Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 172: Màn Vả Mặt Của "kẻ Ăn Cơm Mềm"

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:46:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không con trai mất khả năng sinh sản, chuyện trong mắt những kẻ ngu vô tri quả thật coi là nguyên tội của phụ nữ.

 

Có mấy lớn tuổi tuy tiện thẳng , nhưng đáy mắt vài phần tán đồng.

 

Thấy ai phản bác, bà già càng hăng: “Mấy tên buôn cũng là mắt mù, bắt một con gà mái đẻ trứng thì tác dụng gì?”

 

Lần những mặt nhịn nữa: “Bà cái gì thế?”

 

“Lời cũng quá khó , gì cũng là con dâu bà đấy.”

 

“Các ở đây cái gì, thật sự gặp chỉ sợ còn quá đáng hơn .”

 

lôi kéo tay con trai : “Vừa khéo, đồn công an cách ủy ban cũng xa, các thủ tục ly hôn luôn .”

 

Hà Thụy Tuyết nổi nữa, chọc chọc Phương Vọng Quy một cái, bỗng nhiên cảm thấy bên cạnh lạnh toát, đầu liền đối diện với ánh mắt t.ử thần của Giang Diễn Tự.

 

nịnh nọt, động tác xin tha.

 

Giang Diễn Tự thu hồi ánh mắt, dùng mắt đo lường cách giữa cô và Phương Vọng Quy, càng càng thuận mắt, nhịn kéo cô về phía một chút.

 

Nói chuyện thì chuyện, cần thiết ghé sát gần như ?

 

Phương Vọng Quy ngầm hiểu ý đồ của cô, cố ý cất cao giọng: “Đồng chí Hà, nhớ cô từng với , chuyện sinh con trai con gái xem ở đàn ông đúng ?”

 

“Chứ còn gì nữa, cũng giống như trồng trọt , hạt giống thì trồng , hạt giống là gì thì trồng cái nấy, trồng đậu mà đòi mọc dưa ?

 

thấy là mấy kẻ bản lĩnh, mới đẩy hết lên vợ, ai dùng thì đó tự .

 

Thứ vô dụng! Ngay cả con trai cũng sinh , quả thực nên ngẩng đầu lên , mà là , sinh cái thứ như thì hổ c.h.ế.t mất, gì còn mặt mũi mà ăn với con dâu chứ.”

 

Câu tương đương với việc phá vỡ nhận thức của đương thời, nhưng đạo lý nhất định.

 

Mắt Đàm Vi sáng lên, thêm vài phần thần thái.

 

Chồng cô cứ cảm thấy đang ám chỉ , chỉ kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n rụt “trứng”, mà còn rơi sự tự hoài nghi.

 

Bà già đương nhiên sẽ một câu của cô lay động, nhưng khác nghị luận thì mặt rốt cuộc nén giận, tức đến mức lao qua cào cô.

 

Giang Diễn Tự chắn mặt cô: “Bác gái, từ từ thôi, lớn tuổi thế đừng để trẹo eo.”

 

“Mày cái đồ lẳng lơ, câu dẫn hai gã đàn ông giúp mày, còn mặt mũi tao!”

 

Đối mặt với sự cuồng nộ vô năng của bà , Hà Thụy Tuyết khoanh tay, lông mày bên trái nhướng lên, khí thế bức : “Sao nào, đỏ mắt ? Đừng vội, bây giờ ai chống lưng cho bà cũng tính là gì, đợi đến lúc bà chôn xuống đất mà ai mộ cho bà mới gọi là t.h.ả.m thật sự kìa, ôi chao, mà là bà thì sầu đến mức ngủ .

 

Nghe khuyên một câu, con trai bà dựa , hôm nay thể vứt bỏ vợ con, ngày mai là thể ném bỏ bà già vô dụng .

 

chính miệng bà , phụ nữ đều là ‘hàng lỗ vốn’, theo thấy, bà chính là món hàng lỗ vốn nhất, ai mà thèm rước về nhà chứ.”

 

“Mày ăn phân trong miệng , chuyện khó như , con trai tao hiếu thuận lắm, nó...”

 

“Được , bà hiếu thuận thì là hiếu thuận , mấy cứ thích giả vờ ngủ, bà cảm thấy vui vẻ thì cả đời tỉnh cũng .”

 

Hà Thụy Tuyết bằng ánh mắt thương hại, chuyển sang đứa con trai im lặng lên tiếng của bà , ý tứ trào phúng kéo căng.

 

Bà già cô dẫn dắt ngõ cụt, liên tục lấy ví dụ ý đồ con trai bà lời hiểu chuyện thế nào.

 

Hà Thụy Tuyết cứ thế một câu cũng cần , chỉ dùng ánh mắt suýt chút nữa khiến bà tức đến vỡ phòng thủ.

 

đầu , tranh biện với cô nữa, về phía con dâu: “Bất kể thế nào, hôm nay cô nhất định ly hôn cho , trong nhà còn chỗ của cô nữa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-172-man-va-mat-cua-ke-an-com-mem.html.]

 

Đàm Vi nhắm mắt , kiên định : “Được, nhưng gặp con gái .”

