Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-04-24 15:57:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa đúng lúc , Lưu Thị và Thẩm Thiên Kim đội nắng lớn, đầy mồ hôi từ ruộng về.

 

Hiện giờ họ đang những công việc đây của Đại phòng, mệt nắng, trong lòng đang nén một cục tức.

 

Vừa bước cổng sân, liền thấy dáng vẻ nửa sống nửa c.h.ế.t của Thẩm lão thái.

 

“Nương, ?” Lưu Thị hỏi một câu chút sức lực.

 

Thẩm lão thái thấy thị, cơn giận tích tụ cuối cùng cũng tìm nơi trút giận, mắng xối xả mặt thị: “Bị ư? Ta sắp cái chổi đó nguyền rủa c.h.ế.t ! Ngươi xị cái mặt cho ai xem chứ? Chút việc đồng áng mệt mỏi đến , cuộc sống trong nhà còn qua !”

 

Mặt Lưu Thị lập tức xị xuống, nỗi uất ức và tức giận trong lòng "phụt" một tiếng bùng lên.

 

Thị ở nhà đẻ cũng nâng niu mà lớn lên, khi gả về đây, cậy dỗ dành khác, Thẩm lão thái thiên vị chồng thị, cuộc sống vẫn luôn thoải mái.

 

Bây giờ thì , những xuống đồng việc như súc vật, về nhà còn chịu mắng nhiếc.

 

Dựa mà Tô Vân Tiêu tiện nhân thể thoát khỏi bể khổ, còn thì chịu cái tội ?

 

Thị dám cãi Thẩm lão thái, chỉ thể cúi đầu, nước mắt chực trào.

 

Thẩm Thiên Kim càng thêm mệt mỏi và tức giận, bình thường những công việc đều do mấy Đại phòng , nào từng bao giờ?

 

Nàng ném cái cuốc trong tay xuống đất, đầu thẳng về phòng .

 

Trong sân nhà họ Thẩm cũ hỗn loạn, ầm ĩ, còn nhà Tô Vân Tiêu là một cảnh tượng khác.

 

Tô Vân Tiêu về nhà liền đóng cổng sân .

 

Thẩm Minh Viễn lẳng lặng đặt vải bông và gạo lứt mua ở trấn về chỗ, động tác nhanh nhẹn, một lời dư thừa.

 

Bữa bánh bao thịt sáng nay ăn no chắc bụng, lúc bụng đều còn no căng, ai nhắc chuyện ăn cơm.

 

Tô Vân Tiêu vỗ vỗ tay, tuyên bố: “Ta chuẩn chút thịt kho, ngày mai sẽ mang trấn thử xem bán tiền .”

 

Thẩm Minh Châu tò mò hỏi: “Nương, thịt kho là gì ạ?”

 

Tô Vân Tiêu cũng giải thích, xong cho bọn trẻ nếm thử là : “Chiều nay xong các con sẽ .”

 

Thẩm Minh An cũng thịt kho là gì, nhưng nghĩ tới chắc chắn dùng củi, trong nhà củi, liền : “Nương, con và Đại ca ngoài nhặt ít củi nhé?”

 

“Ừm, vất vả cho hai con .” Tô Vân Tiêu hai con trai.

 

“Chúng con ngay đây!” Thẩm Minh Viễn và Thẩm Minh An một cái, cầm lấy con d.a.o c.h.ặ.t và dây thừng ở góc nhà khỏi cửa.

 

Hiện giờ chúng tràn đầy sức lực dùng hết.

 

Thẩm Minh Châu thì ngoan ngoãn theo bên cạnh Tô Vân Tiêu, giúp nàng chân tay lặt vặt.

 

Tô Vân Tiêu tiên lấy thịt mua ở trấn , cảm thấy chút ít. Sau đó, nàng tâm niệm động, liền từ trong căn hộ lấy một tảng thịt ba chỉ lớn cả sườn non, cùng mấy miếng thịt nạc nguyên chất, nặng đến bảy, tám cân.

 

Nàng tiên rửa kỹ thịt trong nước giếng, Thẩm Minh Châu cũng theo giúp.

 

Thịt của thời đại trải qua quá trình lọc axit, mùi tanh nồng. Tô Vân Tiêu kiên nhẫn rửa rửa , cắt thành những miếng đều .

 

Chỉ xử lý chỗ thịt thôi mất trọn một canh giờ.

 

Vừa xử lý xong thịt, Thẩm Minh Viễn và Thẩm Minh An trở về. Hai đứa trẻ, mỗi đứa vác một bó củi khô lớn, trán đẫm mồ hôi.

 

Tô Vân Tiêu rửa nồi sạch sẽ, đổ nước , chần thịt qua một , hớt hết bọt nổi.

 

Sau đó, nàng từ trong căn hộ lấy một gói gia vị thịt kho pha sẵn, bên trong bát giác (hoa hồi), quế, lá nguyệt quế, hoa tiêu và hơn mười loại gia vị khác.

 

Thời đại còn ớt, nàng dự định tạm thời vị ngũ vị hương (năm mùi vị).

 

Tô Vân Tiêu thầm tính toán, đợi khi định, tìm cơ hội lấy hạt ớt khô trong căn hộ trồng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-22.html.]

Biết , đây là một cơ hội kinh doanh lớn.

 

Trong lòng nghĩ chuyện, động tác tay nàng vẫn ngừng.

 

Thắng đường tạo màu, cho thịt , thêm nước nóng, cho gói gia vị, đậy nắp nồi, hầm nhỏ lửa từ từ.

 

Đến tối, một mùi thịt thơm nồng nàn, quyến rũ, hòa quyện với mùi thơm đặc trưng của gia vị, từ căn bếp nhỏ bé bay .

