Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 250: Món Ngon Gia Đình, Bát Miến Khoai Lang Ấm Lòng Ngày Thu

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:48:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hà Thụy Tuyết xổm xuống, ném quả bóng gỗ xa, đợi chúng tha về.

 

“Nuôi cũng nuôi , bây giờ hối hận cũng muộn, hơn nữa, giữa chúng nó bạn bè, nếu cứ quậy phá .”

 

Triệu Mai Nha xưa nay chiều chuộng cô, tiếp tục phản bác, chuyển sang : “Anh ba con qua đấy, con tìm nó việc ?”

 

“Vâng ạ, ?”

 

“Đang ở phía chẻ củi đấy, con ở nhà cứ mua củi đốt lãng phí tiền bao, bảo nó rừng cây kiếm thêm chút cho con, năm nay mới thu lạnh thế , e là sẽ bão tuyết, chuẩn nhiều củi lửa và lương thực chắc chắn sai.”

 

Hà Thụy Tuyết cũng cảm nhận nhiệt độ bất thường, chỉ là nghĩ tới chuẩn đầy đủ như .

 

Trong mắt đời , chỉ cần tiền, mùa đông lạnh hơn một chút cũng khó vượt qua.

 

Lại quên mất thật sự đến lúc tuyết dày ba thước, hiện tại cũng dọn dẹp mặt đường, càng sẽ kéo củi lửa rao bán dọc đường.

 

đầu , phòng chứa củi chất đầy ắp, dựa cánh tay Triệu Mai Nha nũng: “Chẳng trách đều trong nhà một già như một báu vật, ở đây, con tuyệt đối nghĩ chu như thế, chỉ thể đợi chịu rét.”

 

Triệu Mai Nha hưởng thụ sự thiết của cô, vuốt tóc cô, giọng điệu đột nhiên dịu dàng hẳn .

 

“Cho dù chuẩn con cũng rét , đừng tuyết rơi, cho dù trời rơi d.a.o xuống, và bố con cũng sẽ nghĩ hết cách đưa củi lửa tới cho con.”

 

Tất nhiên, khả năng lớn hơn là bà cưỡng ép lệnh cho gia đình con trai cả đón qua đó chăm sóc, dù bất luận thế nào cũng sẽ để cô cô đơn một ở trong phòng chịu đói chịu rét.

 

Hà Thụy Tuyết chớp chớp mắt, nữa cảm thán tình yêu chân thành tha thiết của già dành cho .

 

Bất luận khi nào, đều sẽ xây dựng cho cô một bến cảng vững chắc.

 

Thời khắc ấm áp, luôn phá hoại phong cảnh.

 

Vương Đào Chi hai tay dính đầy thứ giống như bột mì, trợn trắng mắt với họ: “Ui da, dính c.h.ặ.t thế , chi bằng ôm lấy ? việc ở đây cả buổi chiều, tay mỏi c.h.ế.t, hai con các ngược hưởng phúc, cũng đến giúp một tay.”

 

“Việc của cô là cho ? Bắt cô chút việc mà oán khí lớn thế, từng thấy ai kiêu kỳ như .”

 

Vương Đào Chi cam lòng yếu thế, trút cơn giận tích tụ lâu: “Làm cho con gái bà, chẳng bằng cho bà ? kiêu kỳ, xem con dâu thứ ba của bà ? Cô ở nhà bao nhiêu ngày , bà cứ chằm chằm một mà sai bảo, , cho nên đáng đời trâu ngựa ?”

 

“Sớm thế, lúc khi còn là con gái nên lười biếng nhiều chút, đồng nghĩa với cần , ngày ngày ở nhà bà chủ phủi tay, nhàn nhã tự tại, chừng còn sống thêm mấy ngày.”

 

“Đảo lộn trời đất cô, lúc , bố cô sống nổi ? Những năm cô ở bên ngoài, ngoại trừ tết nhất trở về, hầu hạ mấy hả. cái chức chồng đủ , đặt ở nhà khác, sớm dọn qua hưởng phúc , ai quản cô ở chật , công việc bận .”

 

Chiến sự dần leo thang, hai con ch.ó bên cạnh xem náo nhiệt, ai mở miệng chúng nó đều sủa gâu gâu hai tiếng, đang ủng hộ bên nào.

 

Hà Thụy Tuyết chỉ đành hòa giải: “Chị dâu, nãy chị đang gì thế?”

 

“Còn thể là gì, miến khoai lang cô ăn đấy, cái thứ đó tốn công sức lắm, mấy hôm nghiền xong bột nước khoai lang, ở giữa gạn nước mấy mới thành. Hôm nay đặc biệt tan sớm, qua đây thành miến cho cô, cô chỉ động mồm mép, ngoại trừ chuyển khoai lang tới thì chẳng bỏ chút sức nào, ngược sai bảo khác.”

 

Vương Đào Chi đỉnh lấy khuôn mặt sắp bùng nổ của Triệu Mai Nha, nhanh: “Chưa chừng đó còn tranh công, đều là tâm ý của bà , như cô đều thương cô .”