 

“Được, các thủ tục, về dẫn chúng nó qua đây.”

 

Lúc bà cửa còn dạy dỗ con trai: “Mẹ nó giấu tiền riêng mà, nếu sự tự tin lớn như , dẫn là dẫn , mày còn nó tiêu hết của hồi môn , cũng chỉ mày là dễ lừa gạt...”

 

Gã đàn ông gật đầu xưng , thật trong lòng hẳn là tán đồng, chỉ là gánh cái danh bội bạc, mới trốn lưng già một đứa con hiếu thảo nhu nhược.

 

Đàm Vi đương nhiên , cho nên ánh mắt cô càng lạnh thêm vài phần, còn ôm bất cứ kỳ vọng nào nữa.

 

Thời buổi chuyện ly hôn cũng thường gặp, xảy khúc nhạc đệm , ngoại trừ mấy hộ gia đình đưa con về nhà , đa đều ở xem náo nhiệt.

 

Mấy cô gái cùng nhốt mấy ngày cũng nảy sinh tình cảm, đều vây quanh Đàm Vi an ủi cô, ríu rít :

 

“Chị chỗ ở , nếu thì đến nhà em ở tạm mấy ngày, nhà em nhiều, phòng dư.”

 

đấy, em ở ký túc xá đơn vị, chị dọn , mấy ngày nay em về nhà ở.”

 

Trái tim băng giá của Đàm Vi trào dâng một tia dòng nước ấm: “Cảm ơn , sớm dự liệu sẽ ngày , chuẩn xong .”

 

Khi cô sinh con thương thể, nhà chồng ngay cả ở cữ cũng cho cô xong ép cô ly hôn, cô liền hiểu sớm nên rời .

 

May mắn , cha cô tuy sẽ ủng hộ cô, càng sẽ coi cô là nỗi nhục, nhưng bọn họ rốt cuộc nuôi dạy cô theo tiêu chuẩn tiểu thư khuê các, dạy cô đủ thứ thi thư.

 

Thời gian cô bắt đầu bản thảo gửi cho tòa soạn báo, lục tục chút thu nhập.

 

Chỉ là việc nhà mỗi ngày quá nhiều, còn chịu sự cố ý gây khó dễ của chồng, sống c.h.ế.t nặn một chút thời gian, bản thảo cũng nhiều.

 

Nếu thời gian tự do, cô dùng nhuận b.út nuôi sống hai đứa con là dư dả.

 

Mấy về phía cơ quan chính quyền.

 

Hiếm khi đến ly hôn, cộng thêm liên quan đến vụ án buôn bán nhân khẩu, nhân viên công tác liên quan đối đãi nghiêm túc, hỏi hỏi ý kiến của hai bên, thấy bọn họ khăng khăng như thế mới thủ tục cho bọn họ.

 

Lúc , Tưởng Mạnh Hành tình cờ cầm tài liệu từ lầu hai xuống, liếc thấy bóng dáng nữ thần, chân bước nổi nữa.

 

Cậu nở nụ ba bước thành hai bước tới chào hỏi cô: “Đồng chí Hà, em tới , thật khéo, tới tìm việc gì ?”

 

khi ánh mắt chạm đến Giang Diễn Tự bên cạnh cô, lập tức như gặp đại địch, đống thịt mỡ giảm mấy cân run lên một cái, bày tư thế phòng ngự: “Anh là ai?”

 

Giang Diễn Tự đương nhiên cảm nhận địch ý , quét mắt từ xuống , ừm, ngoại hình an , là mà Hà Thụy Tuyết tuyệt đối sẽ hứng thú.

 

Anh như : “Xin chào, là đối tượng của Hà Thụy Tuyết, là bạn học của cô ?”

 

Anh nhấn mạnh hai chữ "bạn học", vươn tay bắt tay với .

 

Tưởng Mạnh Hành đương nhiên cam lòng yếu thế, nhưng sức lực của sánh với Giang Diễn Tự, ngoài mặt bất động thanh sắc, thực tế đau đến nhe răng trợn mắt, một lát liền buông .

 

Cậu giấu tay lưng, soi mói đ.á.n.h giá Giang Diễn Tự: “Đồng chí Hà, mắt của em lắm nha, tìm đối tượng một cái là bản lĩnh gì, đoán chừng ngay cả công việc cũng... Khụ khụ, công việc đúng , sẽ còn dựa đồng chí Hà nuôi chứ?”

 

Tưởng Mạnh Hành định là "tiểu bạch kiểm" (trai bao/bám váy đàn bà), nhưng nghĩ đến sức lực lớn quỷ dị của , đành đổi cách khác.

 

Hừ, loại một cái là chuyên môn câu dẫn phụ nữ, dễ trêu hoa ghẹo nguyệt, lăng nhăng đa tình.

 

Hà Thụy Tuyết cho dù nông cạn chỉ tướng mạo, cũng tìm tính tình mới chứ.

 

Cậu chừng thể giúp kiểm tra, gì trong chuyện tình cảm của nữ thần cũng thể chút cảm giác tham gia.

 

 

Loading...