Từ Đồng sững sờ nhìn Kỷ Hòa, giọng có chút do dự:
"Nhưng tôi… tôi không thể nhìn thấy cô ấy. Sao có thể chụp ảnh với cô ấy được?"
Cô không thể tưởng tượng nổi cảnh mình chụp ảnh cùng một hồn ma. Phải làm thế nào để hẹn gặp một người đã chết?
Kỷ Hòa bình tĩnh đáp:
"Không cần phải hẹn. Chỉ cần cô chụp ảnh, cô ấy sẽ xuất hiện."
Từ Đồng im lặng một lúc, rồi đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi ký túc xá.
Mỗi bước chân xuống cầu thang, lòng cô lại trĩu nặng thêm một phần.
Cuối cùng, cô dừng lại ở cổng sau ký túc xá—nơi mà trước đây họ thường gặp nhau.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nếu mọi chuyện phải kết thúc, vậy hãy kết thúc tại đây.
Từ Đồng nhìn quanh, rồi gọi một nữ sinh đi ngang qua.
"Xin chào, bạn có thể chụp giúp tôi một tấm hình không?"
Cô gái mỉm cười, gật đầu. Từ Đồng liền đưa chiếc máy chụp ảnh lấy liền cho cô ấy.
Cô gái giơ máy lên:
"Nhìn vào đây nhé. Ba, hai, một… Xong rồi!"
Chỉ vài giây sau, bức ảnh dần hiện ra trên tấm giấy in.
Từ Đồng cúi xuống nhìn.
Trong ảnh, chỉ có một mình cô.
Kỳ lạ.
Không phải Kỷ Hòa nói chỉ cần chụp ảnh, ma nữ kia sẽ xuất hiện sao?
Đúng lúc đó, cô bỗng nhận ra điều gì đó rất lạ lùng.
Cô trong bức ảnh vẫn mỉm cười, nhưng từ khóe mắt lại chảy xuống hai hàng nước mắt… màu máu.
Từ Đồng giật mình, siết chặt bức ảnh trong tay.
Và rồi—một bóng đen dần xuất hiện ở bên cạnh cô trong tấm ảnh.
Đó là một cô gái mặc váy đỏ.
Tay chân cô ấy bị bẻ gãy, vặn vẹo trong tư thế kỳ quái. Sóng mũi gãy nát, gương mặt đầy m.á.u khô, đôi mắt trống rỗng trừng trừng nhìn về phía trước.
Đây chính là t.h.i t.h.ể của Ngu Tĩnh Văn—vẫn giống hệt như khoảnh khắc cô ấy rơi từ tầng cao xuống mặt đất hôm đó.
Ngón tay Từ Đồng run rẩy.
Cô muốn vứt bức ảnh đi.
Nhưng bức ảnh… lại tiếp tục thay đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1311.html.]
Những chi tiết ghê rợn dần mờ đi. Tứ chi gãy rời từ từ trở lại nguyên vẹn, vết m.á.u cũng dần biến mất.
Mái tóc rối tung trở nên suôn mượt.
Và rồi, một khuôn mặt trắng trẻo, quen thuộc hiện ra—với nụ cười rạng rỡ, tươi tắn.
Đó là Ngu Tĩnh Văn của những ngày trước đây.
Ngu Tĩnh Văn mà Từ Đồng vẫn luôn nhớ đến.
Trong ảnh, Từ Đồng vẫn rơi nước mắt màu máu, nhưng Ngu Tĩnh Văn đã hoàn toàn trở lại dáng vẻ bình thường.
Cô ấy đứng cạnh Từ Đồng, mỉm cười vui vẻ như một nữ sinh chuẩn bị tốt nghiệp, sắp bước vào một cuộc sống mới.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Bức ảnh trong tay Từ Đồng bị cuốn lên, bay lơ lửng trong không trung.
Không có bất kỳ mồi lửa nào.
Nhưng bức ảnh cứ thế cháy rực.
Ngọn lửa vô hình dần dần thiêu rụi tấm ảnh, để lại tro bụi lả tả rơi xuống mặt đất.
Từ Đồng đứng đó, ngơ ngác nhìn khoảng không trước mặt.
Tất cả ký ức đã trở về.
Và cũng chính vào khoảnh khắc này, cô cảm nhận được rằng cuộc sống của mình cuối cùng đã trọn vẹn.
Bốn mươi người bạn cùng lớp tụ họp trong sân trường.
Đây… mới là một mùa tốt nghiệp trọn vẹn.
Ba quẻ đã hoàn thành, Kỷ Hòa trò chuyện với fan một lúc trong phòng livestream.
Ngay khi cô định tắt máy, một tin nhắn bất ngờ bật lên trên màn hình.
"Chị Kỷ Hòa! Quý Dương đang livestream này!"
Kỷ Hòa khựng lại.
Quý Dương—một streamer nổi tiếng vì những cuộc thám hiểm táo bạo.
Trước đây, anh ta từng suýt bị cuốn vào vòng lặp ma quái của chiếc xe buýt ám ảnh. Nếu không nhờ Kỷ Hòa cứu giúp, có lẽ anh ta đã một đi không trở lại.
Lúc trước, kênh livestream của anh có tên "Quý Dương yêu thám hiểm". Anh luôn tự tin rằng mình có bát tự mạnh, càng nguy hiểm càng muốn lao vào khám phá.
Nhưng bây giờ…
Anh vẫn tìm đến những nơi kỳ bí, vẫn dấn thân vào những địa điểm đáng sợ nhất.
Nhưng mục đích thì đã thay đổi.
Sau sự kiện xe buýt ma, anh nhận ra một điều:
Không phải tất cả các hồn ma đều là ác quỷ.
Có những linh hồn vẫn lưu luyến nhân gian, chỉ vì… họ còn những tâm nguyện chưa hoàn thành.