XUYÊN THÀNH THIÊN KIM BỊ HẠI, TA KHIẾN CẢ NHÀ ÁC NHÂN SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT - Chương 23: Có những người huynh trưởng như vậy thật sự rất tốt
Cập nhật lúc: 2026-03-25 15:03:34
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh An Ninh thấy đại ca tuấn tú đang ở cửa, vội vàng vẫy tay: "Đại ca, mau tới đây."
Ngắm gương mặt như thế , cơm cũng thể ăn thêm một bát.
Hiện tại Thịnh Cẩm Hoài vẫn nắm bắt tính tình của ruột .
luôn hướng về bọn họ, giờ đây bọn họ còn phụ mẫu , những chuyện, những đạo lý, chỉ thể để đại ca như tới , tới dạy thôi.
Sau khi xuống nữa, suy nghĩ một chút, vẫn quyết định đợi ăn no mới , thể mất hứng.
Thịnh An Ninh ăn thỏa mãn.
Thức ăn ở đây ngon hơn chỗ của bọn hồi đó nhiều, đến Hầu phủ quả nhiên là quyết định đúng đắn.
Dù cũng là những nữ chính tài giỏi thể dựa kinh doanh để giàu, thứ giỏi nhất chính là g.i.ế.c và g.i.ế.c tang thi, cứu cũng .
lười, hơn nữa dựa cứu để kiếm tiền thì quá chậm, còn rước thêm phiền phức.
Dùng xong bữa tối, Thịnh Cẩm Hoài : "Muội , đại ca sai dọn dẹp vài sân viện, lát nữa xem thử xem thích chỗ nào?"
Nói xong, gọi hai nữ t.ử trong trang phục nha : "Đây là Liên Xảo, đây là Liên Tuệ, đều là nô tỳ gia sinh trong phủ, chuyện gì cứ việc sai bảo bọn họ ."
"Ngày mai đại ca sẽ sai mua thêm một nữa về, đến lúc đó thể chọn thêm vài ."
Thịnh An Ninh cảm thấy Thịnh Cẩm Hoài thật sự chu đáo, việc gì cũng vẹn .
Thôi , lấy chân tình đối đãi với , sẽ bảo bọc bọn họ , đối với võ lực và dị năng trị liệu của thì vẫn lòng tin.
Cuối cùng, Thịnh An Ninh chọn Thanh Hà viện, Thanh Hà viện chỉ thanh u nhã nhặn, diện tích lớn, mà còn một hồ sen.
Môi trường thể hơn, thấy là rời .
Hai cùng Thịnh An Ninh tham quan tiểu viện.
Thịnh Cẩm Hoài đưa tay hiệu cho Liên Xảo và Liên Tuệ lùi , đó sắp xếp ngôn từ với Thịnh An Ninh: "Muội , những lời đại ca sắp đây, xong chớ tức giận."
Thịnh An Ninh ngẩng đầu , nụ mặt nhạt .
Thịnh Cẩm Hoài khẽ tằng hắng một cái : "Đại ca oán khí với Thôi thị và Thịnh Ký Lãng, đối mặt với bọn họ gay gắt một chút cũng . đối với bên ngoài, tổ mẫu chẳng qua chỉ là chút thiên vị, cũng thực sự hại và . Cho dù thích bà , nhưng cũng đừng nên đối đỉnh như , đại ca giúp tổ mẫu, mà là sẽ cho danh tiếng của ."
"Gặp chuyện như , bất kể đúng sai, chỉ cần chụp cho cái mũ bất hiếu, thì đó chính là của ."
Thịnh Cẩm Tu cũng gật đầu, phụ họa theo: " , vì đ.á.n.h chuột mà vỡ bình ngọc thì thật đáng."
Thịnh Cẩm Hoài...
Mới một lát mà nhị học tinh túy trong cách chuyện của ? Trước đây năng như .
Thịnh An Ninh sự cẩn trọng trong lời của Thịnh Cẩm Hoài, cũng hiểu là vì cho .
Hơn nữa cũng thể , đối với vị tổ mẫu thiên vị cũng nhiều ý kiến.
Ta cũng phản bác mà gật đầu đồng ý.
Chỉ cần bà tới tìm phiền phức, cũng lười để ý tới bà .
Tuy nhiên, nếu kẻ nào chọc giận , e là cái tính nóng nảy của cũng nhịn nổi .
Tất nhiên, những lời cần thiết .
