Thấy bố chồng đang múc nước trong sân, chồng đang rửa rau trong bếp, chị cất đồ xong bèn giúp một tay:
“Bố , bố đến lúc nào thế?
Bữa trưa ăn ở ạ?”
Hà Đại Căn múc đầy thùng nước, hiền hậu:
“Trưa là tới , ăn bánh mang từ nhà .
Đông Bảo hôm nay , con bảo cả nhà hôm nay ăn một bữa thật ngon, coi như ăn mừng, thịt khô hầm lên đấy.”
“Được ạ, để con hầm rau lấy hai củ cải, lát nữa hầm chung với thịt.
Bố mang cải chíp ?
Cải mùa đông ngọt lắm, lát nữa chần ăn nhé.
Mẹ, con thêm món canh trứng nhé?”
“Không cần, lát nữa hấp đùi vịt cho Đông Bảo, chỗ thịt vịt còn con cứ chung luôn .”
“Được ạ, con thái ít hành lá với ớt, rắc lên cho thơm.”
Vương Đào Chi xuống rửa vịt khô, tranh thủ hỏi:
“Công việc của Đông Bảo định , con về trong sân em cán bộ , thật hả em?”
“Không , họ hiểu lầm thôi ạ.”
Hà Thụy Tuyết giải thích một chút về ý nghĩa của việc “lấy công cán", Hà Xuân Sinh và Hà Hiểu Đoàn bước nhà, đúng lúc thấy lời cô .
Hà Xuân Sinh gãi đầu:
“Cái cũng gần giống với cán bộ trong nhà máy của chúng mà, chỉ cần đãi ngộ như , quản nó trong biên chế , cùng lắm là ảnh hưởng đến việc thăng tiến thôi.
Chỗ nhân viên văn phòng của em chủ yếu là xem thâm niên, cần vội.
Đông Bảo , em cũng đừng thật thà quá, năng nổ việc mặt lãnh đạo, công việc để , nếu đề bạt em .”
Vương Đào Chi vẩy sạch nước tay, ném chiếc khăn lau cho :
“Anh chỉ giỏi miệng thôi, ở trong nhà máy bao nhiêu năm , thấy lên chức cán bộ nào?”
“Anh chẳng là vì học vấn đủ ?
Có mỗi cái bằng sơ đẳng mà còn lãnh đạo, cho thối mũi.”
Hà Đại Căn lời :
“Ai bảo hồi đó con học chuyên tâm, bảo con học con thà chăn lợn, giờ thiệt thòi chứ?
Người trong làng còn bảo nhà thiên vị con gái, con trai học cao bằng con gái, đấy là do nhà cho các con học chắc?”
Rõ ràng là hai em đứa nào đứa nấy đều yên, học mà cứ như đeo vòng kim cô .
Hà Xuân Sinh vội vàng lành:
“Con gái nhà đều tiền đồ lớn, con mà so bì .”
Câu bà cụ thích , bà nhướng mày, hãnh diện :
“Đương nhiên , cũng chẳng xem xem là giống ai.
Mẹ , con gái nhà ghê gớm một chút, học nhiều sách một chút.
Con gái trong làng nuôi tuy chịu khó hiểu chuyện nhưng cả đời quanh quẩn bên bếp núc, đến ch-ết cũng chẳng ai nhớ đến cái của nó, thì tác dụng gì.”
Dù cũng học hết tiểu học mà , tìm việc thành phố thì ít cũng gả nhà hơn.
Dù là tiền sính lễ sự giúp đỡ của nhà chồng đối với nhà ngoại cũng nhiều hơn, là lũ thiển cận, ngay cả cái bài toán cũng tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang-pnuz/chuong-27.html.]
“Đàn ông nhà họ Hà cũng kém mà.”
Hà Đại Căn chịu thua, dõng dạc :
“Thằng cả với thằng ba đều hiếu thảo lắm đấy.”
“Đều , tranh với ông, nhưng ai cũng vượt qua Đông Bảo nhà .”
Vương Đào Chi , cúi đầu thổi lửa nấu cơm, mùi thịt thơm nồng nặc hề che giấu tỏa , phảng phất trong sân hồi lâu tan.
Mấy gia đình khác đang nấu cơm ngửi thấy mùi thơm liền mắng c.h.ử.i ngớt, chỉ thể nhanh tay lẹ chân hơn, lát nữa hít hà mùi thơm nhà họ mà ăn thêm mấy miếng.
