XUYÊN THÀNH THIÊN KIM BỊ HẠI, TA KHIẾN CẢ NHÀ ÁC NHÂN SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT - Chương 55: Đây mới là người một nhà chứ.
Cập nhật lúc: 2026-03-25 15:04:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh Cẩm Tu trả lời câu hỏi , bèn dùng sức một cái.
Xoẹt một tiếng, ống tay áo cứ thế xé rách một mảng lớn.
Thịnh An Ninh...
"Huynh cần thế , dùng sức mạnh đến ."
"Ta với nữa. Muội , nếu rảnh rỗi quá thì luyện chữ , tránh để chê ."
Sắc mặt Thịnh An Ninh đen .
là chuyện gì nên nhắc cứ nhắc, chữ thì , thích thế đấy.
tên phản ứng bất thường như , chẳng giống tính cách của chút nào, thật sự tò mò cô nương thích là ai .
Ta đến thế giới cũng ngày một ngày hai, nhưng ngoại trừ Thịnh gia, thật sự giao thiệp với ai khác nhiều.
Thế nên nhất thời vẫn nghĩ vị cô nương nào thể khiến trở nên kỳ lạ như thế.
vội, sớm muộn gì cũng sẽ thôi.
Chuyện Thôi gia đến cửa, cả ba Thịnh An Ninh đều mấy để tâm.
Chẳng riêng gì Thịnh An Ninh, ngay cả Thịnh Cẩm Hoài và Thịnh Cẩm Tu cũng hiếm khi gặp những .
Họa chăng chỉ vài phong thư qua , cộng thêm chút ký ức mờ nhạt , thể nảy sinh tình cảm gì với bọn họ?
Sở dĩ cảm thấy tức giận với thái độ của bọn họ, phần lớn là vì đau lòng cho mẫu . Thôi gia tuy thiếu con gái, nhưng đó là xét cả tộc Thanh Hà Thôi thị, chứ với riêng nhà Nhị lão gia Thôi gia.
Vậy mà trong mắt bọn họ chỉ lợi ích và thể diện, chẳng chút tình nào.
Loại thích cần cũng chẳng . Chỉ cần tước vị của Hầu phủ vẫn còn, chỉ cần bọn họ tự nỗ lực, Thôi gia tự khắc sẽ bò đến mà thôi.
Thế nên thật sự chẳng quan trọng.
Chớp mắt đến ngày đại tiệc bách nhật của tiểu Hoàng tôn.
Kinh thành cuối tháng mười, gió lạnh âm thầm tràn ngập khắp ngóc ngách của tòa thành .
Từ sáng sớm, Thịnh An Ninh Liên Xảo và Liên Tuệ kéo dậy để trang điểm.
Hai nàng hầu dồn hết tâm sức, bởi đây là yến tiệc chính thức đầu tiên mà tiểu thư tham dự khi trở về Hầu phủ, nhất định thật xinh .
Dẫu cho tiểu thư nhà cần trang điểm cũng tuyệt sắc, nhưng ý nghĩa thì khác hẳn.
Thịnh An Ninh cũng để mặc cho họ gì thì , ngay cả món trang sức bộ diêu mà nàng ghét nhất, hôm nay cũng nhẫn nhịn tháo xuống.
Giọng của Thịnh Cẩm Tu vang lên bên ngoài cửa: "Muội , xong ?"
Thịnh An Ninh...
Gấp gáp cái gì chứ, thời gian còn sớm mà, rốt cuộc là giục bao nhiêu ?
"Nhị ca, chờ nữ t.ử trang điểm mà cũng kiên nhẫn, coi chừng cưới nương t.ử đấy."
Mặt Thịnh Cẩm Tu đỏ bừng lên, nhưng đáp thế nào, bèn hậm hực bỏ .
Liên Xảo và Liên Tuệ cũng đỏ mặt, đồng thời nhịn mà mỉm rạng rỡ.
Họ là nô tỳ gia sinh của Hầu phủ, Tiên Hầu gia ân với phụ bọn họ, nên đương nhiên luôn mong mỏi các chủ t.ử .
Trước , Hầu phủ giống như là của riêng nhà Nhị phòng, Đại phòng ngược vô cùng quạnh quẽ, đặc biệt là khi Nhị công t.ử thương ở chân, bầu khí trong phủ lúc nào cũng u ám.
từ khi Nhị tiểu thư trở về phủ, thứ đổi.
Nhị công t.ử trở dáng vẻ hoạt bát như xưa, trong mắt còn là một mảnh tĩnh lặng như tờ nữa.
Hầu gia càng hăng hái, tinh thần của cả đều khác hẳn lúc .
Những đám mây đen bao phủ đầu bọn họ lặng lẽ tan biến.
Hơn nữa, Nhị tiểu thư dễ hầu hạ, chỉ cần bổn phận là , cần lo lắng gì thêm. Nhị tiểu thư hào phóng, họ thường xuyên nhận thưởng tứ.
Chủ t.ử như , ai mà yêu mến cho .
Lại qua hơn nửa canh giờ, Thịnh An Ninh mới bước khỏi phòng.
Thịnh Cẩm Hoài và Thịnh Cẩm Tu đều sững sờ trong chốc lát.
