Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 229: Bữa Cơm Trầm Mặc, Hai Lựa Chọn Sinh Tử Cho Tương Lai
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:47:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Thụy Tuyết lúc mới mục đích cô qua đây : “Chị dâu, ngày chị rảnh , em chuyện nhờ chị giúp.”
“Chuyện gì? Buổi sáng buổi chiều?”
“Buổi sáng, em cũng chắc chắn, đến lúc đó sẽ với chị.”
“Mấy ngày nay đơn vị chị đều việc gì gấp, ngày mai cô nghĩ kỹ với chị, chị còn xin nghỉ.”
“Chị dâu hổ là chủ gia đình, đúng là đáng tin cậy, lời trọng lượng.”
Vương Đào Chi vui mặt, kìm ý : “Chứ còn gì nữa, trai cô bất luận trong nhà ngoài ngõ đều chị, bao giờ dám lên mặt mặt chị, giống Hứa lão tam và Phương Vĩnh Phúc bọn họ, bản lĩnh khác , chỉ hoành hành trong ổ.”
Nhắc tới Phương Vĩnh Phúc, Hà Thụy Tuyết ngược nhớ tới Tần Hà cửa mấy tháng sinh hạ một cô con gái mập mạp trắng trẻo, khiến gã vui vẻ bố.
Tuy con trai khiến gã vô cùng thất vọng, nhưng là giọt m.á.u cuối cùng của , Phương Vĩnh Phúc trân trọng vạn phần.
Sau khi kết hôn gã vì tổn thương bộ phận kín đáo mà tính tình đổi lớn, đến mức độ u ám vặn vẹo, cả từ cực độ tự ti chuyển biến thành tự phụ.
Gã thường xuyên sẽ vô cớ nổi nóng với Tần Hà, lớn tiếng quát mắng để trút bỏ bất mãn trong lòng, đương nhiên, kiêng dè cái bụng của cô , gã cũng dám động thủ.
Ban đầu Tần Hà còn cảm thấy áy náy mà nhẫn nhịn gã, nhưng đợi khi cô sinh con xong, giống như loài dã thú nào đó hiện nguyên hình.
Uống rượu tính khí nổi lên liền đ.ấ.m đá cô , cô tưởng là gã phát hiện bố ruột của đứa bé gã, từ đó sợ hết hồn.
Sau mới hiểu là vì đoạn tuyệt hương hỏa, luôn giấu sự tuyệt vọng trong đáy lòng, mượn cơ hội trút giận lên cô .
Tần Hà sợ gã, cô Phương Vọng Quy chống lưng, chỉ cần gã giở chứng là cho cơm ăn.
Sau thực sự quá đáng, cô liền trực tiếp ôm con gái tuyên bố về nhà đẻ, thực tế là trốn ở chỗ ở mua bên ngoài ăn sung mặc sướng.
Đợi Phương Vĩnh Phúc tỉnh táo nhận ngay cả đứa con duy nhất cũng sắp mất, bà vợ khó khăn lắm mới cưới cũng sắp chạy mất, thuộc về là và của đều mất.
Vội vàng cha gọi quỳ xuống nhận sai với cô , cầu xin cô về, đồng thời lấy tiền vất vả kiếm trong thời gian mua một đống đồ cho con gái.
Tần Hà lời hứa của gã đáng tin, nhưng đối với con họ mà , nhà họ Phương là nơi nhất.
Dù cô thể trị Phương Vĩnh Phúc, còn động thủ, cô cứ việc ôm con bỏ chạy, đó tìm Phương Vọng Quy chủ.
Chẳng lẽ tại chỗ đợi gã đ.á.n.h?
Sau mấy ầm ĩ, hai ngược bắt đầu bình tĩnh hòa nhã, thương lượng mà sống qua ngày.
Phương Vĩnh Phúc sẽ theo bản năng kiềm chế tính khí mặt con, duy trì hình tượng cha uy vũ khí khái đàn ông, phàm là đồ cô cần, tiền đều chi hào phóng.
Cộng thêm sự chăm sóc tận tình của Tần Hà, bây giờ con của họ lớn thành một đứa bé mập mạp.
Trên má phúng phính thịt, tay chân như ngó sen, trong mắt lớn là biểu tượng của khỏe mạnh phúc khí.
Hà Thụy Tuyết vốn định nhắc nhở trẻ sơ sinh ăn quá béo , nhưng nghĩ đến niên đại mắt và điều kiện gia đình Phương Vĩnh Phúc.
Thiếu dầu mỡ và đường là hai v.ũ k.h.í lợi hại gây béo phì, mắc bệnh ba cao cũng khó, chút thịt hiện giờ đợi lúc con bé trổ mã dễ dàng sẽ gầy .
