“Con bé , hiện tại ngay cả công nhân chính thức quét đường cũng mất bốn trăm đồng.”
Con bé dù gì cũng là nghiệp cấp ba chính quy, chẳng lẽ công nhân tạm thời , cái thứ đó bảo đảm, đến lúc xuống nông thôn thì vẫn thôi.
“Có là , con còn kén chọn nữa , nếu con thực sự xuống nông thôn, sẽ nhanh ch.óng tìm mối cho con, gả con cho xong."
Hà Hiểu Khiết sắp đến nơi, trong giọng lộ vẻ oán trách:
“Con mới bao nhiêu tuổi mà gả con , ruột của con ?"
Cái Linh lớp con chính là vì xuống nông thôn nên vội vàng tìm gả đại , nhà chồng chê nó việc , suốt ngày sai bảo nó việc, còn cho nó ăn no.
Lần gặp nó ở gần trạm lương thực, sắc mặt Linh hốc hác, gầy một vòng lớn, khệ nệ kéo túi lương thực của cả nhà một cách khó khăn, ngã mấy , yếu đến mức thở , nhà nó chỉ lạnh lùng, một ai đưa tay giúp một tay.
Rõ ràng thành tích của Linh còn hơn con, mà nông nỗi , con nghĩ đến thôi thấy rùng , tuyệt đối kết cục tương tự.
Có lẽ phản ứng của con bé quá dữ dội, Vương Đào Chi liếc con bé một cái:
“Mẹ chỉ đùa với con thôi, cuống cái gì, nếu thực sự xong, sẽ xin nghỉ hưu sớm để con chỗ."
Hà Hiểu Khiết ngẩn :
“Thật ạ?"
“Nếu thì , để con xuống nông thôn ?
Bố con và đều từ nông thôn cả, nơi đó khổ cực thế nào, nỡ để con ?
Còn chẳng bao giờ mới về , con còn trẻ thế , gì bao nhiêu ngày tháng để mà lãng phí."
Giọng bà bình thản, xem dự tính từ sớm.
Thấy , Hà Hiểu Khiết trái cảm thấy ngại dám nhận:
“Vậy công việc của đưa cho con thì Hà Hiểu Hữu tính ..."
“Em trai con còn nhỏ, vội."
Cùng lắm thì mấy năm nay họ tiết kiệm thêm chút tiền, bà tin là mua nổi một công việc.
Hà Hiểu Khiết lúng túng tại chỗ, nét mặt đổi liên tục, ngoài sự vui mừng bất ngờ còn một niềm xúc động khó tả.
Vốn tưởng rằng là bố coi trọng nhất trong nhà, chỉ thể bám đuôi cô út để kiếm miếng ăn.
Không ngờ sớm tính toán cho con bé , ngay cả công việc đang cũng sẵn sàng nhường .
“Mẹ, con..."
Vương Đào Chi xua tay:
“Đừng sến súa quá, con khó khăn lắm mới về , nên ăn chút gì ngon để tẩm bổ, mì xốt thịt băm ăn ?"
“Dạ ăn, cảm ơn !"
“Để xem, chao ôi, tương đậu nành trong nhà đủ , cửa hàng cung ứng mua một ít, con ở nhà chuyện với cô út ."
Hà Thụy Tuyết buông tay lái xe :
“Chị dâu, lấy xe mà , về sớm chút nhé."
“Ừm."
Vương Đào Chi đếm kỹ tiền và phiếu, đạp xe đạp rời khỏi nhà.
Hà Hiểu Khiết tới lui trong sân, đối diện với Hà Thụy Tuyết nhưng tìm lý do để chỗ khác, đang suy nghĩ m-ông lung thì thấy đối phương trầm giọng với con bé:
“Vào phòng với ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang-pnuz/chuong-36.html.]
“Gì ạ?"
Thật là thần thần bí bí.
Hà Thụy Tuyết gì, chỉ kéo con bé phòng, chăn màn giường trong phòng ngủ mắt đều mới, bàn học bày biện là đồ đạc của khác.
Con bé chút chạnh lòng, rõ ràng là phòng của con bé mà.
