Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 135: Họp Lớp Sóng Gió, Nữ Thần Vả Mặt Cực Phẩm
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:45:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
là, thấy dáng vẻ nịnh nọt khéo đưa đẩy của , Tưởng Mạnh Hành bất giác liên tưởng đến những kẻ đến nhà cầu xin ông nội tạo thuận lợi.
Mới bao lâu chứ, dáng vẻ của Lư Thông trở nên y hệt bọn họ.
Cậu chút vô vị, hút t.h.u.ố.c, sợ sặc đến Hà Thụy Tuyết, chỉ sờ sờ bao t.h.u.ố.c trong túi buông tay.
Cậu luôn chú ý đến nữ thần, thấy cô nhàm chán nghịch ngón tay, chủ động tìm chủ đề.
Lại ngờ Nhan Y Y đối diện mở miệng , “Bạn học Tưởng, gia đình sắp xếp cho ba cuộc xem mắt, thế, mắt của cao , chọn tới chọn lui ưng cô nào ?”
Cái đồ đáng ghét , cái gì mặt Hà Thụy Tuyết thế?
Tưởng Mạnh Hành thấp thỏm và cẩn thận quan sát sắc mặt Hà Thụy Tuyết, thấy cô chút động lòng, chút thất vọng.
Ngay đó liền chuyển hóa bộ thành tức giận, lạnh lùng mở miệng với cô , “Cậu vẫn nên quan tâm bản nhiều hơn , bố tố cáo, tra chuyện tham ô hối lộ, giờ vẫn đang đình chỉ công tác, cũng sợ cái ghế của ông chiếm mất.”
Nói , sang Hà Thụy Tuyết tủi , “Tớ lòng thông cảm cho cảnh của , đều cho mời , ai ngờ tự chạy tới, đúng là đồ vô tâm vô phế.”
“Cậu ”
Nhan Y Y tức đến mức ném đũa bỏ , nhưng , bố của Tưởng Mạnh Hành lên nhân vật hai của thành phố, tuyệt đối sự tồn tại mà nhà cô thể trêu chọc.
Chỉ đành tự tức đến đỏ mặt, đầu .
Hà Thụy Tuyết thấy hứng thú, “Bị tố cáo, chuyện là thế nào?”
“Tớ cũng rõ, hình như là phạm tội xong cam tâm, cho dù ở nông trường cải tạo cũng quên khai bố , kéo ông xuống nước, kết quả trưởng khoa Nhan lập chính, thật sự để tra chút đồ, tên là Tưởng Khê, còn cùng họ với tớ nữa chứ.”
Hà Thụy Tuyết chút hiểu , chắc là Tôn Lai Nghi .
Lúc đầu cô sự che chở của Tiền Đại Bưu, liền lợi dụng danh nghĩa của Nhan Y Y, kết quả cô chơi bài rút củi đáy nồi, Tưởng Khê thể hận chứ?
Không tồi, cũng coi như giúp cô trả thù nhà họ Nhan , nữ chính việc, ngược càng ngày càng “hợp” ý cô.
Nhan Y Y trừng mắt cô, “Bố là hãm hại! Cô là vì chồng cô phạm tội bắt , liên quan gì đến nhà , Hà Thụy Tuyết, chồng cô là chủ nhiệm phân xưởng nhà máy dệt, là giở trò gì chứ?”
“Cậu cái gì thế?”
Tưởng Mạnh Hành là đầu tiên xung phong hãm trận, “Cậu là cái thá gì mà đáng để cô tính kế ? Chỉ cần cô thật sự ưa , chỉ cần tìm tớ một câu là xong, cần gì phiền phức thế?”
Nghe sự bao che và ngông cuồng trong lời của , Nhan Y Y tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhà cô tự dưng chịu tai bay vạ gió, kẻ thù ngày xưa một bên xem kịch vui, thực sự là nhịn nổi nữa, Nhan Y Y đột ngột dậy, “ việc, đây.”
“Sao thế, đến ?”
Cửa phòng mở , một đàn ông mặc quân phục, giày quân đội bước .
Cậu dáng cao lớn, đường nét mặt sâu sắc và lạnh lùng, là màu da lúa mì khỏe mạnh, tay áo bên trái xắn lên một đoạn đầy bất cần, lộ cẳng tay rắn chắc.
Cậu một tay ấn mạnh Nhan Y Y trở chỗ , đó xuống bên tay Hà Thụy Tuyết, , “Thụy Tuyết, xinh hơn , đó sinh nhật em ở trong quân đội tiện tặng quà, hôm nay bù cho em, , sô cô la em thích ăn, thích ?”
Tên là Nhâm Trình Miễn, vốn dĩ tên là Nhâm Thừa Miện, ông nội thấy tên quá phô trương, dễ khiến suy diễn phóng đại, liền chủ đổi cho .
