Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 319: Vận Đào Hoa Và Quá Khứ Bi Thảm

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:50:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến mùa hoa đào nở, hai cây đào di dời trồng trong sân trải qua sự nuôi dưỡng ngừng của nước và phân bón, cao đến gần ba mét.

 

Hoa đào nở rộ, từ xa như những đám mây hồng xếp chồng lên .

 

Lúc mới nở thiên về màu trắng, càng về màu hồng càng đậm, xen lẫn vài chiếc lá xanh non mơn mởn, gió nhẹ thổi qua liền từng trận mưa hoa rơi xuống.

 

Đối nhân kiều hạnh hoa, phác nhân phi liễu hoa, nghênh nhân tiếu đào hoa. (Với là hoa hạnh kiều diễm, đập là hoa liễu bay, đón là hoa đào ).

 

Không thể thể hiện mùa xuân đến rõ hơn đào hồng liễu lục.

 

Hà Hiểu Khiết ở đầu ngõ, cúi đầu, chân trái ngừng ma sát mặt đất, chờ đợi chút sốt ruột.

 

Kể từ tình cờ gặp Ôn Kiệt, đưa về nhà, trong những tưởng tượng khi ngủ của cô nàng thêm một bóng hình cố định, ngày nào cũng diễn câu chuyện của hai trong đầu.

 

Sau đó xảy chuyện nhà họ Tiêu, đến nhà bà ngoại mợ cả giáng cho một đòn cảnh tỉnh, Hà Hiểu Khiết nghi ngờ gì nảy sinh nhiều tự ti.

 

Cô nàng vốn dĩ xứng với , bây giờ danh tiếng hủy hoại, càng là một chút hy vọng cũng .

 

Chỉ gặp một mà thôi, tình cảm của Hà Hiểu Khiết đối với dừng ở giai đoạn mong đợi, lúc từ bỏ ảo tưởng cũng đau lòng lắm.

 

Đêm khuya ảm đạm thương cảm vài , ngày hôm vẫn thức dậy việc như thường.

 

Tất nhiên, cho dù nội tâm cô nàng sóng ngầm cuộn trào, nhưng bao giờ biểu hiện bên ngoài.

 

Sợ cô nàng chuyện bé xé to, sồn sồn chạy phiền , càng sợ khác chê cô nàng suy nghĩ viển vông.

 

khi cô nàng dần quên lãng, Ôn Kiệt chủ động tìm đến cô nàng, bình nước của cô nàng để quên ở tiệm sửa xe, thợ sửa xe liên hệ đến lấy.

 

Anh khéo thời gian, nên tiện đường mang cho cô nàng.

 

Hà Hiểu Khiết dám nghĩ hai chữ “ khéo” và “tiện đường” trong lời là thật giả.

 

trái tim đang đập thình thịch đến mức đau cho cô nàng , đây là cơ hội cuối cùng của cô nàng, nếu nắm bắt, bọn họ từ nay về lẽ sẽ còn liên quan nữa.

 

Cho nên, cô nàng lấy hết can đảm, lấy danh nghĩa cảm ơn mời ăn cơm.

 

Ôn Kiệt sảng khoái đồng ý, cùng cô nàng đến tiệm cơm quốc doanh mỗi gọi một bát mì, ăn trò chuyện, bọn họ chuyện còn hợp hơn .

 

Một quan niệm của Ôn Kiệt trong mắt đương thời là quá mức lập dị, trái ngược thời thế.

 

Ví dụ như cha quá hà khắc với con cái, con cái thể chủ động đoạn tuyệt quan hệ, đổi một cặp giám hộ đạt chuẩn hơn;

 

Lại ví dụ như phụ nữ chắc kết hôn, kết hôn cũng chắc sinh con, tất cả lấy sức khỏe của bản trọng.

 

Người khác lẽ sẽ cảm thấy tư tưởng của quá cấp tiến, thậm chí là đầu óc vấn đề.

 

Hà Hiểu Khiết chịu sự hun đúc từ quan niệm năm mươi năm của cô út, tỏ vẻ thế là gì.

 

Hơn nữa bản cô nàng cũng tính cách cổ hủ, gật đầu tán thành, con đôi khi coi trọng bản một chút là đúng.

 

Tất nhiên, khẩu hiệu đối ngoại hô cho vang.

 

Có những là ích kỷ cấp cao, hút m.á.u róc xương từ khác, lấy danh nghĩa cho họ.

 

ngày nào cũng kêu khổ kêu mệt mặt khác, kỹ xem, thực sự ? Không , chiếm dụng thành quả lao động của khác mà thôi.

 

cũng , loại mới sống .

 

Bọn họ trò chuyện khí thế ngất trời, gần như quên cả thời gian, đợi đến khi nhân viên phục vụ đến bên bàn đuổi mới phản ứng .

 

Hai bên trao đổi một ánh mắt tự giễu, cùng bật , sự ám lan tỏa trong im lặng.

 

Ôn Kiệt đưa cô nàng về nhà, lúc chia tay, Hà Hiểu Khiết dây thần kinh nào của chập, thế mà chủ động hẹn gặp mặt tiếp theo.

 

Mà đối phương cũng thật khó hiểu, còn thực sự đồng ý.

 

Ngay lúc , chính là thời gian và địa điểm bọn họ hẹn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-319-van-dao-hoa-va-qua-khu-bi-tham.html.]

Hà Hiểu Khiết đợi bao lâu, thì suy nghĩ lung tung bấy lâu.

