Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh - 337

Cập nhật lúc: 2025-03-01 09:52:37
Lượt xem: 14

Phương Lệ Lệ có chút xấu hổ, lén liếc nhìn Diệp Tử Kiện một cái, rồi dè dặt hỏi:

"Cái này... không phải anh tặng tôi sao?"

"Hửm?"

Diệp Tử Kiện nghe xong thì sửng sốt. Anh tặng cô ấy lúc nào chứ?

Chính anh còn không biết nữa là.

Nhưng giờ chuyện đó không còn quan trọng. Lấy lại chiếc vòng cổ mới là điều anh phải làm ngay lúc này.

"À thì..." Anh ấy chớp mắt, vội vàng nghĩ ra một cái cớ. "Hôm ấy tôi hơi vội, sau mới nhận ra cúc áo có chút vấn đề. Tôi muốn mang về sửa lại một chút, rồi mới tặng cho cô."

"Vấn đề gì cơ? Tôi thấy nó vẫn ổn mà?"

Phương Lệ Lệ vừa nói vừa giơ tay lên, tỉ mỉ quan sát chiếc vòng cổ được xâu từ cúc áo.

Ngay giây tiếp theo, một bàn tay thình lình vươn ra, giật phắt chiếc vòng khỏi tay cô.

Nhanh chóng đưa đây!

Diệp Tử Kiện nắm chặt cúc áo, không chần chừ thêm giây nào, xoay người chạy thẳng ra cổng công viên.

Anh không muốn đối mặt với Phương Lệ Lệ chút nào.

Bởi vì vừa rồi, khi nhìn cô ấy thật kỹ, anh phát hiện một điều đáng sợ—từ quần áo, kiểu tóc, cách trang điểm, đến cả đôi giày cô ấy mang hay mùi nước hoa trên người... Tất cả đều giống hệt bạn gái của anh vào ngày cô ấy đến công ty!

Giống nhau như đúc!

Cô ấy rốt cuộc muốn làm gì?

"Giám đốc Diệp!"

Phương Lệ Lệ sững sờ trước hành động bất ngờ của Diệp Tử Kiện, đứng đờ ra như tượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/337.html.]

Cô hoàn toàn không hiểu vì sao anh ấy lại làm vậy.

"Chẳng lẽ... đó không phải quà anh tặng tôi sao?"

Những suy nghĩ hỗn loạn liên tục xuất hiện và biến mất trong đầu cô.

Đột nhiên, một cơn đau nhói dội thẳng vào tâm trí, khiến cô ôm đầu, cả người lảo đảo.

Một người qua đường trông thấy thì lo lắng chạy tới, hỏi:

"Cô ơi, anh ta vừa giật đồ của cô à? Cô đừng lo, tôi báo cảnh sát giúp—ơ này, cô không sao chứ? Bình tĩnh đi, tôi gọi xe cấp cứu ngay đây!"

Diệp Tử Kiện vừa chạy vừa lấy bật lửa ra, không chần chừ mà châm lửa đốt chiếc cúc áo.

May mắn thay, chất liệu của nó dễ cháy, chỉ vài phút sau đã hóa thành tro tàn.

Nhìn đống tro vụn dưới đất, Diệp Tử Kiện cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Xác nhận không còn sót lại gì, anh xoay người định rời đi.

Nhưng đúng lúc ấy—

"Tôi thấy rõ ràng chính là anh ta giật đồ của người khác!"

Một giọng nói vang lên, khiến anh giật bắn.

Diệp Tử Kiện chớp mắt nhìn quanh, và rồi—

Mộng chuyên đào hố
Còn lấp hố thì hên xui ^^

Anh thấy hai cảnh sát đang đi về phía mình.

Khoan đã!

"Tôi có thể giải thích!"

Trong lúc Diệp Tử Kiện còn đang cố gắng kể lại chuỗi sự việc kỳ lạ này, thì Diệp Tử Khang đã vội vàng chạy tới.

Sau khi nghe em trai thuật lại, Diệp Tử Kiện cuối cùng cũng hiểu rõ toàn bộ sự việc.

Thì ra, không biết bằng cách nào, Phương Lệ Lệ đã bước vào giấc mơ của Diệp Tử Khang, hoàn toàn khống chế cậu trong đó. Cho dù khi tỉnh lại, Diệp Tử Khang nhận ra có gì đó bất thường, nhưng cậu lại không thể mở miệng kể cho ai nghe.

Loading...