Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 136: Tranh Giành Tình Cảm, Mối Quan Hệ Với Hải Quân

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:45:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tưởng Mạnh Hành ngẩng phắt đầu lên, cách Hà Thụy Tuyết chằm chằm, hận thể biến ánh mắt thành d.a.o kiếm, chọc thủng một lỗ .

 

Giọng điệu gay gắt, nể nang gì, “Có tâm tư đen tối, cứ tưởng khác cũng giống , đừng tưởng quà sinh nhật của đều là đồ mua sỉ.

 

Cô gái múa chính trong đoàn văn công ở đơn vị các , cũng ít hiến ân cần mặt , bạn học Hà, đừng để lừa, đây chính là tên lưu manh, ăn xong chịu trách nhiệm đấy.”

 

Nhâm Trình Miễn cau mày, “Biết rõ thế cơ , , trốn lưng thấy ?”

 

thấy, nhưng bạn tận mắt thấy, còn cứng miệng nữa ?”

 

Hà Thụy Tuyết thật sự chọn , thà gả cho còn hơn, ít nhất một lòng một , mãi mãi sẽ lòng đổi .

 

Thấy bọn họ cãi càng lúc càng hăng, Vương Bưu ném ánh mắt cầu cứu về phía Hà Thụy Tuyết, chuyên tâm ăn cơm chẳng thèm để ý đến ai.

 

Lúc , Tôn Kính vẫn luôn phía ho khan hai tiếng, “Anh Tưởng, Nhâm, đều bớt giận, hòa khí sinh tài mà, nếu để bố thằng Bưu thấy, còn tưởng ông nấu ăn ngon đấy.”

 

Tưởng Mạnh Hành cũng cảm thấy tôn trọng chủ nhà, thuận theo bậc thang mà ngưng chiến, nheo mắt đ.á.n.h giá , “Ái chà, đây Tiểu Tôn , tay cũng đeo đồng hồ , sống cũng khá đấy chứ.”

 

“Bình thường thôi, phiền Tưởng nhớ đến, chỉ là may mắn, theo chú học chút nghề lái xe tải lớn, các cần gửi đồ gì, cứ tìm .”

 

Hóa là nhân viên vận tải, cách ăn mặc của , chắc là ít mượn việc công để đầu cơ trục lợi.

 

Có điều những chuyện đều là luật ngầm, cũng chẳng ai chỉ trích , thậm chí sẽ vô cùng ghen tị.

 

Cảnh ngộ mỗi đúng là khác , Tôn Kính ở trong lớp im lặng tiếng, khi nghiệp chẳng mấy ai nhớ mặt mũi , ngờ thể độc lập chạy đường dài, xem là thực sự chút năng khiếu.

 

Hà Thụy Tuyết cũng hiểu , đây e là tình tiết vả mặt thể thiếu trong các buổi họp lớp.

 

Chỉ là cô vốn dĩ là sự tồn tại chúng tinh phủng nguyệt, căn bản cần dùng đến, ngược cái vẻ phô trương của bạn học Tôn, chắc hẳn là chuẩn cho màn từ lâu, mời rượu , càng vui đến mức lợi cũng sắp hở .

 

Tưởng Mạnh Hành ưa cái dáng vẻ của , chỉ chuyên tâm tìm Hà Thụy Tuyết chuyện, “Đám đều đang chuyện riêng, là cái vòng tròn tuyệt đối chen , mà Hà Thụy Tuyết thể coi gì, trong lòng chua xót thôi, hận thể lấy thế, khuôn mặt đúng là ưa chuộng mà.

 

Nhâm Trình Miễn gác tay lên lưng ghế lưng Hà Thụy Tuyết, “Nhắc đến chuyện công việc, Thụy Tuyết, thật chỗ cũng cửa, nhà em nếu còn ai việc , đều thể sắp xếp.”

 

Hà Thụy Tuyết đoán đột nhiên nịnh nọt , uể oải đầu , “Không cần , nhà đều thiếu việc lắm.”

 

Trừ ba chị dâu ba của cô, hai đó một lười , thì, ha ha, cô vẫn đừng gây phiền phức cho đơn vị thì hơn.

 

Những khác xong, lập tức cảm thấy cơm nước vốn ngon miệng đều mất hết mùi vị, cô thì cho , nhà thiếu lắm đây !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-136-tranh-gianh-tinh-cam-moi-quan-he-voi-hai-quan.html.]

 

“Được, chỉ cần em nhu cầu đều thể mở miệng tìm .”

 

Trong lòng Hà Thụy Tuyết khẽ động, “ đóng quân ở Hải Thành, quen ở đó ?”

 

“Ông nội con trai của một chiến hữu ở bên đó, gọi là bác, là Phó lữ đoàn trưởng, họ La, quản lý mảng hải quân .”

 

“Thế , lợi hại thật.”

 

Phó lữ đoàn trưởng La, cái tên quen quá, là trợ lực tương lai của nam chính chứ?

 

Người thăng lên quân hàm Đại tá hải quân, đoàn trưởng của nam chính chính là do ông đề bạt.

 

Chuyện đúng là thú vị .

 

Ánh mắt lưu chuyển, cô dấy lên vài phần hứng thú, với Nhâm Trình Miễn một cái, khoảnh khắc rực rỡ, xinh gì sánh bằng, khiến kìm nín thở.

 

Cậu nghĩ, thằng nhóc Tưởng Mạnh Hành cũng gu phết, thể khai quật một viên ngọc thô, tiếc là, quá lo sợ , đường chiếm của riêng từ sớm.

 

Hà Thụy Tuyết lau miệng, quyết định duy trì mối quan hệ , “Cậu ở đơn vị nào, gửi chút đồ ngon qua cho .”

 

“Không cần, em thể thư, mãn nguyện , địa chỉ cho em.”

 

“Bạn học Hà...”

 

Tưởng Mạnh Hành chút tủi , là chỗ nào đủ , nhưng sinh nhật Hà Thụy Tuyết cũng tặng quà, là một cái đài radio, nhưng cô thấy quá quý giá nhận, chỉ nhận của một tờ phiếu đài radio.

 

Hà Thụy Tuyết nụ đổi, nghiêng đầu, “Ừ, thế?”

 

“Không gì.”

 

Góc độ càng hơn vài phần, hổ là nữ thần của , mê c.h.ế.t .

 

Tên họ Nhâm chẳng qua chỉ khuôn mặt thôi , đợi về sẽ lấy kem dưỡng da của dùng, đợi tên ở trong quân đội phơi thành cái xác khô đen sì, vẫn bảo dưỡng như tiểu bạch kiểm, Hà Thụy Tuyết chỉ cần mắt vấn đề đều sẽ chọn !

 

Cơm nước chẳng mấy chốc ăn sạch sành sanh, Tưởng Mạnh Hành trả tiền , cùng kể chuyện hổ ngày xưa, viễn cảnh tương lai một chút, chuyện tàm tạm ai về nhà nấy.

 

Nhâm Trình Miễn thèm còn lập hội chơi tiếp, thấy Hà Thụy Tuyết tham gia cũng mất hứng.

 

 

Loading...