 

Náo loạn nửa ngày, chị cứ xoắn xuýt cái ?

 

Hà Thụy Tuyết dở dở : “Sao thể chứ, chị dâu, sự vất vả của chị em đều ghi tạc trong lòng mà.”

 

Thứ miến khoai lang khó, nhưng quá trình rườm rà, tiêu hao sự kiên nhẫn của con .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-250-mon-ngon-gia-dinh-bat-mien-khoai-lang-am-long-ngay-thu.html.]

 

Chỉ riêng việc nghiền nước, lọc, và vắt khô bước , thể khiến đau lưng mỏi eo.

 

Sau đó trải qua mấy lặp trong, lọc bột nước tinh bột, cho muôi thủng đập, đợi miến định hình trong nước nóng, đó treo lên sào tre phơi khô, là thể bảo quản lâu dài.

 

Không từng ăn đồ ngon, miến khoai lang thủ công và đời căn bản cùng một mùi vị.

 

Cái khá đục, độ thô nhỏ đồng đều, nấu xong nhiều bọt khí nhỏ li ti.

 

Khẩu cảm mềm dai, dễ đứt, cực kỳ độ nhai.

 

Cô ăn một xong liền kinh ngạc như gặp thiên nhân, cảm thấy loại miến máy thêm tinh bột đậu xanh là keo đều xứng gọi là miến khoai lang, khẩu cảm gì đáng .

 

Chỉ cần cô thích ăn, Triệu Mai Nha liền vui vẻ .

 

Mùa thu năm nay đại đội thu hoạch khoai lang ít, bà xách hai bao tới, một mẻ miến cho cô nếm thử cái mới mẻ.

 

Cảm thấy ngon thì về thôn dùng cối đá lớn , phơi mấy chục cân miến, để cô cả năm cần lo.

 

Khoai lang đáng mấy đồng tiền, cùng lắm là tốn thôi, bà giống để ý con trai và cháu trai ?

 

Hà Thụy Tuyết pha một bát nước chấm đơn giản, vớt từ trong nồi mấy sợi nếm thử, nhấm nháp kỹ dường như vị ngọt nhàn nhạt.

 

Cô vẻ mặt hưởng thụ húp một cái, bắt đầu hối hận nãy ở tiệm cơm quốc doanh ăn no quá .

 

Múc một bát, rắc hành hoa và rau mùi lên , cô bưng đến mặt Vương Đào Chi.

 

“Chị dâu cả, chị cũng qua đây ăn chút , lát nữa cũng như , cần nhất thiết đuổi kịp thời gian. Em thấy chị về cũng cần nấu cơm nữa, bảo bọn họ ăn bát miến cho qua bữa là .”

 

Vương Đào Chi thực sự đói , cũng từ chối, đặt cái muôi thủng sang một bên, cầm đũa bắt đầu ăn.

 

Tương ớt và giấm hòa quyện, bên trong còn chút thịt lợn băm và nấm hương băm nhỏ, phối với tỏi băm và hành hoa, cay thơm chua sảng, khẩu cảm trơn dai, c.ắ.n sần sật, vô cùng thấm vị.

 

Chị nhận lấy nước đun sôi để nguội Hà Thụy Tuyết đưa tới uống một ngụm, cảm thán : “Vẫn là cô ăn, chỉ cho chút muối và giấm, còn cảm thấy bằng mì sợi .”

 

“Đó cũng là tay nghề chị dâu mới , ở bên ngoài ăn loại hàng thật giá thật thế , đợi mấy hôm nữa lạnh hơn chút dùng để hầm thịt lợn cải trắng, ai ăn mà mê mẩn chứ?”

 

Vương Đào Chi nhếch khóe môi, dễ dàng cô vuốt xuôi lông: “ nấu cơm cũng là nhất tuyệt, ngay cả Đỗ Xuân Hoa cũng sánh bằng, lúc nếu cảm thấy công việc bảo mẫu nhàn hạ, tiện trông con, chừng cũng thể thi cái bằng đầu bếp mấy cấp mang về.”

 

“Đương nhiên, theo em thấy, chị dâu còn giỏi hơn đầu bếp nhà máy các chị nhiều.”

 

“Cứ hai ngón nghề đó của ông , còn chẳng thèm so với ông , mất giá.”

 

Hà Thu Sinh chẻ củi xong, bếp, cầm cái gáo múc nước vòi nước uống.

 

Hà Thụy Tuyết vội vàng ngăn , xách phích nước nóng tới: “Uống nước lã dễ đau bụng, , uống chút nước ấm .”

 

“Đâu lắm quy tắc thế, năm xưa nước sông cũng uống ít.”

 

“Cho nên trong bụng các đều từng giun, uống t.h.u.ố.c đều ăn thua, bệnh c.h.ế.t mấy đấy.”

 

Hà Thu Sinh cạn lời cô, rốt cuộc đổ nước trong gáo , đổi thành nước ấm ừng ực ừng ực đổ miệng.

 

 

Loading...