Mặc lấy một thỏi bạc ném cho gã dặn: "Làm cho ."

Nói xong liền rời .

Hắn tới nhà Lý chính, gõ cửa mà trực tiếp nhảy qua tường sân gọi:

"Lý chính gia gia, nhiệt độ giảm xuống , cần đ.á.n.h thức dân làng dậy nhóm thêm lò sưởi ?"

Lý chính là giọng Tần Mặc, vội vàng đáp lời: "Được , ngay đây."

Lát , Lý chính xách l.ồ.ng đèn từ trong phòng bước .

Trên ông mặc lớp lớp áo bông dày, bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo đại hành bằng bông.

Lý chính lầm bầm: "Cái thời tiết quỷ quái gì thế , đông cứng luôn ."

Thế là, hai một già một trẻ từ đầu thôn đến cuối thôn.

Họ qua từng nhà một, đảm bảo nhà đều thức dậy nhóm lò sưởi.

Cuối cùng đích tiễn Lý chính về nhà, còn đưa cho ông nửa túi nước Linh tuyền và dặn rằng trong đó sẵn t.h.u.ố.c.

 

Loading...