Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 167: Tin Dữ Từ Hàng Xóm: Lưu Tuệ Tâm Mất Tích
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:46:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì lượng hàng núi cô thu mua lớn, mua bán một , còn sẽ qua đây mua, cho nên kinh động đến cả trưởng thôn.
Ông lão gầy gò bắt tay với cô, thấy cô là con gái, bèn chuyển sang nắm lấy cánh tay Giang Diễn Tự, sức cam đoan: “Cậu yên tâm, hàng núi của thôn chúng là loại nhất, tuyệt đối sẽ lừa .”
Nói , ông vội vàng gọi trong thôn mang hết hàng đáy hòm của các nhà .
Cân nhắc đến việc khó vận chuyển, Hà Thụy Tuyết khá kiềm chế mỗi nhà đều chọn một ít, mua hết hai trăm đồng tiền hàng, trong đó thịt đắt hơn một chút, cũng nặng cân.
Dược liệu bán với giá rẻ như cho, nấm và các loại hàng núi khác dứt khoát lấy tiền, tặng từng bao từng bao lớn.
Hà Thụy Tuyết trơ mắt chiếc xe bò thôn chuẩn cho cô sắp nhét đầy đến mức còn khe hở để , vội vàng xua tay từ chối: “Đủ đủ , trưởng thôn, cũng nhiệt tình quá, lát nữa chúng cháu còn ô tô nữa, đều để , cháu lấy mấy bao là .”
Đùn đẩy qua , vẫn còn thừa mấy bao lớn, bọn họ mỗi ít nhất vác bốn bao.
Giang Diễn Tự bao thầu hết những vật nặng.
Hà Thụy Tuyết , khỏi thấy may mắn, hai khi xuống núi cân nhắc đến việc còn thường xuyên đến ở nên để nồi niêu chăn đệm ở đạo quán, chỉ mang hành lý nhẹ nhàng về, nếu thì mệt c.h.ế.t.
Dưới sự tiễn đưa vui vẻ của dân làng, bọn họ xe bò đến huyện thành gần đó.
Các chuyến xe khách hạn, chỉ một chuyến về, lỡ thời gian thì cứ đợi đấy, cũng thể mua vé xe , tùy duyên.
Vận may của bọn họ gặp chuyến buổi chiều, chỉ thể đợi ngày mai.
Ngay khi Hà Thụy Tuyết định tìm một nhà khách nghỉ ngơi một đêm, gặp một chiếc xe tải lớn bên đường, hỏi mới cũng lên thành phố.
“Thế thì khéo quá, trai, em là nhân viên Bách hóa Đại lầu thành phố, thể cho bọn em nhờ một đoạn ?”
“Được, hai lên , nhưng phía hết chỗ , hai chỉ thể ở thùng xe phía , đừng chê nhé.”
Bác tài xế nhiệt tình, chỉ sảng khoái đồng ý, còn bảo đồ ghế phụ giúp chuyển hành lý lên.
Hà Thụy Tuyết vội vàng xua tay: “Có gì mà chê, cảm ơn trai, bọn em lỡ chuyến xe khách, nếu , còn bao giờ mới về đây.”
Tranh thủ lúc bọn họ chuyển đồ, bác tài xế mở hé cửa xe, tranh thủ châm điếu t.h.u.ố.c.
Thấy bọc đồ của bọn họ thực sự ít, hỏi: “Hai các em đồ đạc mang theo cũng nhiều đấy, cái là từ về thế?”
Hà Thụy Tuyết đương nhiên thể là mua: “Bọn em về quê thăm họ hàng, chỗ đều là nhà cho đấy ạ.”
“Thế thì bố em thương em thật, e là dọn cả cái nhà cho các em mang .”
Đơn giản giao lưu vài câu, thấy Hà Thụy Tuyết quả thực chuyện về cửa hàng bách hóa đấy, càng xác định phận của cô.
Anh sờ đầu, suy tư: “Họ Hà, là nhân viên cửa hàng bách hóa... Em đợi chút, tiểu hùng trong hội giao lưu đó là em ?
Anh trai nhắc đến em, mắt em to hơn khác một vòng, trông cực xinh, cái là nhận ngay.”
Cái danh xưng tiểu hùng hổ quá mất.
Hà Thụy Tuyết : “Em chút việc ở hội giao lưu, nhưng xứng gọi là hùng.”
“Ây da! Em gánh , trai ở phòng bảo vệ, lúc đó ngay gần cái bục, nếu em phát hiện , nổ c.h.ế.t thì cũng tàn phế.
Anh đúng là sợ c.h.ế.t khiếp, về nhà sốt mấy ngày, mơ thấy một phòng đầy b.o.m.
Lúc đó đang chạy xe bên ngoài, trong nhà binh hoang mã loạn đều quên đến cảm ơn em, hôm nay gặp , đợi đến thành phố mời em ăn một bữa.”
“Không cần ạ, em mấy ngày về, nhà đang lo lắng.”
“Ồ, là đầu óc chuyển kịp, em chạy bên ngoài mấy ngày nay chắc chắn cũng mệt .
