Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-04-24 15:57:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Thị một mạch lăn bò, chạy đến thở hổn hển, lao tới Thanh Tùng thư viện ở trấn.

 

Nàng cũng chẳng màng thể diện gì nữa, vội vàng luống cuống.

 

Tiểu tư gác cổng thấy bộ dạng nàng như , vốn ngăn , nhưng Lưu Thị khẩn cầu: “Tiểu ca, tìm Thẩm Đại Hà, phiền ngươi giúp gọi một chút, nhà chuyện lớn !”

 

Tiểu tư gác cổng nhà chuyện lớn, vẫn là trong gọi Thẩm Đại Hà.

 

Chẳng mấy chốc, một nam t.ử mặc trường sam màu xanh biếc, dung mạo trắng trẻo từ trong một gian nhà , thấy bộ dạng của Lưu Thị, mày y bất giác nhíu .

 

“Ngươi ở đây quỷ gọi cái gì! Thể thống gì nữa!”

 

Thẩm Đại Hà hạ giọng, mặt đầy vẻ chán ghét, nhanh ch.óng kéo nàng đến một góc vắng vẻ.

 

“Đương gia! Chàng mau về với ! Nương sắp tiện nhân Tô Vân Tiêu chọc tức c.h.ế.t !” Lưu Thị túm lấy tay áo , đến thở .

 

Thẩm Đại Hà trong lòng một trận phiền não. “Lại nữa? Vì chút chuyện lông gà vỏ tỏi mà cũng đáng để nàng chạy tới đây ầm ĩ ?”

 

Trong mắt y, đại tẩu Tô Vân Tiêu của y chỉ là một cái bình nín, mặc cho đ.á.n.h c.h.ử.i cũng dám hé răng, thể gây chuyện lớn gì chứ?

 

“Không chuyện nhỏ !” Lưu Thị giục đến dậm chân liên tục, “Tô Vân Tiêu nàng điên ! Nàng thật sự điên !”

 

Lưu Thị vội vàng thêm mắm thêm muối kể những chuyện xảy mấy ngày qua, từ chuyện Tô Vân Tiêu đập trứng, đến chuyện trộm gà, đến việc ngày ngày hất đổ bàn ăn của bọn họ, cuối cùng còn trực tiếp đập phá cửa phòng của bà mẫu.

 

“Nàng còn , nếu chúng cho nàng và mấy đứa nhóc con ăn cơm, nàng sẽ khiến cả nhà chúng đừng hòng sống yên!”

 

Thẩm Đại Hà xong nhíu mày, nhưng trong lòng vẫn tin mấy.

 

“Nàng bậy bạ gì đó? Đại tẩu đó, một gậy cũng đ.á.n.h một cái rắm nào, nàng dám đập cửa hất bàn ?”

 

“Ta nào bậy!” Lưu Thị gào , “Là thật đó! Nàng bây giờ biến thành một kẻ điên , ai cũng dám đ.á.n.h! Cánh tay nương đều nàng cấu đến tím bầm ! Điều đáng sợ nhất là…”

 

Lưu Thị ghé sát tai , hạ giọng, ngữ khí đầy vẻ kinh hoàng: “Nàng … nàng tách hộ đoạn tình!”

 

“Cái gì?”

 

Bốn chữ như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, khiến đầu óc Thẩm Đại Hà ong ong.

 

Vẻ nho nhã lịch sự mặt y còn giữ nữa.

 

Tách hộ?

 

Đoạn tình?

 

Thật nực !

 

Tiền học phí, b.út mực giấy nghiên của , thứ nào dựa sự chu cấp của gia đình? Mà phần lớn thu nhập của gia đình, đều dựa mấy mẫu ruộng của đại phòng trồng, cùng tiền tuất còn của đại ca.

 

Nếu tách hộ, ai sẽ trồng trọt? Ai sẽ chăm sóc nương? Ai sẽ cung phụng sách?

 

Vậy Tô Vân Tiêu mang theo ba đứa vướng víu, lẽ nào còn thể tự sống qua ngày ?

 

Điều tuyệt đối thể!

 

“Nương ? Nương ?” Thẩm Đại Hà vội vã hỏi, ngữ khí cuối cùng cũng vài phần sốt ruột thật sự.

 

“Nương nàng chọc tức đến ngất ! Hiện giờ vẫn còn kháng đó!” Lưu Thị lau nước mắt, “Đương gia, mau về xem thử , cứ thế , nương cũng sẽ chọc tức c.h.ế.t mất!”

 

“Đi! Về ngay!”

 

Thẩm Đại Hà còn yên nữa.

 

Hắn vội vàng cáo phép phu t.ử trong thư viện, chỉ là lão mẫu trong nhà bệnh nặng, liền kéo Lưu Thị, vội vàng vã vã chạy về thôn.

 

Trên đường , sắc mặt Thẩm Đại Hà âm trầm đến mức thể nhỏ nước.

 

Vị đại tẩu vốn luôn nhẫn nhịn cam chịu của , đột nhiên tính tình đại biến, trở nên ngang ngược đanh đá đến , còn tách hộ?

 

Điều đúng, quá đúng .

 

Hắn mau ch.óng về, đè c.h.ế.t nữ nhân trời cao đất rộng xuống, để nàng hiểu rõ, ai mới là chủ gia đình !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-14.html.]

Gia đình , chỉ cần , tuyệt đối thể tách hộ!

 

Thẩm Đại Hà và Lưu Thị lượt xông sân, thứ thấy là một cảnh tượng c.h.ế.t ch.óc.

 

Tại cửa chính đường, cánh cửa phòng của nương thủng một lỗ lớn.