Nhà bà ngoại so với ở đây, gầm giường của con bé hai lớp chiếu cọ dày, bên là đệm bông.
Dù mỏng nhưng cách vài năm đều mang đ.á.n.h tơi , ga giường là do con bé dùng vải ghép , là vải cotton, pha chút vải thô nào, dù mặc quần áo lên cũng thấy ngứa ngáy.
Trên giường đắp cái chăn dày tám cân, bông bà nội trồng nhà đều mang sang đây hết, còn dặn dò con bé chăm chỉ phơi nắng, lúc phơi nhớ dùng gậy đập cho bông tơi .
Cho nên trong chăn luôn một mùi hương dễ chịu, ngủ trong đó mềm mại thoải mái.
Còn nhà bà ngoại... con bé và mấy đứa em họ ngủ một cái sạp lớn, bên trải rơm rạ, nồng nặc mùi ẩm mốc.
Bên cạnh tủ quần áo thủng một lỗ lớn, thỉnh thoảng thấy tiếng chuột gặm nhấm đồ đạc, chăn mỏng đến mức xuyên thấu, cứng như cục sắt, mấy chị em chen chúc mới chút ấm.
Dưới lớp rơm rạ lẽ còn sâu bò, nếu tại con bé mới ngủ mấy ngày mà bắt đầu nổi mẩn đỏ.
Càng nghĩ, trong lòng con bé càng trào lên sự chua xót.
Hà Thụy Tuyết lấy từ trong túi một hộp cơm, khi mở , bên trong đầy ắp thịt kho tàu, mặt nổi một lớp mỡ đông .
Hà Hiểu Khiết lập tức còn suy nghĩ gì nữa, vô thức nuốt nước miếng:
“Cô út, cái ở , mời cô khách sạn nhà nước ăn cơm ạ?"
“Không , hôm qua đơn vị ăn thịt kho tàu, lấy một bát mang về, đều ăn .
Hôm nay tiễn bố , nhờ bác đầu bếp ở căng tin ba suất, hai suất cho hai cụ mang về .
Suất để dành cho cháu đấy, chẳng lẽ cả nhà đều ăn mà để sót cháu."
Ánh mắt Hà Hiểu Khiết ngạc nhiên liếc về phía cô, khỏi chút thấp thỏm:
“Cho nên cô đặc biệt để dành cho cháu thật ạ?
Cô út, cô kích động gì chứ, là đồng nghiệp nào khó cô?
Muốn nhờ cháu dạy cho một bài học ?"
Cô út bao giờ nể mặt con bé như thế , ngay cả khi nhờ vả việc gì cũng luôn giữ vẻ cao cao tại thượng, sai bảo hống hách.
Chẳng lẽ ai chỉ điểm, khiến cô học cách đối nhân xử thế ?
Hà Thụy Tuyết khoanh tay, lộ vẻ thiếu kiên nhẫn:
“Hỏi nhiều thế gì, thích thì thôi.
Người khác đều , chỉ cháu , mất mặt."
Hầu như là dùng cả hai tay, Hà Hiểu Khiết vội vàng ôm hộp cơm lòng, hớn hở :
“Cảm ơn cô út, coi như là ăn mừng cô , cùng chung vui mà.
Mấy ngày nay cháu ở quê ăn rau cám, đừng là thịt, ngay cả một miếng trứng cũng chẳng nếm, thật sự cảm ơn cô quá."
Hà Hiểu Khiết cảm thấy ngộ điều gì đó.
Hà Thụy Tuyết một mặt cảm thấy của (chân sai vặt) thể kém cạnh khác, mặt khác là cho con bé chút ngọt ngào để con bé đừng nghĩ đến chuyện khi nghiệp sẽ thoát khỏi sự kiểm soát của cô .
Xem thủ đoạn của cô vòng vo hơn nhiều, con cũng trở nên “dịu dàng" hơn, ít nhất là thể đối xử với con bé bằng thái độ bình đẳng , là do cô khi nếm trải gian khổ nên mới chuyện hơn.
con bé nghĩ như , thậm chí còn khinh thường.