 

Nhà Trương thẩm t.ử gần với sân nhà Tô Vân Tiêu. Thời tiết nóng bức , đa trong làng buổi tối đều ăn cơm ở sân. Lúc , nhà Trương thẩm t.ử cũng đang dùng bữa ở sân. Chồng thị hít hít mũi, kìm về phía tường rào nhà Tô Vân Tiêu: “Nhà cô Tô đang ? Sao mà thơm phức thế?”

 

Trương thẩm t.ử liếc mắt : “Người gì thì ngươi quản ? Nhà nương góa con côi mới tách hộ , cuộc sống dễ dàng, ngươi bớt vươn dài cổ . Ăn cơm !”

 

Người đàn ông hì hì, gì nữa, chỉ là tốc độ ăn cơm rõ ràng nhanh hơn một chút, mắt còn thỉnh thoảng liếc sang hàng xóm.

 

Bên Tô Vân Tiêu, thịt kho cần ngâm trong nước sốt một lúc nữa mới thấm vị hơn.

 

Tranh thủ lúc , nàng từ trong phòng lấy tấm vải bông mua hôm nay, lấy bộ chăn hoạt hình trong căn hộ của .

 

Nàng thành thạo tháo ruột chăn bông, nhét miếng vải đo và cắt theo kích thước, bắt đầu may vỏ chăn.

 

Thẩm Minh Châu tò mò rướn tới: “Nương, mấy cái chăn cô Ngô và tặng đủ để chúng đắp , còn thêm một cái nữa ạ?”

 

Tô Vân Tiêu ngẩng đầu lên mà vẫn may vá: “Cái chăn là để cho một con ngủ.”

 

Nụ mặt Thẩm Minh Châu lập tức cứng , bàn tay nhỏ bé lo lắng nắm c.h.ặ.t vạt áo.

 

Nàng cứ ngỡ nương như đây, ghét bỏ nàng, cần nàng nữa.

 

Tô Vân Tiêu thấy nàng như , trong lòng giật thót, vội vàng dừng tay, kéo bàn tay nhỏ lạnh ngắt của con gái, thở dài: “Con đang suy nghĩ linh tinh gì ?”

 

Nàng nghiêm túc mắt con gái, giải thích: “Nương quen ngủ một . Con lớn , là một thiếu nữ , cũng nên phòng riêng của . Đợi chúng kiếm tiền, xây nhà, đại ca và nhị ca của con cũng sẽ phòng riêng.”

 

Nghe thấy nương ghét bỏ , trái tim lo lắng của Thẩm Minh Châu cuối cùng cũng yên lòng.

 

Nàng cúi đầu, hốc mắt nóng, gật đầu thật mạnh: “Vâng!”

 

Màn đêm buông xuống, thịt kho cũng thấm vị.

 

Tô Vân Tiêu vớt thịt kho trong nồi , đựng thùng gỗ sạch, đậy nắp , dùng dây thừng treo xuống giếng nước trong sân.

 

Thời tiết nóng bức, thịt thể giữ lâu, nước giếng mát lạnh thể giữ thịt lâu hơn một chút.

 

Trong nồi, nàng cố ý để hai cái sườn và một miếng thịt ba chỉ mỡ nạc xen kẽ.

 

Múc thịt , nàng dùng cái nồi sắt lớn đó, nấu một nồi cơm trắng lớn thơm lừng. Mùi cơm thơm hòa quyện với mùi thịt, khiến cái sân nhỏ đơn sơ tràn đầy ấm cuộc sống.

 

Cuối cùng, nàng còn xào một đĩa rau cải xanh nhỏ lấy từ căn hộ .

 

Khi một bát thịt kho óng ả, thơm lừng xông mũi, một đĩa rau xanh mướt, và một chậu cơm trắng bốc đặt lên cái bàn thiếu chân, ba đứa trẻ đều ngây .

 

Bốn nương con nhà Tô Vân Tiêu chằm chằm chậu thịt, tròng mắt như rớt trong.

 

“Nương…” Thẩm Minh Viễn khó khăn nuốt nước bọt, là đầu tiên lên tiếng, “Số thịt để bán lấy tiền ? Chúng con… chúng con chỉ cần ăn rau xanh và cơm trắng là .”

 

Trong mắt , ăn cơm trắng là những ngày tháng như thần tiên.

 

, nương!” Thẩm Minh An cũng liên tục gật đầu, “Số thịt quý giá như , nương hãy đem bán , cơm trắng ăn lắm …”

 

Thẩm Minh Châu cũng lí nhí phụ họa: “Nương, chúng con ăn thịt .”

 

Nhìn ba đứa trẻ ngoan ngoãn nhưng kiềm chế, lòng Tô Vân Tiêu xót xa mềm nhũn.

 

Nàng cầm đũa, gắp một miếng thịt lớn bát mỗi đứa trẻ, cố ý giọng dữ dằn: “Bán tiền là chuyện ngày mai, hôm nay là chuyện hôm nay. Nhìn xem đứa nào đứa nấy gầy như khỉ khô thế , bồi bổ cơ thể cho thì việc thế nào? Tất cả mau ăn ! Ăn hết thì rời bàn!”

 

Ba đôi mắt đồng loạt Tô Vân Tiêu, khóe mắt nhanh ch.óng ứa lệ. Mặc dù nương hiện tại trông vẻ dữ dằn, nhưng khác với sự dữ dằn . Trước đây nương dữ là thật sự đ.á.n.h đòn chúng, còn nương bây giờ dữ là để bắt chúng ăn thịt…

 

---

Loading...