Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-04-24 15:57:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Vân Tiêu nhặt một tảng đá từ góc tường, giáng mấy cú đập mạnh ổ khóa, then cài lập tức đứt lìa.

 

Nàng đẩy cửa , một mùi phân gà nồng nặc xộc thẳng mũi.

 

Trong cái l.ồ.ng ở góc nhà, con gà mái già đang kêu "cục cục tác".

 

Tô Vân Tiêu dễ dàng bắt con gà, ngay khi nàng chuẩn , con gà biến mất khỏi tay nàng một cách thần kỳ.

 

Hoàng hôn, Thẩm lão thái và Lưu Thị trở về, phát hiện con gà duy nhất trong nhà cũng biến mất, tránh khỏi một trận cãi vã ầm ĩ.

 

Mấy ngày đó, nhà lão Thẩm náo loạn long trời.

 

Thẩm lão thái vẫn cấp thức ăn cho đại phòng, đằng nào thì giờ hai con gà trong nhà cũng mất , xem bọn họ còn thể gì.

 

Ngày đầu tiên, bọn họ nấu xong cơm canh của , cũng về phòng ăn, mà bày ngay trong chính sảnh, ý cho đại phòng thấy, đắc tội với sẽ kết cục .

 

Thế nhưng Tô Vân Tiêu lời nào, mặt đổi sắc tới.

 

"Rầm —" Cả cái bàn ăn nàng hất đổ lộn tùng phèo.

 

Bát đĩa vỡ vụn khắp sàn, cơm canh nấu xong trộn lẫn với nước sốt, dính bết khắp nơi.

 

"A!" Lưu Thị hét toáng lên, theo bản năng che chắn cho đứa con của .

 

Thẩm lão thái tức đến suýt ngất xỉu.

 

"Tô Vân Tiêu! Ngươi cái đồ trời đ.á.n.h! Ngươi cố ý cho chúng sống nữa !"

 

Tô Vân Tiêu phủi phủi bụi bặm hề tồn tại tay, ngữ khí bình thản.

 

"Ta , chúng ăn, ai cũng đừng hòng ăn."

 

Ngày thứ hai nấu cơm, Thẩm lão thái bảo Lưu Thị bưng hết cơm canh phòng của .

 

"Chúng cứ ăn trong phòng! Đóng cửa , xem nàng còn gì!"

 

Bọn họ khóa c.h.ặ.t cửa từ bên trong, giường sưởi, cuối cùng cũng cảm thấy an .

 

Ngoài nhà, Tô Vân Tiêu dắt ba đứa trẻ trong chính sảnh, cái bàn ăn trống rỗng.

 

Thẩm Minh Châu khẽ : "Nương, bọn họ đang ăn trong phòng bà nội..."

 

Tô Vân Tiêu lên tiếng, thì thầm một hồi với Thẩm Minh Viễn.

 

Thẩm Minh Viễn hưng phấn chạy khỏi nhà.

 

Một lát , y ôm về một tảng đá to bằng đầu .

 

Trong phòng, Thẩm lão thái và Lưu Thị mấy đang ăn ngon lành.

 

"Ta xem nàng thể gì, chẳng lẽ phá cửa ?"

 

Lời dứt. "Rầm!" Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa gỗ đập mạnh đến rung bần bật, bốn trong phòng sợ đến đ.á.n.h rơi cả đũa.

 

"Rầm!" Lại một tiếng nữa, càng lớn hơn.

 

Mạt gỗ bay tứ tán, cánh cửa xuất hiện một lỗ lớn.

 

"A — Cứu mạng!" Lưu Thị sợ đến hồn xiêu phách lạc, ôm Thẩm Diệu Tổ co rúm góc tường.

 

Thẩm Thiên Kim cũng sợ hãi tột độ, kêu thét lên dựa sát Lưu Thị.

 

Thẩm lão thái cũng sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, bát trong tay "choang" một tiếng rơi giường sưởi, vỡ tan tành.

 

"Rầm! Rầm! Rầm!" Thẩm Minh Viễn hết đến khác, mệt mỏi mà đập phá.

 

Cuối cùng, "loảng xoảng" một tiếng, cánh cửa gỗ yếu ớt thể chịu đựng thêm nữa, đập một lỗ lớn đủ cho một qua.

 

Tô Vân Tiêu chui từ lỗ hổng, thò đầu , mỉm bốn đang run rẩy giường sưởi, cùng với chiếc bàn ăn nhỏ mặt họ.

 

Nàng chui hẳn trong. Khi Thẩm lão thái và những khác còn kịp phản ứng, nàng một nữa giơ tay lên.

 

"Rầm —" Chiếc bàn ăn nhỏ cùng với cơm canh đó, một nữa hất đổ, canh nước vương vãi khắp Thẩm lão thái và Lưu Thị.

 

...Cứ thế mấy ngày, Thẩm lão thái sụp đổ.

 

Bất kể lúc nào, ở dùng cơm, Tô Vân Tiêu luôn thể dẫn ba đứa trẻ "đáng c.h.ế.t" của nàng đến đúng lúc, và hất đổ bàn ăn của bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-13.html.]

 

Hôm nay, Thẩm lão thái một nữa hất đổ bàn ăn, tức đến mức bất lực liệt giường sưởi. Bà chỉ Tô Vân Tiêu, đôi môi run rẩy, nửa ngày thốt một câu chỉnh.

 

Đánh , mắng thắng, trốn cũng thoát.

 

Cái tiện nhân , đích thị là một kẻ điên! Là một ác quỷ!