Có nhà hào phóng hơn thì dự định ngày mai cắt vài lạng thịt về ăn để bồi bổ cho lũ trẻ trong nhà.
Còn như chuyện hôm qua lên cửa xin xỏ, hừ, uy thế của Triệu Mai Nha vẫn còn đó, ngay cả nhà họ Tôn điều nhất cũng chỉ bế thằng Tôn Kim Bảo đang lăn lộn đất đòi ăn lên, mắng c.h.ử.i về phía nhà họ Hà vài câu.
Tay thì bế đứa trẻ thật c.h.ặ.t, chỉ sợ cháu ngoan chạy sang nhà họ Hà chịu một trận mắng c.h.ử.i đ.á.n.h đập vô ích.
Triệu Mai Nha mà nổi điên lên là thật sự dám tay đấy, quất cây chổi lên những chỗ đau .
Ai dám đ.á.n.h là bà lăn đất ngay, Hà Xuân Sinh đằng trừng mắt chống lưng cho bà, trong sân căn bản gì bà.
Nhà họ Tôn.
Tôn Lai Đệ và hai chị gái co cụm bên bếp lò, húp bát cháo rau dại loãng đến mức thấy cả đáy, lặng lẽ thu nhỏ sự hiện diện của , chỉ sợ phát tiếng động chọc giận bà nội, nhưng đáy mắt nhen nhóm sự căm hận âm u.
Đều tại nhà họ Hà, rõ ràng là ngày nào cũng ăn thịt , tại thể chia cho họ một ít.
Cái loại lười biếng như Hà Thụy Tuyết mà cũng tìm việc , còn cô từ sáng đến tối việc mà vẫn ăn đủ no mặc đủ ấm.
Dựa cái gì chứ!
Ông trời nếu mắt thì đổi chỗ hai cho .
Nếu cô công việc ở cửa hàng bách hóa, bà nội chắc chắn cũng sẽ thương cô như thương Tôn Kim Bảo .
Hà Hiểu Ái và Hà Hiểu Hữu hai đứa trẻ chỉ thấy mấy ngày nay đúng là sống như tiên , thế mà ăn thịt hai bữa liên tiếp.
Đặc biệt là bữa , sự kiên trì của Hà Thụy Tuyết, Vương Đào Chi cho hết thịt khô cô mang về nồi, chia cho mỗi một bát đều mấy miếng thịt.
Còn vịt hấp nữa, hai đứa mỗi đứa chia nửa miếng lườn vịt, ăn ngấu nghiến, môi dính đầy dầu mỡ, trong lòng sướng tả nổi.
Còn mặt Hà Thụy Tuyết, đương nhiên là cái đùi vịt to đùng mà bà cụ hứa, thịt dai sần sật, từng thớ thịt mang theo hương vị đặc trưng của đồ khô, càng nhai càng thơm.
Những miếng khoai môn nhỏ lót bên thấm đẫm nước sốt, cảm giác mềm mịn, tan ngay trong miệng, còn đậm đà hơn cả thịt.
Hà Hiểu Ái chằm chằm cái đĩa mặt cô nuốt nước miếng:
“Cô nhỏ ơi, ngon ạ, nó vị gì thế ạ?”
“Các cháu tự nếm thử xem?”
Hà Thụy Tuyết xé hai miếng thịt từ cái đùi vịt đó , hai đứa nhỏ đều phần.
Bà cụ chút vui, nhưng gì.
Tụi nó chỉ là thấy thèm nên nếm thử cho thôi.
Nếm xong đều khen ngon, nhưng đều hiểu chuyện đòi thêm nữa.
Sống trong nhà bấy nhiêu năm, tụi nó nắm rõ quy luật sinh tồn, đó là khi bà nội mặt, vị trí của cô nhỏ tuyệt đối là cao nhất.
Ăn cơm xong, Hà Thụy Tuyết dạo trong sân cùng bà cụ, chạm mặt bác sĩ Lưu sống ở gian chính bên đang từ cửa .
“Lão Lưu, tăng ca ?”
“Chị Triệu đến đấy , ở nhà máy bận thêm một lát.”
“Làm bác sĩ các ông đúng là khổ cái khoản , lúc nào cũng sinh bệnh.”
“Ấy, mới thấy Huệ Tâm đang ở bậu cửa đợi ông đấy.”