Thế , chúng hôm nào hẹn thời gian, tên Lưu Nhị Xương, là tài xế đội vận tải nhà máy thép, em thời gian thì đến tìm .”
“Thật cần , Lưu, ý của em xin nhận, ăn cơm thì miễn ạ.”
Anh nghĩ nghĩ: “Được , nhưng ân tình của em đều ghi tạc trong lòng, em tỉnh ngoài, hoặc đồ gì cần giúp gửi , cứ với , nếu là chỗ thể giúp tuyệt đối hai lời!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-167-tin-du-tu-hang-xom-luu-tue-tam-mat-tich.html.]
“Được, thể gặp cũng là duyên phận, em khách sáo với .”
“Phải thế chứ, đều là sảng khoái, cứ coi như bạn bè mà chơi thôi.”
Lưu Nhị Xương đưa cô đến tận đầu ngõ mới rời , Giang Diễn Tự giúp cô chuyển đồ trong nhà.
Hai con ch.ó nhỏ nhớ mùi của cô, sủa gâu gâu chạy những cái chân ngắn tũn sán gần, quấn quanh chân cô húc tới húc lui.
Mấy ngày gặp, chúng hình như lớn thêm một vòng, móng vuốt dày lên ít.
Hà Thụy Tuyết xổm xuống xoa mỗi con một cái, gãi gãi cằm chúng, Giang Diễn Tự thấy thú vị: “Em nuôi ch.ó ?”
“ thế, con tên Trần Trần, con tên Lang Huynh, lai dòng m.á.u sói đấy.
Lúc em nuôi nghĩ, đợi lớn hơn chút thì mang đến chỗ , để chúng chỗ chạy nhảy khắp nơi, chừng tương lai còn thể giúp săn nữa.”
“Thật ?”
Giang Diễn Tự lật bụng ch.ó , kiểm tra trạng thái tứ chi, vạch mép xem răng bên trong: “ là giống ch.ó hung dữ, khi lớn lên lực c.ắ.n xé kém gì sói.
Loại ch.ó săn huấn luyện từ nhỏ, đợi mấy ngày nữa bắt đầu, dăm bữa nửa tháng gửi đến chỗ , bồi dưỡng dã tính .”
Sao cô thấy tiếng gảy bàn tính nhỉ.
“Muốn cướp ch.ó của em thì cứ thẳng.”
“Cái cướp chỉ là ch.ó a, chúng ở đó, chẳng lẽ em sẽ thường xuyên tới?”
Một cú bóng trực diện thật lớn, Hà Thụy Tuyết chút xúc động: “Không vì chúng em cũng sẽ thường xuyên tìm mà, dù em cũng nỡ mấy ngày gặp nha.”
Nói , cô kiễng chân hôn lên má một cái, chạm tách ngay.
“Hôm nay đừng về nữa, ở chỗ em một đêm , dù phòng khách cũng nhiều mà.”
“Được.”
Giang Diễn Tự sờ chỗ cô hôn, dường như vẫn còn vương xúc cảm ướt át, trái tim đập thình thịch.
Thế là, giống như tiêm m.á.u gà, toát vẻ hăng hái, bỏ quần áo bẩn mấy ngày của hai chậu giặt, nếu Hà Thụy Tuyết ngăn cản, suýt chút nữa lôi cả hai con ch.ó giặt cùng.
Bên , Hà Thụy Tuyết sắp xếp đồ mua, chia hai phần.
Một phần để Giang Diễn Tự mang về, tự ăn tặng cho nhân viên nhà tang lễ bên đều , phần còn định lát nữa mang sang nhà cả.
Túi nilon là vật hiếm, thời nay đựng đồ thích dùng đủ loại túi lưới, rẻ nhẹ.
Cô xách mấy túi lưới đựng hàng núi và thịt khô tới cửa, trong nhà chẳng ai, qua một lúc lâu mới đợi Lữ Lan vội vã trở về.
“Cô út, cô công tác về ?”
“Vâng, nhà cả chị?”
“Cô , Lưu Tuệ Tâm mất tích , vợ chồng bác sĩ Lưu suýt chút nữa gấp đến phát điên, đang ở bên ngoài tìm đấy.”
“Mất tích khi nào, báo công an ?”
“Chiều hôm qua, phòng bảo vệ và đồn công an đều thông báo, ủy ban cũng đang phái , từng thấy con bé ở gần bến xe, là theo một đôi vợ chồng.”
“Có gặp mìn ?”
Nhớ tới t.h.ả.m trạng của những phụ nữ bắt cóc lừa bán trong các bản tin đời , tim Hà Thụy Tuyết cũng treo lên.
Lữ Lan sầu não gật đầu: “Công an cũng là , nhiều báo án, thì mất con, thì mất con gái trưởng thành, chắc là băng nhóm.
Họ cố gắng tìm, nhưng đủ nhân lực, trong viện chúng đều giúp, tìm hỏi từng con phố một. Bọn chúng trốn quá kỹ, đều tìm manh mối gì.”