 

Lúc thì nghĩ lát nữa nên gì, lúc thì nghĩ Ôn Kiệt đang lừa , thực tế căn bản định tới.

 

Không, cô nàng thể nghĩ về đối phương như , lẽ là công việc của quá bận, dứt .

 

Lại lẽ là lúc đó dồn thế bí, tiện bác bỏ mặt mũi cô nàng ngay mặt, chỉ là khách sáo với cô nàng một chút, coi như sự ăn ý giữa trưởng thành, đáng tiếc cô nàng tưởng thật.

 

Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của cô nàng, dòng đường dần thưa thớt.

 

Hà Hiểu Khiết cố chấp đợi tại chỗ, đợi một lời giải thích.

 

Cuối cùng, Ôn Kiệt xuất hiện, vội vã tới.

 

“Xin , đợi lâu , em gái ốm, ở nhà chăm sóc con bé mất chút thời gian.”

 

“Không .”

 

Trái tim Hà Hiểu Khiết lập tức rơi trở trong bụng, chỉ trong một câu tha thứ cho đối phương: “Em gái vẫn chứ, thực cần đến , nhờ với em một tiếng là .”

 

“Con bé bệnh cũ, uống t.h.u.ố.c , em đến nhà thăm con bé ?”

 

Mặt Hà Hiểu Khiết lập tức nóng bừng: “Thế lắm , nào chuyện tới cửa mà mang đồ, em...”

 

Liệu gặp bố , nếu hỏi phận, cô nàng giải thích thế nào.

 

Bạn gái thì quá mật, bạn bè thì quá xa lạ, là đồng nghiệp của .

 

Dường như thấu tâm tư của cô nàng, Ôn Kiệt : “Không , nhà chỉ và em gái hai , bình thường khá vắng vẻ, em đến còn thể cùng con bé chuyện.”

 

“Ồ, thôi, em cùng .”

 

Cô nàng thầm phỉ nhổ bản nghĩ nhiều, đạp xe theo .

 

Trên đường, Ôn Kiệt giới thiệu về gia đình cho cô nàng, Hà Hiểu Khiết mới hiểu tại những suy nghĩ như kinh thế hãi tục .

 

Ôn Kiệt và em gái sinh giao cho bà nội nuôi, cha đòi nợ cho kẻ cho vay nặng lãi, rơi hỗn chiến đ.á.n.h c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể tùy tiện tìm cái sông ném xuống.

 

Mẹ cầm tiền bồi thường của chồng, mê mẩn c.ờ b.ạ.c, sòng bạc chuyên nghiệp, bà khắp nơi tìm đ.á.n.h bài.

 

Người khác chơi hai ván giải trí một chút, bà là đ.á.n.h từ sáng đến tối, mặc kệ việc nhà.

 

Chuyện đ.á.n.h bài thắng thua, ban đầu bà chỉ là về nhà mà thôi, đó liên thủ gài bẫy.

 

Không chỉ thua sạch tiền trong nhà, còn nợ một khoản nợ bên ngoài khổng lồ, cuối cùng vứt bỏ con cái trong nhà, chạy .

 

Bà nội giận quá, từ nhỏ đến lớn đều c.h.ế.t , mãi đến khi qua đời mới sự thật.

 

Hà Hiểu Khiết càng càng đau lòng cho cảnh ngộ của , an ủi vài câu, thấy tiếp tục : “Anh thực một trai, lớn hơn năm tuổi, năm mười tuổi, tự cho con thừa tự, đó qua một năm, liên kết với kẻ buôn bán và em gái .”

 

“Hả?”

 

Chủ đề đổi quá nhanh, cô nàng suýt nữa phản ứng kịp: “Lúc đó mới sáu tuổi nhỉ, bán ? Rốt cuộc thù lớn thế nào với .”

 

Ôn Kiệt lắc đầu, sâu trong đáy mắt toát một tia dịu dàng: “Ngược , đối xử với bọn , lúc ở nhà đều là chăm sóc bọn . Em gái sinh sữa uống, quan tâm, đến nhà trộm sữa dê và sữa lợn, đến chuồng bò trong làng trộm sữa bò, mấy phát hiện đ.á.n.h cho đầy vết bầm tím, vết thương cũ lành hẳn chồng thêm vết thương mới. Anh đau đến mức nổi, còn ôm em gái dỗ dành, con bé cuối cùng cũng thể ăn no hai ngày, trận đòn chịu cũng đáng.”

 

“Vậy tại ...”

 

“Năm cả mười tuổi, trong nhà nợ một khoản tiền lớn, hàng xóm láng giềng đều ưa bọn . Lúc đó bọn đứt bữa hai ngày, em gái đói đến mức còn sức lực, đói đến mức gặm cỏ đất, cả còn cách nào, đội mưa chạy tìm đòi tiền mua lương thực, kết quả mắng một trận đuổi ngoài.”

 

Nhớ quãng thời gian bất lực tuyệt vọng trong quá khứ, Ôn Kiệt nhíu mày, kể cho cô nàng câu chuyện năm xưa.

 

Năm đó vì khoản tiền bồi thường của chồng, Ôn và chồng xảy tranh chấp, lo bà lấy tiền mất, mang theo con cái chuyển về nhà đẻ, từng cho bọn trẻ bọn họ còn đời.

 

Anh cả ngược lờ mờ một chút, còn gào lên bà nội, kết quả xử lý một trận tàn nhẫn xong, từ đó dám nữa.

 

Hơn nữa, cho dù nương nhờ, cũng địa chỉ ở .

 

 

Loading...