Muội hôm nay thật sự khác biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thien-kim-bi-hai-ta-khien-ca-nha-ac-nhan-song-khong-bang-chet/chuong-55-day-moi-la-nguoi-mot-nha-chu.html.]
Một hồng y rực rỡ như lửa, khi , nét thanh lãnh trong đôi mày hòa quyện với vẻ nồng nhiệt của y phục, trông thật cao quý đoan trang. Đến lúc mỉm , nàng rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
Đây nào là một thể đ.á.n.h gục mười , hễ lên núi là chơi đùa đến quên cả lối về của bọn họ nữa.
Nhìn qua, rõ ràng là giống hệt những đại gia khuê tú " khỏi cửa lớn, chẳng bước qua cửa nhỏ" ở kinh thành .
"Đại ca, Nhị ca, chúng thôi."
Thịnh Cẩm Tu rùng một cái.
"Muội , đừng năng kiểu đoan trang như thế nữa, nổi da gà quá."
Sắc mặt Thịnh An Ninh đen , nếu vì bộ y phục hôm nay tiện, nhất định sẽ bay lên tặng cho tên một cước.
Có chuyện hả, cứ thế mà đòi cưới nương t.ử , phì .
"Nhị ca, chờ khi nào về chúng hãy so tài một chút."
Thịnh Cẩm Tu vội vàng lắc đầu: "Thôi thôi, , đ.á.n.h , nhận thua."
Thịnh An Ninh...
Đã đ.á.n.h mà còn dám năng như thế, thật chẳng gì với nữa.
"Huynh nhận thua cũng vô dụng, luyện tập cho thì đến mặt Hoàng thượng nhận chức ."
Lần , tâm trạng vui đổi thành Thịnh Cẩm Tu.
Thịnh Cẩm Hoài thấy hai bọn họ "tương tàn" lẫn , chỉ lẳng lặng mỉm . Thật bao.
Đây mới thực sự là một nhà.
Xe ngựa một đoạn thì gặp xe ngựa của nhà Lễ bộ Thượng thư Tôn gia.
Thịnh Cẩm Hoài cùng Tôn nhị gia hàn huyên vài câu tiếp tục tiến về phía .
Đến cổng cung, Thịnh An Ninh vịn tay Liên Xảo bước xuống xe ngựa.
Tình cờ, nàng chạm mặt với bước xuống từ chiếc xe ngựa đối diện.
Đó là một tiểu cô nương đôi mắt to tròn xoe, chỉ cần chớp nhẹ một cái cũng đủ khiến cảm thấy ngọt ngào tận tâm can.
Kết hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa và làn da trắng nõn, trông thật sự đáng yêu.
Nàng giống như một chú mèo Ba Tư cao quý xinh , khiến thấy ôm ấp.
Tiểu cô nương mặt tròn nhếch môi, để lộ một nụ ngọt ngào.
Thịnh An Ninh cũng mỉm đáp . Không hiểu , ngay từ cái đầu tiên, thấy thiện cảm với cô nương .
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Những chiếc xe ngựa khác lượt dừng cửa cung. Đám Thịnh An Ninh hội hợp với đoàn của Di mẫu Thôi Uyển Nguyệt cùng bước cung môn.
Các cung nhân chờ sẵn ở đó dẫn đường cho tiến một cách trật tự.
Tâm trạng tiến cung hôm nay khác hẳn , Thịnh An Ninh thong thả bước , thưởng thức phong cảnh xung quanh.
Dẫu đến thế giới hơn một năm, nhưng vẫn thể nào ngắm hết vẻ của phong cảnh và những kiến trúc tinh xảo tuyệt mỹ nơi đây.
Những ngày tháng thế thật mấy.
Nơi dành cho nam khách và nữ khách là khác .
Thấy Đại ca lộ rõ vẻ lo lắng yên, thật chẳng hiểu nổi rốt cuộc là yên tâm về , là yên tâm về những khác nữa.
Nói cũng , chỉ cần ai chọc giận , vốn dĩ dễ tính mà.
"Muội xin nhờ Di mẫu chăm sóc nhiều hơn."
"Được , Ninh tỷ nhi cùng thì các con cứ yên tâm . Tiêu ca nhi, chăm sóc Kỳ ca nhi cho đấy."
Lâm Ngọc Tiêu là trưởng t.ử của Thôi Uyển Nguyệt, bằng tuổi với Thịnh Cẩm Tu, cũng là một thiếu niên phong nhã. Mấy bọn họ cạnh , đường nét khuôn mặt quả thật vài phần tương đồng.
Lúc , Thịnh An Ninh cũng phát hiện Thịnh Cẩm Tu chút bình thường.
Huynh đang ai nhỉ?
Nhìn quanh một vòng, thôi, lúc các quý nữ ở gần đây thực sự nhiều, quả thật đang liếc ai.
thể khẳng định, cô nương mà tên thích cũng cung .
Vào đến nội điện lâu, một cung nữ nhỏ tới mặt Thịnh An Ninh, tươi hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an Huyện chúa, Huyện chúa vạn phúc kim an. Thái t.ử phi nương nương lời mời ạ."