Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh - 356
Cập nhật lúc: 2025-03-01 10:12:09
Lượt xem: 21
Thành phố L.
Trình Thu Vũ cuối cùng cũng tan làm sau một ngày dài tăng ca. Cô vội vã chạy đến trạm xe buýt, trong lòng thầm cầu nguyện có thể kịp chuyến xe cuối cùng.
Chỗ cô làm việc là một thị trấn nhỏ, số tuyến xe buýt không nhiều, mà chuyến cuối thường rơi vào khoảng bảy hoặc tám giờ tối. Nếu lỡ mất, cô sẽ phải đi taxi về nhà, tốn gần hai mươi tệ—một khoản tiền đủ để mua một bữa ăn khuya thịnh soạn.
May mắn thay, cô kịp bắt chuyến xe số 10.
Vừa đặt chân lên xe, Trình Thu Vũ lập tức đeo tai nghe, mở ứng dụng Cá Mập rồi nhấp vào phòng livestream có ảnh bìa là một hoa văn kỳ lạ trên trang chủ.
Ngày thường, công việc bận rộn khiến cô chẳng có mấy thời gian giải trí. Vì thế, những lúc rảnh, cô thường xem livestream, phần lớn là các kênh mukbang. Vừa ăn vừa xem, cảm giác cũng khá thú vị.
Thế nhưng, từ khi tình cờ xem một buổi livestream của Kỷ Hòa, cô không còn hứng thú với mukbang nữa.
Trình Thu Vũ vốn không phải người gan dạ, đôi khi xem những thứ đáng sợ, cô phải rúc trong chăn, dùng tay che mắt rồi chỉ dám nhìn qua kẽ hở giữa các ngón tay.
Hôm nay do tăng ca, mãi đến khi lên xe buýt cô mới có thời gian mở livestream.
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh nhạt của Kỷ Hòa vang lên trong tai nghe.
Cô tựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn ánh đèn đường lướt qua bên ngoài. Qua hình ảnh phản chiếu trên kính, cô nhận ra trên xe ngoài mình ra thì chỉ có tài xế.
Xe buýt vẫn lao về phía trước. Càng đi, ánh đèn đường hai bên càng thưa thớt.
Lúc này, mặt đường bắt đầu xóc nảy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/356.html.]
Trình Thu Vũ đã quen với điều này. Đoạn đường này đang được sửa chữa, ngày nào tan làm cô cũng đi ngang qua, ít nhất phải mất năm, sáu phút mới vượt qua hết đoạn gập ghềnh này.
Nhưng...
Hôm nay là lần đầu tiên cô làm thêm giờ mà vẫn kịp bắt chuyến xe cuối.
Những lần trước, chỉ cần tan làm muộn một chút, cô đều phải gọi taxi.
Nghĩ đến đây, Trình Thu Vũ bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hôm nay con đường này tối như vậy sao?
Đúng lúc cô đang thắc mắc, chiếc xe bỗng xóc mạnh hơn.
Mộng chuyên đào hố
Còn lấp hố thì hên xui ^^
Do không kịp chuẩn bị, cô mất thăng bằng, đầu đập mạnh vào cửa kính, phát ra một tiếng động khá lớn.
Tài xế giật mình ngoái đầu lại, lo lắng hỏi:
"Cô bé, cháu không sao chứ? Đường này lởm chởm quá, hơn nửa năm rồi vẫn chưa sửa xong, đúng là kỳ lạ."
Trình Thu Vũ xoa trán, cảm giác hơi nhói nhưng cũng không quá nghiêm trọng.
"Cháu không sao." Cô ngập ngừng hỏi: "Hơn nửa năm rồi ạ? Sao cháu không có ấn tượng gì nhỉ?"
Tài xế dường như hiếm khi có người trò chuyện cùng, nên cũng vui vẻ tiếp lời:
"Đúng vậy, từ sau Tết Nguyên đán là đã bắt đầu sửa rồi. Tôi lái xe qua đây ngày nào cũng thế này. Bình thường làm đường chỉ mất ba, bốn tháng, nhưng lần này lại kéo dài mãi."