"Sáng sớm mai đại ca sẽ đưa tới từ đường bái tế phụ , mẫu cùng các vị tiên tổ, trở về thì cũng nên báo cáo một tiếng."
[Ở thời cổ đại, khi chính thê qua đời, chỉ cần phạm lầm lớn, bài vị của chủ mẫu đều thể đưa từ đường, đa trường hợp là như nha, xin đừng bắt bẻ, ai bắt bẻ thì đó đúng.]
"Theo lý mà , trở về thì nên tổ chức tiệc nhận , nhưng chúng vẫn còn đang trong thời gian chịu tang, tổ chức yến tiệc là hợp lễ nghi. Vì thế, khi xong việc , đại ca sẽ thông báo cho tộc trưởng ghi tên tộc phổ. Thịnh Minh Châu là con cái của nhị phòng, thì tự nhiên còn quan hệ gì với đại phòng chúng nữa."
"Đại ca cũng sẽ thông báo cho những còn , mới là đích nữ duy nhất của trưởng phòng Định Viễn Hầu phủ chúng . Đợi đến ngày cập kê, đại ca nhất định sẽ tổ chức lễ cập kê thật chu đáo."
Trái tim Thịnh An Ninh ấm áp hẳn lên, đó khẽ gật đầu.
Có những trưởng như hình như thật sự .
vẫn hỏi một câu: "Đại ca, Thịnh Minh Châu dù cũng gọi các là ca ca hơn mười năm nay, dáng vẻ , các chắc hẳn cũng từng yêu thương hết mực, thật sự cam lòng ?"
Ánh mắt Thịnh Cẩm Hoài chút phức tạp, nhưng giọng kiên định: "Minh Châu trong việc tráo đổi hài nhi tuy rằng vô tội, nhưng chỉ là hưởng lợi, mà còn là con gái của kẻ thù khiến chúng suýt nữa tan cửa nát nhà."
"Tình cảm thì thừa nhận là , nhưng là kẻ đầu óc u mê. Nếu giữ , chỉ là chịu uất ức, mà còn với vong linh của phụ và mẫu ở trời."
Thịnh Cẩm Tu cũng nghiêm mặt gật đầu : "Đại ca sai, , mới là duy nhất của bọn ."
Thịnh An Ninh...
Không thể , những lời của Thịnh Cẩm Hoài kinh ngạc.
Đầu óc đại ca thật tỉnh táo, đây lẽ mới là dáng vẻ nên của một gia chủ thời cổ đại.
Đồng thời, thái độ của hai khiến trong lòng chút vui sướng.
Thấy ánh mắt Thịnh An Ninh chút đờ , Thịnh Cẩm Hoài đưa tay xoa xoa đầu , dịu dàng : "Được , những chuyện cần suy nghĩ nhiều, đại ca sẽ xử lý ."
Thịnh An Ninh gật đầu, vốn dĩ cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, chỉ là hiếu kỳ nên mới hỏi một câu như thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thien-kim-bi-hai-ta-khien-ca-nha-ac-nhan-song-khong-bang-chet/chuong-23-co-nhung-nguoi-huynh-truong-nhu-vay-that-su-rat-tot.html.]
Thịnh Cẩm Tu lúc : "Muội , ngày mai nhị ca đưa ngoài chơi, kinh thành ít món ngon, còn mấy cửa tiệm nổi tiếng chuyên bán quần áo trang sức mà các cô nương yêu thích, đến lúc đó nhị ca cùng để chọn."
Thịnh An Ninh ranh mãnh: "Nhị ca, tiền ?"
Thịnh Cẩm Tu...
Gương mặt nhị ca bỗng đỏ bừng lên một chút, đó chỉ Thịnh Cẩm Hoài : "Đại ca , cứ ghi sổ của đại ca là ."
Thịnh An Ninh nhận , thiếu niên thoạt vẻ u ám , thực chất bên trong là một kẻ ngốc nghếch đáng yêu.
Không khó để tưởng tượng , khi chân thương, chắc hẳn là một thiếu niên lang vô tư lự, hăng hái hào hùng.
Sau khi hai rời lâu, Thịnh An Ninh liền tắm rửa ngủ.
Một đêm chuyện gì xảy .
Sáng sớm ngày thứ hai, Thịnh An Ninh sự hầu hạ của hai nha y phục và rửa mặt xong xuôi, đó liền thấy hai vị trưởng ở chính sảnh.