……
Ngày hôm , Hà Thụy Tuyết cũng chẳng tâm trạng việc, qua loa kết thúc công việc buổi sáng xong, ngay cả cơm trưa cũng ăn, đưa Triệu Giai Giai đến tiệm cơm quốc doanh của đơn vị, tìm một vị trí bắt mắt xuống.
“Hôm nay nhà ăn thịt, tớ mời ngoài ăn, nhớ ăn nhiều chút, bổ sung chút dinh dưỡng.”
Cô gọi một món thịt bò xào hành tây và thịt xông khói xào măng, thêm một bát canh rong biển tôm khô và hai bát cơm lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-229-bua-com-tram-mac-hai-lua-chon-sinh-tu-cho-tuong-lai.html.]
Người ăn trong tiệm cơm nhiều, giữa trưa về cơ bản đều ăn ở nhà ăn.
Trong thời gian đợi món, trạng thái của Triệu Giai Giai đối diện kém rõ rệt, môi trắng bệch, trong mắt là tơ m.á.u.
“Thụy Tuyết, hôm qua tớ nghĩ lâu, mãi hạ quyết tâm, thật, lúc đó tớ phá t.h.a.i cũng là nhất thời xúc động, lẽ đến bệnh viện tớ sẽ hối hận.”
cô sinh đứa bé , cô càng tình nguyện, dựa cái gì.
Hùng Gia Bình đáng c.h.ế.t, loại như gã căn bản xứng huyết mạch lưu truyền .
Trong xương m.á.u chảy xuôi sự xa, dạy dỗ thế nào cũng là uổng công.
Hà Thụy Tuyết an ủi : “Tớ , tớ vạn phần tôn trọng ý của , giữ nó tớ sẽ giúp giấu trời qua biển, bỏ tớ cũng sẽ cố gắng giúp tranh thủ bồi thường lớn nhất.”
Lời của Hà Thụy Tuyết giống như tiêm cho cô một liều t.h.u.ố.c trợ tim, khiến cô mạc danh nảy sinh một tia tự tin.
Thấy dáng vẻ ung dung vội của cô, Triệu Giai Giai thẳng dậy chút, vội vàng hỏi: “Nếu tớ sinh nó thì ?”
“Rất đơn giản, thuê một nơi khác giả đối tượng của , lượn lờ mấy vòng phố nhà các , giới thiệu cho quen , đến lúc đó hai đám cưới nhưng đăng ký.”
Thời buổi căn bản ai để ý cái , đám cưới thì tưởng là chính thức kết hôn .
“Sau đó đợi thời gian gần đến, tuyên bố tin tức mang thai, về quê gặp bố , trong thời gian đó lặng lẽ sinh đứa bé .
Đợi mấy tháng , tháng của đứa bé rõ lắm, khác hỏi tới, cứ ở trong bụng nuôi .”
“Còn về đó, cứ việc đường sắt, ngày về nhiều, thỉnh thoảng lộ mặt là .
Đợi đứa bé một tuổi, sa thải , với bên ngoài là đàn ông của xảy t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t , từ đó quả phụ.”
Tuy như cũng dễ khiến , ví dụ như khắc chồng gì đó, nhưng tổng thể vẫn hơn là chồng mà chửa một sinh con.
Hơn nữa đại đa đối với cô hẳn là đồng cảm chiếm đa .
“Thịt xông khói và thịt bò xong , của ai, mau lấy !”
Ở cửa sổ đang gọi món, Hà Thụy Tuyết bưng về, đưa cho cô một bát cơm.
“Ăn , thể mới là vốn liếng của cách mạng, nuôi dưỡng bản cho quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”
Triệu Giai Giai gật đầu, ăn cơm nóng canh nóng, cảm giác .
Nước mắt trộn lẫn với thịt cùng nuốt xuống, rõ ràng là món ăn ngon, khiến cô ăn mùi vị gì, vội vàng ăn mấy miếng cho xong, ngay cả no cũng rõ.
Đặt đũa xuống, cô sờ bụng, cuối cùng hạ quyết tâm: “Cảm ơn , Thụy Tuyết, chủ ý của , nhưng tớ vẫn nó.”
Chỉ trách nó đến quá đúng lúc, một cha gì.
Sau thấy mặt nó, cô đều sẽ nhớ tới đoạn trải nghiệm hối hận thấu xương tủy , sẽ kìm chế mà hận nó.
Một mềm lòng đổi lấy sự ghê tởm cả đời.
Triệu Giai Giai nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy rộng lượng đến thế.
Đối với đứa trẻ mà , mong đợi mà sinh , chịu sự căm ghét của , chi bằng dứt khoát đừng đến thế giới .
Hơn nữa, cô lo lắng đứa bé và Hùng Gia Bình lớn lên quá giống , gã phát hiện đến cướp với .
Đừng đứa bé sẽ về phía cô , nếu vì thế mà dính dáng đến gã, cho dù chỉ gọi gã một tiếng bố, cô đều sẽ cảm thấy buồn nôn.