Cùng một vòng tròn với Tưởng Mạnh Hành, chỉ là nhà họ phát triển hơn trong quân đội, thế lực chủ yếu cũng ở trong thành phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-135-hop-lop-song-gio-nu-than-va-mat-cuc-pham.html.]
Cậu cũng là theo đuổi nguyên chủ, cứ đến sinh nhật nhất định sẽ tặng quà cho cô, nếu lúc đầu nhập ngũ sớm, khi nghiệp đến tìm cô tỏ tình chắc chắn sẽ thêm một .
Nhận lấy hộp sô cô la đóng gói tinh xảo, Hà Thụy Tuyết lịch sự cảm ơn, “Cảm ơn bạn học Nhâm, thích.”
“Gọi bạn học gì chứ, xa lạ quá, gọi là Nhâm, Miễn T.ử đều .”
Tưởng Mạnh Hành từ lúc bước , liền biến thành con nhím xù lông, cảnh giác.
Nhâm Trình Miễn tên cái khác , nhưng tướng mạo đường hoàng cũng dọa phết, Hà Thụy Tuyết khó bảo đảm sẽ khuôn mặt của thu hút.
“Này, đồng chí Nhâm, đừng mạo phạm quá, và mấy cô gái trong đoàn văn công nóng bỏng lắm, thế là giở trò lưu manh ?”
“Họ Tưởng , còn bậy, xem đ.á.n.h gãy răng . Thụy Tuyết, em đừng hiểu lầm, đều là bọn họ bám lấy , thật một cũng đồng ý.”
Là chủ nhà của buổi họp lớp , Vương Bưu vội vàng hòa giải, “ , các hồi cấp ba hợp , khó khăn lắm mới gặp một còn cãi , chắc đông đủ nhỉ, bảo bố bắt đầu xào rau nhé?”
“Được, tớ sớm nhớ tay nghề của chú Vương .”
Đối với đầu bếp tay nghề tinh xảo, bọn Tưởng Mạnh Hành vẫn khá tôn trọng, dù cũng dựa để ăn cơm mà.
Hà Thụy Tuyết mãi mãi là tâm điểm của câu chuyện.
Mọi tốc độ thăng chức của cô đều khó giấu vẻ kinh ngạc, ai thể ngờ bình hoa thành tích đội sổ trong lớp, khi nghiệp tiền đồ thế ?
Bọn họ tưởng cô cùng lắm là tìm một nhà chồng gả , chuyên tâm ở nhà bà chủ hưởng phúc thôi chứ.
“Bạn học Hà, gáy thì thôi, gáy một tiếng kinh nha, nào, tớ kính một ly, là uống với tớ chút?”
Có nháy mắt hiệu nâng ly rượu, chải đầu bóng mượt, thần sắc như nịnh nọt, thực đầy vẻ thèm thuồng.
Hà Thụy Tuyết cau mày, Nhâm Trình Miễn giơ tay chặn ly rượu của đó, “Đừng, uống rượu cho sức khỏe, ly của Thụy Tuyết uống cô , chỉ gánh nổi .”
Đương nhiên là gánh nổi, gã ngượng ngùng đặt ly xuống, quấy rối bạn học khác, “Bạn học Trương, đang công tác ở thế?”
“Bạn học Triệu, chồng đối xử với lắm, hôm nay là đích đưa , bảo ăn chút?”
Hà Thụy Tuyết tìm quen trò chuyện, phát hiện ít bạn học đều xuống nông thôn, những đến cơ bản đều việc , hoặc là kết hôn sớm, một cái bàn mười lăm là thể kín.
Chẳng bao lâu, cơm nước bưng lên, tay nghề đầu bếp cấp 5 hư danh, mùi vị quả thực ngon, sắc hương vị đều đủ cả.
Nhất là mấy món thịt, lát thịt trơn mềm, thịt gà dai mà bở, ngon đến mức khiến nhất thời quên cả chuyện.
Với gia đình Nhâm Trình Miễn, món ăn do đầu bếp cấp 2, 3 cũng từng ăn qua, quá kinh ngạc, ngược dành hơn nửa tâm trí đặt lên Hà Thụy Tuyết.
Đôi môi hồng nhuận mọng nước đang đóng mở, sắc như hoa sen, da như mật đông, theo đuổi cô trong trường, thật chỉ là hảo cảm, cảm thấy theo đuổi thì mặt mũi, còn thể thắng Tưởng Mạnh Hành một bậc.
gặp nữa, từng cử chỉ của cô đều như thơ như họa, sống động ngát hương, khiến kìm tim đập nhanh.
Miệng lưỡi chút khô khốc, uống một ngụm nước , càng thêm ân cần, “Thụy Tuyết, em thích ăn thì bảo xào thêm cho em mấy món, mang về cho nhà em cũng nếm thử.”
“Cảm ơn, cần .”
“Khách sáo với gì, đối với em mưu cầu gì, chỉ đơn thuần em vui thôi. Không giống một , tròng mắt hận thể gắn lên em, em cũng thấy phiền ?”