 

"Đi!" Thẩm lão thái đột ngột sang Lưu Thị, dùng hết sức lực gào thét, "Ngươi cái đồ vô dụng! Mau ! Đến thư viện trấn! Gọi Đại Hà về cho ! Mau mau !"

 

"Báo cho y , nương y sắp cái tiện nhân đ.á.n.h c.h.ế.t !"

 

Lưu Thị lăn lê bò toài, hoảng hốt chạy khỏi sân.

 

Trong phòng, Thẩm lão thái liệt chiếc giường sưởi dính đầy cơm canh, khắp thấm đẫm canh nước, tóc tai bù xù, trông chẳng khác nào một mụ điên vớt từ thùng nước cống lên.

 

hổn hển thở từng ngụm lớn, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, chỉ Tô Vân Tiêu, đôi môi run rẩy kịch liệt, nhưng nửa ngày cũng nặn một lời c.h.ử.i rủa chỉnh.

 

"Ngươi... ngươi cứ đợi đấy... đợi con trai về... mạng ngươi!"

 

Nín nhịn nửa ngày, bà mới gào thét câu đó từ cổ họng.

 

Tô Vân Tiêu ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên.

 

Nàng thong thả phủi phủi lớp bụi hề tồn tại tay, dáng vẻ vân đạm phong khinh đó, dường như đập nát cửa, hất đổ bàn ăn là nàng.

 

Sự khinh bỉ vô lời , còn khiến Thẩm lão thái phát điên hơn bất cứ lời lẽ độc địa nào.

 

Thẩm lão thái khí huyết dâng trào, mắt tối sầm từng trận, cuối cùng đầu nghiêng sang một bên, trực tiếp tức đến ngất .

 

Thẩm Diệu Tổ và Thẩm Thiên Kim bên cạnh sợ hãi òa lên, nhưng cũng dám tiến tới.

 

Tô Vân Tiêu liếc một cái, xác định lão bà t.ử chỉ là tức giận quá độ mà ngất, liền lười biếng thèm thêm, với ba đứa con của : "Về phòng."

 

"Nương." Trở về căn phòng rách nát bốn bề gió lùa, Thẩm Minh An đóng cánh cửa gỗ xiêu vẹo. Trên mặt y hề chút sợ hãi nào, ngược còn mang theo một tia hưng phấn thể kìm nén.

 

"Chú hai thật sự sẽ trở về ?"

 

"Ừ." Tô Vân Tiêu đáp một tiếng. Đây chính là kết quả nàng mong .

 

Thẩm Đại Hà, niềm hy vọng của nhà lão Thẩm, vị thư sinh dùng tiền tuất của trưởng để học, nhất định trở về.

 

Chỉ y trở về, cái nhà , mới thể phân chia dứt khoát.

 

"Trở về đúng lúc!" Thẩm Minh Viễn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gương mặt non nớt già dặn mang vẻ quyết tuyệt phù hợp với tuổi.

 

"Cái nhà , một ngày cũng ở nữa! Dựa mà chúng cực khổ trồng trọt, bọn họ thản nhiên ăn uống, còn bắt chúng súc vật!"

 

Y Tô Vân Tiêu, trong mắt lóe lên ánh sáng.

 

Thẩm Minh Châu cũng dùng sức gật đầu, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t vạt áo Tô Vân Tiêu, giọng tuy nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng: "Nương , chúng con đó."

 

Trước đây, ba đứa trẻ tuy bất mãn với sự thiên vị của Thẩm lão thái, nhưng nương chúng cam chịu lời bà , chúng cũng chẳng . Hơn nữa, đây nương ngoài ở riêng thì nhà đất, việc đó cũng thực tế.

 

Giờ đây thấy sự đổi của Nương, hơn nữa phụ còn ban cho nương bảo bối, thêm những lời nương với chúng, chúng căm ghét nhà họ Thẩm đến tận xương tủy. Mấy ngày nay, chúng quen với sự đổi của Nương, và say mê sâu sắc nương mạnh mẽ, thể chống đỡ cả bầu trời cho chúng .

 

Nhìn sự tin tưởng trong mắt ba đứa trẻ, lòng Tô Vân Tiêu dâng lên một dòng nước ấm.

 

Nàng giơ tay, xoa đầu Thẩm Minh Châu, hai đứa con trai cao hơn nàng nửa cái đầu.

 

Nàng cảm thấy vẫn bồi bổ cho chúng nhiều hơn, dù thể nguyên chủ chỉ cao một mét sáu, ba đứa trẻ trông thực sự suy dinh dưỡng.

 

Trong lòng Tô Vân Tiêu một kế hoạch diện.

 

Thẩm Đại Hà là một thư sinh, xem trọng danh tiếng nhất.

 

Đến lúc đó, nếu gia đình họ Thẩm đồng ý tách hộ, sẽ đem chuyện lão Thẩm gia những năm qua bạc đãi đại phòng, chiếm đoạt tiền tuất, cấp cơm ăn kể rõ từng chuyện một mặt phu t.ử và học trò trong thư viện.

 

Một kẻ sĩ dựa tiền tuất của trưởng khuất để sách, dung túng nương và thê t.ử bạc đãi quả phụ cùng con cái của trưởng.

 

Nếu thanh danh truyền , con đường khoa cử của y e là cũng đến hồi kết.

 

Thẩm lão thái tuyệt sẽ để danh tiếng của con trai bảo bối tổn hại, bằng , ai sẽ giành cho bà cáo mệnh?

 

Chỉ cần nắm chắc điểm , việc tách hộ đoạn tình sẽ là chuyện ván đóng thuyền.

 

 

---

Loading...