Xuyên thành pháo hôi cực phẩm những năm 60, tôi tuyệt đối không tẩy trắng - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-05-04 12:25:49
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng trách thường già tính khí như trẻ con, tuổi tác càng lớn càng đời thoáng hơn.”

 

“Mẹ, ngày mai nhà bếp cơ quan con thịt, để con xem lấy thêm một phần , mang về cho nếm thử.”

 

“Được, cũng hưởng sái hào quang của con gái một , để xem những ở cửa hàng bách hóa đó bình thường ăn uống .”

 

Hà Đại Căn hỏi:

 

“Con gái, nhà bếp chỗ con bánh màn thầu trắng ?

 

Có thể bỏ tiền mua ?”

 

“Không loại bột mì trắng tinh ạ, chỉ loại bột hỗn hợp thôi, nhưng khá mềm.

 

Phiếu cơm là loại nửa cân, nếu ăn đủ thì thể mua thêm, nhưng mỗi tối đa chỉ mua hai cái, hai xu một cái.”

 

Dù mới ngày đầu tiên, nhưng vì tính chuyện mang cơm theo, cô sớm ngóng kỹ tình hình nhà bếp.

 

“Giá đó cũng hợp lý, bánh màn thầu thế nào, to ?”

 

“Cũng , con ăn hai cái là no căng.

 

Cũng cơm trắng, nhưng trộn thêm hạt cao lương với ngô vỡ, gạo tinh chiếm một nửa, một hộp cơm là bốn lạng gạo, nếu lấy thêm thì là năm xu.”

 

Cơm nhà bếp thường một chút, những nhân viên sức ăn lớn nếu đủ thể lấy thêm một phần.

 

Tất nhiên, ít nhân viên độc về nhà lười nấu nướng cũng sẽ đóng gói một phần mang về.

 

Về nguyên tắc thì lấy thêm thức ăn, nhưng thường sẽ thức ăn thừa, trong bếp sẽ tự gói một ít, nếu còn dư nhiều thì họ cũng thể bỏ tiền mua.

 

Món mặn từ mười đến hai mươi xu, món chay từ hai đến năm xu.

 

Tất nhiên, tự mua thức ăn về nhà nấu chắc chắn sẽ rẻ hơn, nhưng thức ăn ở nhà bếp thì cần phiếu thực phẩm.

 

“Tay nghề của đầu bếp nhà bếp chỗ con thế nào?”

 

“Rất ạ, là mời đầu bếp bậc 6 chính tông, mấy học trò của ông cũng ở trình độ bậc 7, bậc 8.

 

Buổi trưa con ăn hết sạch thức ăn luôn.”

 

Bà cụ liên tục gật đầu:

 

“Thế thì thật, đơn vị của con năng lực đấy, mời đầu bếp tay nghề thực thụ.

 

Mấy ở nhà bếp đơn vị của cả con tìm ở , nấu ăn đắt dở, chẳng bằng tay nghề của chị dâu con.

 

Họ phản ánh mấy mà chẳng ăn thua, uổng phí bao nhiêu đồ ngon.”

 

Hà Thụy Tuyết gật đầu, cường độ việc ở nhà máy dệt bằng nhà máy thép, một tuần mới ăn thịt một .

 

những ở nhà bếp đó thật sự quá thiếu trách nhiệm.

 

từng ăn vài cơm chị dâu mang về, khoai tây gọt vỏ cho nồi luộc, bánh ngô thì sống dở chín dở, đậu cô ve già đến mức nhai nổi, khẩu vị thì lúc mặn lúc nhạt...

 

Cô ăn một bao giờ đụng đũa thứ hai.

 

Anh cả cũng bảo, nếu bữa trưa đó miễn phí thì họ thà về nhà tự nấu còn hơn.

 

Công nhân ý kiến, cấp than thở khổ sở, là đầu bếp giỏi khó tuyển, đều các quán ăn cung ứng và mấy nhà máy lớn cướp mất .

 

Nguồn cung bên lò mổ cũng đàm phán , nào cũng chỉ đưa mấy thứ vụn vặt, hoa hoét thì cũng chỉ cái mùi vị đó thôi.

 

lãnh đạo của họ cũng lương tâm, thể cứu vãn hương vị thì dứt khoát dồn sức lượng, đảm bảo mỗi công nhân đều ăn no, thậm chí còn dư phần cho hai đứa trẻ, thế nên công nhân mới coi như yên chuyện.

 

So với khẩu vị, thời nay chú trọng đến sự thực tế hơn.

 

Mấy năm mất mùa , đói đến mức vỏ cây bột xay từ tảo tiểu cầu cũng ăn, cái mùi vị đó, nghĩ thôi cũng thấy đau thắt cả cổ họng.