 

“Nương! Đương gia về .” Lưu Thị về lao phòng Thẩm lão thái.

 

Thẩm Đại Hà theo sát phía , nhà, thấy thức ăn rơi vãi khắp sàn.

 

Nương , Thẩm lão thái, đang liệt kháng, tóc tai rối bù, vạt áo dính đầy rau cặn canh thừa, còn nửa phần uy phong ngày thường, trông hệt như một kẻ ăn mày.

 

“Con trai bảo bối của nương… Đại Hà của …”

 

Vừa thấy Thẩm Đại Hà, Thẩm lão thái như tìm thấy chỗ dựa, đôi mắt già nua đục ngầu lập tức trào lệ, cố gắng dậy.

 

“Con cuối cùng cũng về ! Con mà về nữa, nương sẽ cái lũ tiện nhân trời đ.á.n.h đó bức c.h.ế.t mất thôi!”

 

mở miệng, giọng khàn khàn, nhưng khí lực đầy đủ, giống cái bộ dạng bệnh nhân nguy kịch “ngất xỉu” mà Lưu Thị .

 

Mày Thẩm Đại Hà nhíu c.h.ặ.t thành một cục.

 

Hắn còn kịp hỏi kỹ, liền thấy cánh cửa căn nhà rách nát bên cạnh “kẽo kẹt” một tiếng mở .

 

Tô Vân Tiêu dẫn theo ba đứa trẻ, nhanh chậm bước , thẳng ở giữa chính đường.

 

Nàng cứ bình thản bọn họ, mặt nửa phần sợ hãi, cũng nửa phần hổ thẹn.

 

Ngọn lửa trong lòng Thẩm Đại Hà “bùng” một cái bốc lên.

 

Hắn nhanh ch.óng bước khỏi phòng, mặt Tô Vân Tiêu, bày dáng vẻ của một kẻ sĩ, chuẩn oai phủ đầu.

 

“Đại tẩu! Nàng xem những việc nàng ! Nương nàng tuổi cao, nàng là con dâu, nghĩ đến chuyện hiếu thuận, ngược còn đập phá cửa hất đổ bàn, khiến nương tức giận đến mức , nàng xứng với đại ca khuất của ! Nàng còn chút phụ đức nào !”

 

Giọng sang sảng, lời lẽ chính đáng, tự cho rằng chiếm hết lẽ .

 

Thẩm Minh Viễn lời , tức đến đỏ bừng mặt, nắm đ.ấ.m siết kêu ken két, chợt bước lên một bước.

 

“Ngươi bậy! Rõ ràng là nãi…”

 

“Minh Viễn.”

 

Tô Vân Tiêu nhàn nhạt mở miệng, ngăn con trai .

 

Bộ dạng thành thật chất phác của đứa con lớn, thể kẻ sĩ đạo mạo giả dối ?

 

Nàng thèm liếc Thẩm Đại Hà thêm một bận nào, vẻ mặt xem gì, khiến một bụng giáo huấn Thẩm Đại Hà chuẩn sẵn đều nghẹn cứng trong cổ họng, tiến thoái lưỡng nan.

 

“Thẩm Đại Hà, ngươi về thật đúng lúc.” Tô Vân Tiêu cuối cùng cũng mở miệng, giọng bình thản như đang hôm nay thời tiết thuận hòa, “Ta cũng chẳng phí lời thừa thãi với ngươi, hôm nay cứ chuyện .”

 

Nàng dừng một chút, ánh mắt quét qua Lưu Thị và Thẩm lão thái đang từ trong nhà bước , vẻ mặt đắc ý chờ xem trò hề.

 

“Tách hộ, đoạn tuyệt tình nghĩa.”

 

Bốn chữ đó, nhẹ nhàng thốt , nhưng tựa bốn nhát b.úa tạ nặng nề, giáng mạnh tim nhà họ Thẩm.

 

Sắc mặt Thẩm Đại Hà lập tức đổi.

 

“Nàng điên !” Thẩm Đại Hà thất thanh kêu lên, “Tách hộ? Chỉ dựa một nữ nhân như nàng, dẫn theo ba đứa trẻ, các ngươi mà sống ?”

 

Trong lòng tính toán, nếu tách hộ, mấy mẫu ruộng ai sẽ chăm sóc? Bút mực giấy nghiên của đều dựa lương thực thu từ mấy mẫu ruộng đó a.

 

Huống hồ, nha đầu Thẩm Minh Châu càng lớn càng xinh xắn, nuôi thêm hai năm nữa, bán cho Trương viên ngoại ở trấn tiểu , ít nhất cũng đổi hai mươi lạng bạc!

 

Đây đều là tiền đồ của ! Sao thể để họ tách !

 

“Chúng sống thế nào, thì phiền nhị thúc ngươi bận tâm.” Tô Vân Tiêu khẽ , “Còn về việc tiền tuất của tướng công rốt cuộc dùng hết như thế nào, trong lòng ngươi hẳn rõ hơn .”

 

“Những năm qua, đại phòng chúng trâu ngựa, tiền thu hoạch từ việc đồng áng, ngoài việc lo miếng ăn, tiền còn , cùng với tiền tuất mà tướng công dùng mạng đổi lấy, đều lấp cái hố đáy là ngươi.”

 

“Ngươi ba mươi hai tuổi vẫn tay trắng, thản nhiên tiêu tiền bán mạng của trưởng, ở trong căn nhà trưởng xây, ăn lương thực do con cái trưởng trồng , còn dung túng nương ngươi bạc đãi mấy con . Bây giờ, ngươi mặt mũi đây với về hiếu đạo, về phụ đức ?”

 

---

Loading...