Hiển nhiên là bọn họ cố ý đến để cùng dùng bữa.
Ba dùng xong bữa sáng liền tới từ đường.
Thịnh An Ninh sự dẫn dắt của hai vị trưởng bái tế phụ , mẫu cùng tổ tiên.
Ra khỏi từ đường, Thịnh Cẩm Hoài : "Muội ngoài dạo chơi ?"
Thịnh An Ninh gật đầu: "Muốn ạ, nhưng đó dạo quanh phủ một vòng, tổng thể để ngay cả nhà rộng bao nhiêu, hình dáng thế nào cũng ."
Thịnh Cẩm Tu vội vàng : "Đại ca, để đưa , cứ bận việc , nhất định sẽ chăm sóc thật ."
Thịnh Cẩm Hoài chút cạn lời.
Làm như thể định tranh giành với y bằng.
Khụ, nếu bận, quả thật là ở bên cạnh .
Dẫu hiện giờ cơ thể khỏe , giống , mới vài bước thở dốc.
Đáng tiếc, Hầu phủ còn một đống việc đang chờ , bất luận thế nào cũng dễ dàng buông tha cho hai kẻ Thôi thị .
Về phần Thịnh Ký Lãng, dù lấy mạng lão thì cũng sẽ để lão yên .
Hắn bao giờ là một vị công t.ử hào hoa phong nhã tâm từ thủ nhuyễn cả.
"Vậy Đại ca, chúng đây, bảo môi giới nô tỳ lát nữa hãy tới, nha của để tự chọn."
Thịnh Cẩm Hoài...
Tự nhiên thấy chút phiền lòng là nhỉ.
Thịnh An Ninh mỉm , vẫy vẫy tay với vị đại ca xinh , theo nhị ca khờ khạo.
Phải là Hầu phủ thật sự lớn, hèn chi trong tiểu thuyết về thâm trạch đại viện, cứ lớp đến lớp khác, cho dù bọn họ thể lực , cảm giác cả một buổi sáng cũng chắc hết.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Hai cho hạ nhân theo, kết quả đang thì thấy một trận ồn ào, còn tiếng ẩn hiện.
Thịnh Cẩm Tu cau mày, y dường như thấy giọng của mấy đứa đường , đường .
Bọn họ đang cái gì ?
Thính lực của Thịnh An Ninh , dù còn cách một đoạn ngắn, nàng vẫn đại khái cuộc đối thoại bên .
Thịnh Cẩm Tu cũng nhớ , tiếp về phía chính là tường của Lan Tâm Viện, nên động tĩnh phát từ trong Lan Tâm Viện ?
Làm cái gì thế ? Giống như đang cãi ?
Y tới xem rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng thấy Thịnh Minh Châu mà thấy phiền lòng.
Thịnh An Ninh thấy ánh mắt Thịnh Cẩm Tu chút phức tạp, bèn kéo y chạy về phía nơi phát âm thanh.
Rất nhanh hai cùng ghé sát chân tường.
Đây quả là kịch để xem, đúng lúc nàng đang dạo đến mức buồn chán.
Một thiếu niên béo múp tầm mười tuổi đối diện Thịnh Minh Châu, khách khí mắng: "Cái đồ chổi xẻo ! Nếu vì ngươi và nương ngươi, phụ bắt tới Đại Lý Tự? Sao đám đồng môn chê !"
"Loại tiện chủng như ngươi c.h.ế.t !"
Một thiếu nữ khác mặc váy dài màu hồng, ước chừng mười hai mười ba tuổi vội vàng phụ họa: "Phải đó, ngươi cái gì mà ? Ngày thường luôn bày cái giá đích nữ để bắt nạt chúng , giờ mới mắng vài câu mà ngươi chịu nổi ?"
Thiếu nữ áo lam bên cạnh thở dài, khó để nhận sự cạn lời của nàng , nhưng vẫn : "Được , các bớt vài câu , chuyện trách nhị ."
Thiếu nữ áo lam còn dắt theo một đứa trẻ ba bốn tuổi, mặt đầy vẻ ngơ ngác, rõ ràng là hiểu bọn họ đang gì.
Thịnh Minh Châu nước mắt lã chã rơi nhưng một lời.
Xử cảnh hiện giờ của nàng khó khăn, cũng hiểu rằng hiện tại nàng bất kỳ ai chào đón.
nỗi sỉ nhục nàng ghi nhớ kỹ, sẽ một ngày nàng lượt trả hết.