 

“Mẹ, bố định ở đây mấy ngày ạ?”

 

“Chẳng ở mấy ngày , ngày bố về .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang-pnuz/chuong-22.html.]

 

“Đang mùa đông, ngoài đồng cũng chẳng mấy việc, bố thêm mấy ngày .”

 

Triệu Mai Nha bĩu môi:

 

“Thôi, nhà cả con chỗ ở chật chội, ở thấy bí bách lắm.

 

Gà vịt ở nhà cũng cho ăn.

 

Chị dâu ba của con là đồ hồ đồ, ba con thì khỏi , lười hơn cả con rắn ngủ đông, chẳng bao giờ thấy việc mà , chỉ sợ họ để mấy con gà bỏ đói đến lạc mất thôi.”

 

Anh ba của Hà Thụy Tuyết là Hà Thu Sinh cũng học hết sơ trung, là một “bằng cấp cao" hiếm hoi trong làng, về đội kế toán.

 

Điểm công lo, mỗi tháng còn nhận mấy đồng trợ cấp.

 

Nhờ việc công bằng, sổ sách sạch sẽ nên danh tiếng trong làng khá .

 

Anh và chị dâu ba tình cảm , hiện tại hai mới một đứa con trai.

 

Anh là lo cho gia đình, tan là về ngay, bao giờ tụ tập tán phét với mấy gã đàn ông khác trong làng.

 

Nhược điểm duy nhất là lười, thể thì tuyệt đối .

 

Những năm sáu mươi đề cao lao động là vinh quang, để rèn luyện phong khí gian khổ phấn đấu, cấp quy định rõ ràng:

 

cán bộ chủ chốt ở ba cấp huyện, khu, xã, phàm là sức lao động, mỗi năm đều dành một phần thời gian xuống ruộng tham gia sản xuất.

 

Cán bộ chủ chốt ở các cấp Đảng, chính quyền, quân đội từ cấp huyện trở lên cũng .

 

Bố của Tưởng Mạnh Hành và các lãnh đạo cấp của ông mỗi năm đều dành một thời gian để cùng công nhân, nông dân tham gia lao động chân tay.

 

Học sinh cũng ngoại lệ, để hỗ trợ xây dựng đất nước, ngoài giờ học, họ cần tập trung đến các tuyến đường sắt, đồng ruộng, hầm mỏ, công trường...

 

để lao động công ích.

 

Hồi Hà Thu Sinh học sơ trung, trường phân công đến tuyến đường sắt.

 

Lúc đó, tuổi đời còn nhỏ nhưng sớm bộc lộ bản tính “né nặng tìm nhẹ".

 

Bảo dọn tà vẹt thì nhổ cỏ, bảo đắp nền đường thì nhặt đá vụn.

 

Vì luôn thành nhiệm vụ nên chẳng ai cùng nhóm với .

 

Sau nghiệp, khi trong làng vụ mùa bận rộn, kế toán như cũng xuống ruộng.

 

Cùng sông gánh nước, đoàn sắp đến ruộng mà chỉ thấy bóng dáng .

 

Người trong đội tưởng ngã xuống sông, vội vàng chạy ngược tìm , thì thấy đang gánh đôi thùng nước thong dong lắc lư đường.

 

Thấy nước trong thùng sắp đổ hết, “ối chao" một tiếng múc thêm.

 

Cứ thế qua mấy chuyến, nước chẳng gánh bao nhiêu mà lỡ việc.

 

Đội trưởng , đe dọa sẽ trừ điểm công, nhưng chẳng thèm quan tâm.

 

Cuối cùng chỉ thể sắp xếp cho một việc nhẹ nhàng nhất:

 

chăn bò, việc mà trẻ con trong làng cũng .

 

sự lười biếng của thật sự vượt xa dự tính của .

 

Người khác chăn bò đều dắt nó đến chỗ cỏ nước tươi , thì , mặc kệ cho bò tự tìm cái ăn, còn thì lười biếng cưỡi lưng bò, mấy cuốn tiểu thuyết võ hiệp đổi từ trạm thu mua phế liệu.

 

Một ngày trôi qua, con bò gầy mất nửa cân.

 

Năm đó Hà Thu Sinh thể kế toán, ngoài cái bằng sơ trung , còn nhận sự đề cử nhiệt liệt của phần lớn dân làng.

 

Hà Thụy Tuyết khỏi nghi ngờ, phần lớn lý do là vì trong làng ai phân cùng nhóm việc với , nên dứt khoát đẩy khỏi đội ngũ xuống ruộng lao động....

 

Hồi học thành tích của Hà Thu Sinh , công xã từng chiêu mộ , nhưng chê mỗi ngày bộ một quãng đường quá xa nên ch-ết sống chịu.

 

 

Loading...