Người xưa coi trọng Tết Nguyên đán, càng địa vị cao và quyền thế lớn thì càng xem trọng những ngày lễ trọng đại .
Quan triều đình thể nghỉ bảy ngày, nhưng chỉ là việc công mà thôi, họ vẫn phối hợp với hoàng tộc để thành các buổi lễ mừng.
Theo quy củ của Đại Chu quốc, hoàng tộc cung cùng Hoàng đế đón Giao thừa (Thủ Tuế).
Trong đó bao gồm cả tông trong năm tộc. Các Công chúa xuất giá đưa Phò mã về cung Thủ Tuế, quy tắc khác biệt so với các gia đình bình thường.
Nhà dân thường thì sẽ ăn Tết ở nhà chồng, nhưng các vị Đế vương cả gia đình đoàn tụ vui vẻ, đặc quyền của hoàng gia, những phong tục dân gian liền chẳng tính là gì.
Hạ Mạt gặp các chị em của trong đại hôn, nhưng chuyện. Lần nàng mới cơ hội quan sát kỹ bốn vị tỷ tỷ xuất giá, và hai vị .
Các tỷ tỷ đều xuất giá, hai vị sống ở Phượng Dương Các, chuyên trách việc dạy dỗ.
Thái Hậu là ruột của các nàng. Sinh mẫu của họ ban c.h.ế.t vì chuyện của Lý Kiều. Là những đứa trẻ cha , Thái Hậu bỏ mặc, trưởng thờ ơ, nên đám cung nhân cũng quá để tâm. Nhìn ánh mắt rụt rè, khi bước tới hành lễ với Hạ Mạt, các nàng đều nhỏ như tiếng muỗi kêu, trông thật đáng thương.
Các tỷ tỷ xuất giá thì cần , Phò mã cùng, dù thế nào nữa, nhà chồng cũng dám bắt nạt họ.
Tiêu Kính Uyên gọi hai đến mặt Hạ Mạt, còn bản thì bưng chén rượu ứng phó với các đại thần.
Nhìn nghiêm túc tỏ vẻ là một trưởng thành chín chắn, trò chuyện đủ điều với một đám vương gia lớn tuổi trong tông tộc, nàng thấy buồn xót xa.
Hiện thực buộc trưởng thành nhanh ch.óng.
Chàng giành sự ủng hộ của các trưởng bối trong tộc Tiêu (trong phạm vi ngũ phục), điều còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.
Nhã Vân, bao nhiêu tuổi ?
Bữa tiệc thực khá nhàm chán, vô ánh mắt chằm chằm, nàng thể chạy lung tung, đành yên tại chỗ ăn uống và xem ca múa.
Sau khi ăn qua loa vài thứ, nàng liền tìm chuyện để với hai vị công chúa đang cạnh .
Mèo Dịch Truyện
Vị công chúa lớn hơn đáp: Bẩm Hoàng tẩu, Nhã Vân sang năm là mười ba tuổi ạ.
Vị công chúa nhỏ hơn đợi nàng hỏi vội : Hoàng tẩu, Y Vân mười hai tuổi, chỉ nhỏ hơn Hoàng tỷ Nhã Vân một tuổi thôi ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phan-dien-ta-lai-nuoi-beo-bao-quan/chuong-290-don-tet.html.]
Cô bé khi lúm đồng tiền xinh xắn, so với Lục công chúa Tiêu Nhã Vân thì nàng vẻ hoạt bát hơn.
Vậy bình thường các gì ở Phượng Dương Các thế? Sao cung hơn nửa tháng mà vẫn gặp các ?
Hai , dường như điều gì đó kiêng dè.
Thất công chúa đang định thì Lục công chúa ngăn .
Nụ của Hạ Mạt dần cứng , nàng vội vàng lấy bánh ngọt bàn đưa cho các nàng: Nào, ăn chút gì .
Hai mỗi cầm lấy một miếng bánh, nhanh ch.óng nuốt xuống.
Có ngon ?
Ngon ạ.
Vì nguyên liệu hạn, nên ngay cả bánh ngọt trong cung cũng chỉ hương vị tầm thường, chẳng qua là hình thức tỉ mỉ, mắt mà thôi.
Hạ Mạt dáng vẻ của họ, bèn hỏi: Bình thường ở Phượng Dương Các những thứ ?
Hai gật đầu, lắc đầu.
Thế ... rốt cuộc là đây?
Khi Mẫu phi còn sống thì ạ, Mẫu phi còn thì nữa. Cuối cùng Thất công chúa buột miệng .
Lục công chúa vội vàng bịt miệng nàng .
Muội ăn nhanh , đừng nhiều nữa.
Hạ Mạt đưa nước trái cây cho nàng, : Không vội, cứ ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn.
Thất công chúa uống cạn một , lúc mới nuốt trọn miếng bánh xuống bụng.
Tính cách của nàng nhẫn nhịn như Lục công chúa, cơ hội , nàng chỉ hết mà thôi.